Phi Thường Quân Cơ: Nữ Đặc Công Hoàng Phi Tuyệt Sắc

Editor: Vệ Tử Y

"Vậy bọn họ đáng chết sao? Nếu như không phải là bà, bọn họ tình nguyện mang theo con trai của mình, dù sống khổ cực cũng tốt hơn việc cốt nhục phân ly. Bọn họ thành toàn cho bà, giữ gìn bí mật này, để cho nữ nhi của bà
hưởng cẩm hoa ngọc thực, một chút cũng không thua thiệt. Là bà, là bà,
là bà mắc nợ họ, chính bà mới phải trả món nợ này, chính bà mới là người đáng chết nhất." Hiên Viên Vũ tức giận không nhịn được, chỉ vào Thái
hậu tức giận quát.

Cha mẹ ruột của hắn, tất cả thân nhân của hắn, tất cả đều bị tư tâm của bà ta mà chết, hắn thậm chí ngay cả bọn họ
trông như thế nào cũng không biết, thậm chí không biết đến sự hiện hữu
của họ, không biết họ cùng hắn có quan hệ máu mủ.

Bà ta sao có
thể. . . . . . , tại sao có thể như vậy, bà ta quả thật không phải là
người, nữ nhân ghê tởm này, hắn hận chết bà ta. Còn nhớ hắn từ nhỏ đã

được dạy làm sao để đoạt ngôi vị hoàng đế, cuối cùng để bà ta như nguyện trở thành hoàng hậu, Thái hậu.

"Ha ha ha, ta đáng chết, ta thật
sự đáng chết, nhưng không có ta, ngươi sẽ trở thành hoàng đế sao? Ngươi
sẽ cao cao tại thượng? Ngươi sẽ có được vương triều này? Hừ, đừng lật
mặt không nhận người." Thái hậu vừa cười lạnh, vừa vô liêm sỉ mà nói.
Tiêu ♂Khang – Diễn ✿đàn Lê ✥Quý ✿Đôn

"Bà cho rằng ta muốn làm
hoàng đế chó má này? Ta còn không bằng sảng khoái tiêu dao đi. Nếu bà
muốn ngôi vị hoàng đế này, hiện tại ta liền đem nó tặng cho mẹ con các
người, để cho các ngươi làm đi." Hắn kéo long bào trên người xuống, ném
tới trước mặt hai mẹ con họ.

Thái hậu cùng Tô Uyển Ngữ nhất thời
ngây người, hai mẹ con họ không có năng lực nắm giữ vương triều này,
càng không thể dùng diện mạo này lên đài.

"Hoàng thượng, vạn vạn
không thể, ngài không thể bỏ mặc bách tính không lo, càng không thể tiện nghi cho hai nữ nhân này, hơn nữa hai nữ nhân này cũng không xứng lãnh
đạo Hiên Viên vương triều chúng ta, ngày sau bọn ta chắc chắn sẽ công bố thiên hạ việc ác của họ để cho vạn dân phỉ nhổ. Mong hoàng thượng nghĩ
lại." bọn Viên Quân vội vàng quỳ xuống, cao giọng thỉnh cầu.


Kết
quả này ai cũng không ngờ nhưng thái hậu lại đã nghĩ tới, bà ta biết sẽ
có một ngày như thế, bà chưa bao giờ có ý nghĩ may mắn như thế, chỉ là
vẫn nghĩ kết quả phải tốt hơn kết cục này. Tiêu ♂Khang – Diễn ✿đàn Lê
✥Quý ✿Đôn

Hiên Viên Vũ tức giận không chịu nổi, trong ngực hắn có một ngọn lửa phẫn nộ, nhưng vẫn còn nhớ một vấn đề quan trọng : "Ngươi, ta, Phi Nhi trúng độc, chỉ sợ cũng là ngươi gây nên. Ngươi đối với
chính mình cũng xuống tay ác độc là muốn cho ta không nghi ngờ ngươi mà
thôi."

Thái hậu gật đầu, nhất thời như già thêm nhưng như cũ duy
trì uy nghiêm của mình: "Nàng chỉ cũng chỉ là con dê thế tội, ai bảo
nàng họ Tiêu, ai cho ngươi yêu nàng, hơn nữa muốn lập nàng làm hậu." Tất cả đều là do số mệnh Tiêu Tương Phi không tốt, không nên xuất hiện.

"Coi như không có nàng, ta cũng sẽ không lập nữ nhi của ngươi làm hậu, ngươi vĩnh viễn chết tâm đi." Hắn oán hận nói, tính tình mẹ như vậy thì con
làm sao mà tốt được? Hắn nói xong lại đột nhiên nhớ tới cái gì, tà

tà cười. "Hôm nay, trẫm vẫn là hoàng thượng, trẫm có thể phong nàng làm công chúa, Thái hậu nên biết, trẫm có quyền làm chủ chuyện lớn hôn nhân của công chúa."

Thái hậu cùng Tô Uyển Ngữ vừa nghe, sắc mặt lập
tức đại biến, tức giận nhìn hắn, đặc biệt là Thái hậu lập tức muốn nhào
lên. Nhưng nàng không thể như nguyện, bị Lâm Vân ngăn cản.

Hừ,
các ngươi cứ chờ ta trả thù đi. Hiên Viên Vũ nhìn thoáng qua các nàng,
phân phó Lâm Vân Viên Quân bên cạnh: "Từ hôm nay trở đi, Thái hậu và
công chúa không được bước ra tẩm cung này nửa bước, chờ trẫm tìm được
phò mã cho công chúa mới có thể rời cung."

Lần này, sắc mặt Thái hậu tái nhợt, ngã ngồi ở trên ghế, thật lâu không nói được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận