Phi Thường Quân Cơ: Nữ Đặc Công Hoàng Phi Tuyệt Sắc

Editor: Vệ Tử Y

Lâm Vân nhìn Viên Quân vẫn đang im lặng nãy giờ lại nhìn Hiên Viên Vũ
đang giận dữ, rốt cuộc hạ quyết tâm, nói: "Hoàng thượng, thần đã đưa
Tiêu tiểu thư đến chỗ của giang hồ Quái Y, Quái Y mặc dù không thể giải
loại kỳ độc này, nhưng tạm thời đã đè lại không cho phát tác."

Mới nói dứt đã thấy Hiên Viên Vũ mừng rỡ, nàng còn sống, nàng chưa chết, thật tốt quá. "Nàng giờ đang ở đâu? Trẫm muốn gặp nàng, trẫm muốn tìm
danh y thiên hạ cứu nàng tỉnh lại." Hắn vô cùng kích động lay lay bả vai Lâm Vân.

Viên Quân nhìn Hiên Viên Vũ đang kích động tiếp lời Lâm Vân chưa nói
hết: "Hoàng thượng, mặc dù nàng chưa chết, nhưng cũng không khác mấy.
Sau đó đột nhiên có một tăng nhân quái dị, mang tiểu thư đi, đến nay
tung tích không rõ." Viên Quân rất gian nan mới nói hết được lời này,
hắn không muốn Hiên Viên Vũ trách tội Lâm Vân, bởi tất cả đều là chủ ý
của hắn.

Cái gì? Hiên Viên Vũ sửng sốt, ngơ ngác nhìn Viên Quân, vẻ mặt không dám tin, hắn nói cái gì, nàng tung tích không rõ? Không thấy nàng? Hiên
Viên Vũ vô lực xoay người, nhìn thẳng Viên Quân bộ dạng thất hồn lạc
phách.

"Ngươi nói gì? Ngươi nói cái gì?" Hiên Viên Vũ níu lấy y phục của Viên
Quân, vừa gào vừa thét, tâm trống rỗng, khó chịu vô cùng khó chịu, khóc
không ra nước mắt.

Viên Quân cũng rất thống khổ, khi hắn biết Quái Y đem Tiêu Tương Phi

giao cho Quái Tăng không rõ lai lịch đó thì hắn đã gấp đến độ nổi điên,
nhưng Quái Tăng kia lúc gần đi lưu lại một đoạn văn làm cho hắn không
thể nói gì.

"Thần nói, không rõ tung tích của nàng." Hắn khổ sở cực kỳ, không biết
nàng còn có thể trở lại hay không, hay là vĩnh viễn không trở lại nữa,
hắn khổ sở tuyệt không kém Hiên Viên Vũ.

"Làm sao có thể? Làm sao có thể? Dù có phải lật từng tấc đất trẫm cũng
phải tìm được nàng." Hiên Viên Vũ trịnh trọng thề, nàng là của hắn, ai
cũng không thể cướp đi, ông trời cũng không thể.

Viên Quân yên lặng nhìn Hiên Viên Vũ thật lâu, mới chua sót nói: "Coi
như người có đào từng tấc đất lên thì cũng không thể tìm được nàng." Hắn cũng từng nghĩ như vậy, nhưng lời nói của Quái Tăng….

Hiên Viên Vũ nhìn Viên Quân chằm chằm, hắn có ý gì, hắn là ý tứ gì?
"Ngươi đem nàng giấu đi?" Cắn răng nghiến lợi thốt ra một câu, Hiên Viên Vũ hận không được giết hắn, người này coi như là huynh đệ bằng hữu tốt
nhất của hắn.

Lúc này, Lâm Vân mờ mịt không biết làm sao nói với Hiên Viên Vũ đang
giận dữ: "Hoàng thượng, không ai có thể giấu nàng đi, trừ phi là ông
trời, nếu không không ai có khả năng."

"Nàng trở về." Viên Quân thẩn thờ tiếp lời, hắn cũng không thể tiếp nhận chuyện này.

Về? Hiên Viên Vũ vẫn không hiểu, trở về? Về đâu? Sao lại về? "Nàng không phải đã nói ở chỗ này không có nhà sao? Nàng không phải. . . . . ." Hắn không nói được nữa, đối với nàng, hắn không biết gì cả, không rõ lai
lịch nàng.

Hắn nhớ, nàng từng nói, nàng từ trên trời tới, lúc ấy nàng chính là rơi
xuống trước mặt mình, từ trên trời giáng xuống. Mà bây giờ nàng thật sự
trở về sao? Nơi đó là chỗ nào?

" Quái Tăng kia nói, nàng vốn không thuộc về nơi này, hôm nay đã đến
thời điểm nàng phải trở về, nếu không về chỉ có một con đường chết, cho
nên hắn đưa nàng đi." Viên Quân lặp lại lời Quái Tăng kia, câu này khó
khăn lắm mới nói được trọn vẹn.

Là thế này sao? Là thế này ư? Hiên Viên Vũ ngã bệt xuống đất, mờ mịt
không biết làm sao, đi về, nàng đã đi về. Như vậy còn hắn thì sao? Hắn
phải làm sao?

"Hoàng thượng. . . . . ." mọi người kinh hô khi Hiên Viên Vũ ngã xuống, lo lắng nhìn hắn giống như cái xác không hồn.

Còn Hiên Viên Vũ đang tự lẩm bẩm gì đó, người như lập tức già đi rất nhiều, trên mặt cũng lạnh lẽo.


"Hoàng thượng, hiện tại chuyện ngài nên làm nhất chính là tìm ra hung
thủ, vì tiểu thư báo thù." tâm tình Viên Quân cũng giống Hiên Viên Vũ,
nghĩ đến người hạ độc hại Tiêu Tương Phi liền hận đến cắn răng nghiến
lợi.

Đúng , đúng, đúng. Tất cả mọi người không kìm được gật đầu, nếu tiểu thư không về được, nhưng hung thủ nhất định phải bắt được, nếu không sợ
rằng còn có thể lại có lần tiếp theo.

"Đi cùng trẫm." dưới sự giúp đỡ của bọn Hỉ Nhi đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất
trên người, bất động thanh sắc nói với Viên Quân cùng Lâm Vân.

"Dạ, hoàng thượng." hai người nửa mừng nửa lo liếc mắt nhìn nhau, vội vàng theo sau Hiên Viên Vũ, đi về phía Ngự Thư Phòng.

--------

Hiện đại, đảo Bali, bệnh viện.

"Đây là đâu?" Tiêu Tương Phi vừa mở mắt liền phát hiện mình đang ở trong một căn phòng trắng toát, bất giác thốt lên.

Y tá đang thay thuốc cho cô cười híp mắt nói: "Cô muốn nói gì?" Cô ấy
dùng tiếng Anh lưu loát hỏi, vô cùng hòa ái dễ gần nhìn cô.

"Ah, làm phiền, tôi muốn hỏi tôi đang ở đâu vậy? Tôi bị làm sao?" cử
động thân thể thấy thật đau đớn, cau mày dùng Anh ngữ hỏi lại.

Cô y tá kia vội đè cô lại mỉm cười nói: "Đừng cử động, cô trúng độc
không nhẹ, hơn nữa đã kéo dài mấy ngày, cho nên chúng tôi giúp cô làm
phẫu thuật, cũng may giải phẫu vô cùng thành công, chất độc trên người
cô đã loại bỏ."

Hoá ra là như vậy, Tiêu Tương Phi bừng tỉnh hiểu ra, đầu nặng trịch lại
rơi vào trên gối đầu mềm mại , điều chỉnh hô hấp, mỉm cười với cô y tá: "Cám ơn cô, tiểu thư. Thay tôi chuyển lời cảm ơn bác sĩ."


"Được, cô cứ nghỉ ngơi cho tốt đi." Cô y tá giúp cô đắp kín mền, mỉm cười đi ra ngoài.

Tiêu Tương Phi nhắm mắt nhớ lại cô trúng độc, thật đau thật đau, thật
khó chịu, khổ sở chống đỡ thật lâu. Bị người đổ rất nhiều thuốc, lại bị
ghim rất nhiều châm, cuối cùng cô chỉ cảm thấy mình không ngừng lay
động, giống như bị người di chuyển . Sau đó, cô nghe được một thanh âm
hòa ái dễ gần nói với mình, ngươi có thể trở về. Sau đó, cô trôi vào
bóng tối vô biên.

Bây giờ xem ra cô đã trở về hiện đại, trở lại nơi cô quen thuộc, đó là thế kỷ của cô, nhà của cô, cuộc sống của cô.

Thở phào nhẹ nhõm, thể lực còn chưa khôi phục bao nhiêu, bởi vì làm phẫu thuật nên nguyên khí tổn thương nặng nề, hơn nữa trước đó đã chịu không ít khổ, cô quả thực rất mệt mỏi.

Từ từ thiếp đi, không biết rằng khi cô ngủ say thì cấp trên của cô Tiếu
Cương và Lam Lan đẩy cửa đi vào. Thấy cô ngủ say, hai người chỉ nhìn
nhau không nói gì.

Không biết đã bao lâu, tầm nhìn của Lam Lan mới từ trên mặt Tiêu Tương
Phi chuyển đến Tiếu Cương bất an hỏi: "Tiêu đại ca, chị ấy từ đâu trở
về? Làm sao lại trúng độc?"

Tiếu Cương cũng mờ mịt không biết làm sao, lắc đầu "Anh cũng không biết, trong thời gian một năm cô ấy mất tích, cô ấy đã đi đâu, làm gì, sao
lại trúng độc?"

Lam Lan nhẹ nhàng đi tới trước giường Tiêu Tương Phi ngồi xuống, nhìn khuôn mặt cô muôn phần cảm thán.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui