Phi Tử Của Vương Gia Ngốc


Tô Lệ Nhã đi vào, thấy A Kim ánh mắt mờ mịt nhìn bốn phía. Hắn liếc mắt nhìn thấy thân ảnh quen thuộc, muốn đứng dậy nói: “A Nhã.”
Tô Lệ Nhã sợ A Kim lộn xộn làm iệng vết thương vỡ ra, vội vàng đè hắn lại: “A Kim ngươi không cần đứng lên.”
Trên khuôn mặt tuấn tú trắng bệch xuất hiện tươi cười nói: “Thật tốt quá! A Nhã không có việc gì.”
Tô Lệ Nhã không nghĩ đến A Kim bị trọng thương, bình thường là sợ đau nhất, vừa tỉnh lại không phải kêu đau, ngược lại hỏi nàng như thế nào. Trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp. Tô Lệ Nhã cảm giác như có một luồng nhiệt đánh sâu vào nội tâm, nắm tay hắn: “Đứa ngốc! ngươi là đồ đại ngốc a!”
A Kim vừa thấy Tô Lệ Nhã khóc, không màng đến vết thương vội vàng đứng dậy, giúp nàng lau lau nước mắt, bối rối nói: “A Nhã, ngươi có chỗ nào không thoải mái a? Ta đến giúp ngươi sờ sờ, đau đau phi, đau đau phi phi đi!”
Nhìn gương mặt hoảng loạn vì lo lắng, nghe thanh âm hồn nhiên, Tô Lệ Nhã “xì” cười ra tiếng.

A Kim giật mình rồi cũng ngốc nghếch cười theo. Nhưng hắn ngây ngô cười không được bao lâu thì đã đánh ngáp.
Tô Lệ Nhã vội vàng mở miệng nói: “A Kim, ngươi ngủ chút đi!”
A Kim ngáp một cái, nắm chặt tay Tô Lệ Nhã: “A Nhã, ngươi không cần đi a! Ta ngủ một chút là tốt rồi!”
Tô Lệ Nhã chỉnh lại những sợ tóc rối trước mặt A Kim, nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ không đi. Ta sẽ luôn ở đây chờ A Kim tỉnh lại.”
“Không được bỏ đi nga! Không được…” Thanh âm nhỏ dần, A Kim rất nhanh tiến vào mộng đẹp.
“Đứa ngốc!” Tô Lệ Nhã vuốt gương mặt tái nhợt kia nói. Nàng im lặng nhìn A Kim nắm tay mình ngủ, nhẹ giọng nói với Đại Mao: “Đại Mao, ngươi ra ngoài trước đi! Ta ở lại bồi A Kim ngủ.”
Đại Mao thấy thế cũng không muốn là phá bầu không khí ôn hâm (ấm áp+vui vẻ) này, lên tiếng rời đi.
Tô Lệ Nhã dùng bàn tay không bị A Kim nắm vuốt ve khuôn mặt tuấn tú trắng bệch kia, lẩm bẩm: “Ngươi rốt cuộc là ai? Rốt cuộc là ai?” Kỳ thật đêm qua A Kim vẻ mặt xơ xác tiêu điều thu phục bọn cường đạo, nàng cũng đã biết A Kim không phải là sinh ra đã ngốc. Có thể bẽ gãy cổ của một người mà mặt không biến sắc sao có thể là người đơn giản được? Nhưng nàng sợ phải biết đáp án. Nàng sợ khi vạch trần được sự thật sẽ không còn được nghe tiếng cười ngây ngô của A Kim nhìn nàng nói: “A Nhã, ta thích ngươi nhất!”
Có thể vừa rồi A Kim vừa tỉnh lại liền lo lắng cho an nguy của nàng, hay là lúc A Kim bị đại đao của cường đạo đâm vào ngực, chỉ vì cứu nàng, cũng có thể là A Kim thường xuyên bảo hộ nàng trước mặt dân thôn, nàng đã không biết từ khi nào mà nụ cười ngây ngô kia đã lặng lẽ ngự trị trong tâm trí nàng. Nàng không phân biệt rõ được tình cảm của chính mình đối với A Kim vẫn là tình thân hay nó đã phát triển thành tình yêu, nàng chỉ biết là về sau trong cuộc sống của nàng không thể không có A Kim. Bởi vậy, nàng thà để cho A Kim mãi là ngốc tử cũng không muốn ột con người khác của A Kim thức tỉnh.
Tô Lệ Nhã hai tay nắm chặt lấy bàn tay to lớn của A Kim, thì thào: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi…”
Mấy ngày kế tiếp, A Kim ở trong phủ Trình Lân, nhanh chóng hồi phục. Không đến vài ngày, miệng vết thương đã lên vảy (kéo da non). Nửa tháng sau, A Kim đã có thể xuống giường.

Bất quá, trong nửa tháng này A Kim thập phần vui vẻ.
“A Nhã, ta muốn ăn gạo nếp cao.”
“Hảo. Ta lập tức làm cho ngươi ăn.”
“A Nhã, ta muốn ăn chuối.”
“Hảo. Ta lập tức lấy cho ngươi.”
“A Nhã, ta muốn ôm một cái.”
“Hảo, chỉ cần ngươi uống hết chén thuốc này, buổi tối liền cho ngươi ôm.”
Mấy ngày nay, theo tôn chỉ bệnh nhân lớn nhất, vô luận A Kim có yêu cầu gì, Tô Lệ Nhã đều hùa theo hắn, chỉ vì muốn cho hắn ngoan ngoãn uống thuốc, hắn yêu cầu ôm nàn ngủ, nàng cũng đáp ứng luôn. Nhưng A Kim bị chìu hỏng rồi. Rốt cuộc, hắn bắt đầu yêu cầu mà từ trước tới nay chưa bao giờ dám nói.

“A Nhã, A Nhã….”
“Ân. Có chuyện gì a?” Tô Lệ Nhã đang đổ thuốc ra chén cho A Kim đáp.
“A Nhã, ta đói bụng.”
Tô Lệ Nhã bưng chén thuốc đến bên giường, cười nói: “Uống hết chén thuốc này, ta liền đi làm đồ cho ngươi ăn.”
A Kim lắc đầu, nhìn chằm chăm đôi môi khát vọng đã lâu nói: “Ta không cần ăn cơm. Ta muốn ăn miệng A Nhã!” =]]
Trong nháy mắt nụ cười của Tô Lệ Nhã đông cứng lại: A Kim này cho hắn vài phần màu sắc, cư nhiên đòi nàng mở phường nhuộm, được một tất lại muốn tiến một thước (được voi đòi Hai bà Trưng


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận