Phi Tần Dắng Tường

...Lý Sâm thấy y ngồi trên đất ra sức dụi mắt, dường như vừa mới tỉnh ngủ, mơ màng nhìn chung quanh.

Hắn đến gần, ngửi được trên người người kia có mùi hương của rượu hoa quế.

✾▬▬▬▬▬๑۩♡۩๑▬▬▬▬▬✾

Tề Nghê Quần làm lễ lại mặt vào ngày thứ ba, Lưu Tô có phần hâm mộ đám người Lưu Bạch có thể theo cùng. Cùng lúc đó Tề Vân Nhược nhận được thiệp mời của Quý Hoàn ở tiền viện, đọc vô cùng vui vẻ nên không để ý đến ánh mắt Lưu Tô.

Quý Hoàn nói mình có một bộ tranh, muốn mời Tề Vân Nhược đến thưởng thức, Lưu Tô nhìn qua, nói: "Ngươi vẫn nên đợi đại tiểu thư trở về rồi hỏi ý của nàng."

Tề Vân Nhược hỏi: "Tại sao?"

Lưu Tô cau mày: "Ngươi còn không hiểu? Quý phi không phải người dễ đối phó, Quý Hoàn lại là anh Quý phi, hiển nhiên hắn đối với ngươi cũng chẳng có ý tốt gì."

Tề Vân Nhược nói: "Chưa chắc, chữ Quý công tử viết đẹp như vậy, chắc chắn là người tốt."

Lưu Tô phát hiện gần đây mình có cơ hội trợn mắt khinh thường nhiều lắm, nàng còn chưa nói xong, Tề Vân Nhược đã hớn ha hớn hở sai nàng chọn quần áo cho y, mà vì chuyện nước ấm lần trước, Lưu Tô đâm ra chán ghét Nguyên Bảo công công nên lần này Tề Vân Nhược ra ngoài, nàng thông báo cho Cát Tường công công.

Cát Tường thoạt nhìn ôn hòa hơn nhiều, nghe xong lời Lưu Tô nói lập tức đồng ý, gọi một thái giám tên là Tiểu Lý Tử tới dẫn Tề Vân Nhược đi.

Đây là lần đầu tiên Tề Vân Nhược ra ngoài từ khi vào viện Đông Mai. Vương thủ vô cùng rộng lớn, hậu viện chỉ chiếm một phần ba, tiền viện còn có một thao trường không nhỏ, hậu viện với tiền viện bị hồ nước trong veo ngăn xa xa. Quý Hoàn ở một mình tại một khách viện, trên cửa viện còn viết hai chữ "Tú Lâm", Tề Vân Nhược nhìn lướt qua, một đứa sai vặt mở cửa từ bên trong ra, cung kính nói: "Chủ tử bọn ta đang chờ ngài."

Tề Vân Nhược tò mò nhìn xung quanh, nơi này mặc dù không lớn bằng Đông Mai viện thế nhưng có thể thấy được dụng tâm của chủ nhân. Góc viện trồng vài khóm trúc, nước từ hồ bên ngoài được dẫn vào trong một cái lu cảnh, trên mặt nước trôi nổi vài lá sen, trong viện còn trồng cây nho, còn phía dưới cây mây lại bố trí một cái xích đu.

Đằng xa, nam tử dáng người cao lớn nhìn thấy y, vẫy vẫy tay. Tề Vân Nhược thấy hắn tươi cười với mình liền thấy vui vui trong lòng.

Quý Hoàn hai mươi hai, không như em gái có dung mạo mỹ lệ, gương mặt hắn thanh nhã tuấn tú, đôi mắt hẹp dài, nhìn người ta cũng thật dịu dàng.

Đi đến trước mặt hắn, Tề Vân Nhược cảm thấy hơi lo lắng, y phục Quý Hoàn bận là trường sam văn nhân, cũng không mang quan, tóc dài được một sợi dây màu tím cột nửa sau đầu. Hắn nắm lấy tay Tề Vân Nhược một cách tự nhiên, kéo vào trong phòng, tự mình châm trà.


"Ở mấy ngày trong phủ rồi có chỗ nào không thích ứng được không?" giọng nói Quý Hoàn êm ái.

Tề Vân Nhược chớp mắt mấy cái, hơi câu nệ: "Vương phủ tốt lắm. Cám ơn Quý ca ca mời đệ đến xem tranh."

"Ca ca? Ngoan quá, ta vẫn chưa có được đứa em nào vừa hiểu chuyện lại vừa vâng lời như đệ đâu." Hiển nhiên, Quý Hoàn mời Tề Vân Nhược đến không phải để thưởng tranh mà là muốn nhìn xem thử người phủ Tử Dương Bá đưa tới ra sao, có thể trở thành kẻ thù hay bằng hữu. Chẳng qua khi Tề Vân Nhược xuất hiện, hắn cảm thấy mình đã nghĩ nhiều rồi.

Tề Vân Nhược quan sát gian phòng Quý Hoàn, hắn có một cái bàn học rất lớn, bên trên đặt đủ loại bút lông, một xấp dày giấy Tuyên Thành với mấy quyển sách xếp thành chồng. Tề Vân Nhược ngưỡng mộ nói: "Chữ Quý ca ca viết thật đẹp."

Có đôi khi duyên phận thật sự kỳ diệu, Tề Vân Nhược vừa gặp Quý Hoàn trong lòng đã sinh thiện cảm mà Quý Hoàn đối với thiếu niên trông nhu thuận này cũng có vài phần yêu thích. Quý Hoàn đứng lên tìm bảng chữ mẫu mình viết đưa cho Tề Vân Nhược xem, thấy Tề Vân Nhược không uống trà, hỏi: "Không thích loại này à?"

Tề Vân Nhược nói: "Không phải, vị trà nghe rất thơm, tại đệ sợ phỏng."

Quý Hoàn hơi bất ngờ, cười: "Sợ nóng thì để lại đi, đệ lại đây."

Tề Vân Nhược ngoan ngoãn đi qua nhìn bảng chữ mẫu, còn thấy hắn lưu trữ không ít tập tranh của các thế gia, Tề Vân Nhược hỏi: "Đệ thấy đều đẹp, có điều lại không biết nói ra sao. Ca ca, thường ngày ca làm những gì?"

"Sao?"

"Ngày thường của đệ chán lắm, còn ca thì sao?"

Trong một lúc Quý Hoàn không biết hình dung thế nào, mặc dù hắn 'ở nhờ' vương phủ, việc thường làm cũng không ít, ngoại trừ sưu tầm tranh chữ các học giả tiếng tăm, viết chữ vẽ tranh, đàm luận ái tình thì phần lớn là đọc sách luận sách. Tàng thư trong vương phủ có rất nhiều loại sách, có điều những thứ đó đều không hợp với Tề Vân Nhược.

Tề Vân Nhược đứng bên cạnh giá sách, nhìn hỏi: "Ca ca muốn thi khoa cử ạ?"

Quý Hoàn do dự, gật đầu. Hắn ngồi trên ghế, cười khổ: "Trong nhà, ta là con trưởng do thị thiếp sinh ra, từ nhỏ đã quyết chí lưu danh bảng vàng. Kỳ thi lần trước phải bỏ vì mẹ ruột qua đời, sau đó đại phu nhân với muội muội bàn bạc bảo ta đến vương phủ, mặc dù người bên ngoài không rõ việc này lắm nhưng sớm muộn gì cũng không giấu được."

"Ca ca thật là hùng tâm đại chí." Y từng nghe người ta nói, năm nay hai vị thiếu gia Bá phủ chuẩn bị đi thi, phu nhân dự định sẽ khuyên Tử Dương Bá diện thánh cầu sắc phong thế tử khi mà đại thiếu gia Tề Vân Sam trúng tuyển, còn tính cho hắn một hôn sự tốt. Ba đời Tử Dương Bá đều lập nghiệp từ quân công, gia chủ Tử Dương Bá đương nhiệm từng rèn luyện ở biên cương nhiều năm, hiện tại đảm nhiệm chức vụ trông giữ kinh đô và vùng ngoại thành. Trưởng tử của ông thuận văn thuận võ nhưng vì biên cương nhiều năm yên bình nên chọn con đường quan văn, mà thứ tử Tề Vân Anh học hành không giỏi, nếu lần này thi rớt, Tử Dương Bá sẽ cầu cho hắn một chức thị vệ.

Quý Hoàn nói: "Vương gia tâm cao chí lớn, tài nghệ của ta...... nếu ta chỉ biết làm kẻ vô dụng, đối mặt với ngài, chẳng lẽ không biết tự hổ thẹn sao."


Tề Vân Nhược mơ hồ hiểu ra, y suy nghĩ một chút rồi nói: "Mong muốn của ca ca nhất định sẽ thành hiện thực." Quý Hoàn xoa xoa đầu y, thầm nghĩ, mình còn có tâm nguyện mà thân phận Tề Vân Nhược là dắng nhân, đây chính là vết nhơ cả đời em ấy.

Tề Vân Nhược ở lại phòng ăn cơm trưa, Quý Hoàn cao hứng gọi người đi chuẩn bị một bàn tiệc rượu tinh xảo, bốn nha đầu theo phía sau chia thức ăn. Thuở bình sinh, đây là lần đầu tiên Tề Vân Nhược uống rượu, rượu hoa quế vị ngọt cay, uống xuống một ngụm, tràng ruột dạ dày đều nóng lên làm y cảm thấy vô cùng khoan khoái.

Phủ Tử Dương Bá.

Lý Sâm đích thân về với Tề Nghê Quần, cho một nhà Tử Dương Bá đủ thể diện. Hôm nay Tử Dương Bá hưu mộc*, hai nhà một bàn chỉ có ông, con rể cùng hai đứa con trai. Tử Dương Bá không có anh em, nhân khẩu trong nhà lại không nhiều cho nên không bố trí hai bàn tiệc, phía sau bình phong là Tề Nghê Quần cùng với nữ quyến phủ Tử Dương Bá. (*làm quan mười ngày được nghỉ một ngày để tắm gội: tức là nghỉ phép)

Trước đó Triệu phu nhân đã hỏi thăm cặn kẽ chuyện trong vương phủ của con gái, tới giờ cơm trưa thì mắt đỏ, cứ mãi khuyên nhủ con ăn nhiều một chút. Nhị tiểu thư Tề Đan Hà đứng lên, điềm đạm nói: "Muội kính đại tỷ tỷ một ly, xin chúc mừng tỷ."

Tề Nghê Quần bình thản: "Cảm ơn muội muội."

Tam tiểu thư Như Tuyết ba tuổi cũng học đứng lên, hô: "Muội cũng kính đại tỷ tỷ."

Tề Nghê Quần buồn cười, cũng cầm ly lên chạm với bé một cái: "Em gái nhỏ thật lanh lợi."

Giọng nói Tề Như Tuyết non nớt: "Đại tỷ tỷ, có phải vương phủ so với Bá phủ của chúng ta thì lớn hơn không? Có phải có rất nhiều thứ chúng ta chưa từng thấy không?"

Tề Nghê Quần quét mắt ra sau lưng bé, liếc Bạch di nương một cái: "Ừm, hôm nào bảo mẫu thân mang muội qua chơi, muội phải ngoan ngoãn nghe lời."

Tề Như Tuyết gật đầu: "Muội ngoan ngoãn mà, mấy ngày trước mẫu thân còn khen muội nữa đó."

Tề Nghê Quần cười, không đáp.

Bạch di nương và mẹ ruột Tề Vân Hà là Liễu di nương đứng chung với nhau. Liễu di nương phong tư yểu điệu, khí thế Triệu phu nhân không áp được nàng, xoay người sang chỗ khác, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ. Liễu di nương xuất thân đàng hoàng, thân phận không thấp, cũng không cẩn thận ngôn từ như Bạch di nương, thoải mái nói: "Thiếp thấy sắc mặt đại tiểu thư rất tốt, không biết tam thiếu gia ở trong vương phủ thế nào?"

Tươi cười trên mặt Triệu phu nhân cứng đờ, không vui nhìn Liễu di nương.


Tề Nghê Quần trả lời: "Hồi phủ ta nhất định đem sự quan tâm của Liễu di nương nói cho tam đệ, chỉ sợ tam đệ không biết thì ra Liễu di nương cũng quan tâm nó như vậy."

Liễu di nương thôi cười, lặng thinh.

Bên ngoài, Tử Dương Bá lấy thân phận nhạc phụ còn nói được vài câu khen ngợi lẫn khuyên nhủ, Tề Vân Sam và Tề Vân Anh thì kiềm chế rất nhiều, Lý Sâm cười nói: "Vương gia là để người bên ngoài gọi, giữa chúng ta là quan hệ thông gia ai cũng biết, hai vị cứ gọi ta một tiếng muội phu là được."

Hai người đều nói không dám, cung kính khiêm tốn như cũ.

Tử Dương Bá cười híp mắt nhìn hai đứa con trai, không biết vì sao trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một hình ảnh, nụ cười trên mặt chợt tắt, chẳng qua thấy trưởng tử đang cùng Thuần Vương trò chuyện, một thoáng tâm tư phức tạp ấy nhanh chóng mất tăm.

Sau khi ăn xong, Tử Dương Bá cùng Thuần Vương tới thao trường trong Bá phủ, hai đứa con trai cũng theo sau. Tề Nghê Quần tiếp tục kể cho mẫu thân nghe sinh hoạt hai ngày qua của mình.

"...... Quý phi kia thật ngang ngược, khiến con chịu ấm ức."

"Cô ta sinh trưởng tử cho vương gia, hiển nhiên có cái để kiêu ngạo."

Triệu phu nhân hừ lạnh một tiếng, nói: "Nghe nói sức khoẻ đứa bé kia cũng không tốt, không thể......"

"Mẫu thân chớ nói thành lời." Tề Nghê Quần chau mày, "Hôm trước con vào cung, Hoàng hậu nương nương còn nhắc tới đứa bé kia, nói là phải xin Hoàng thượng ban tên, không chừng mấy ngày nữa sẽ có ý chỉ xuống."

Triệu phu nhân tức giận: "Một đứa con thiếp thất vậy mà lại phiền Thánh thượng ban tên, chắc chắn trắc phi lại càng thêm ngang ngược."

"Mẫu thân cũng đừng lo lắng. Hoàng thượng ban tên thì đã sao? Trước đó sức khỏe nó không tốt, Vương gia lại không đặt tên cho nó, đủ thấy được thái độ của Vương gia."

Triệu phu nhân suy nghĩ: "Cứ chờ con sinh ra đích tử mẹ mới yên tâm, bằng không, con nói với Vương gia nuôi đứa nhỏ kia dưới danh nghĩa của mình. Không phải con còn nói Lý thứ phi cũng muốn đưa con gái cho con nuôi sao?"

Trên mặt Tề Nghê Quần xuất hiện bất mãn: "Mẫu thân, con không muốn nuôi con của người khác."

Triệu phu nhân thở dài: "Tuổi con còn nhỏ, chưa hiểu đâu. Chờ khi con nuôi đứa bé đó lớn lên, tự dưng nó sẽ gần gũi với con, về sau nó sẽ trợ lực cho con của con." Tới đây, Triệu phu nhân đột nhiên nói: "Thằng nhóc kia không có gây rắc rối gì cho con chứ?"

Tề Nghê Quần đáp: "Mấy ngày nay tam đệ rất an phận, Vương gia cũng không có ý định gì."

Triệu phu nhân gật đầu: "Vậy thì mẹ an tâm."


Tiếp đó, Triệu phu nhân lại nói sang chuyện quản gia trong vương phủ, vẻ mặt không vui: "Mẹ nghe Tống ma ma nói rằng không biết Trình ma ma là người của ai, lại không chủ động đề cập việc quản gia cho con biết!"

"Bà là người Vương gia tin dùng."

"Không thì......Không thì con trực tiếp nói với Vương gia, bảo Vương gia trực tiếp giao quyền quản gia cho con, con mới là nữ chủ nhân danh chính ngôn thuận của vương phủ."

Tề Nghê Quần suy nghĩ một chút, do dự: "Con vẫn tự nghĩ biện pháp thôi." Mấy ngày nay Vương gia đối xử với nàng có tôn trọng săn sóc, nhưng nàng vẫn cảm giác được thiếu vài phần thân mật.

Triệu phu nhân cũng không kiên trì khuyên nhủ nữa.

Tới gần chạng vạng Tề Nghê Quần mới bái biệt cha mẹ, cùng Lý Sâm hồi phủ. Lý Sâm nán lại phủ một ngày, cho nàng đủ thể diện làm nàng vô cùng cảm kích.

Sau khi Lý Sâm về phủ, nói: "Ta sang thư phòng trước, Vương phi về tẩy rửa đi."

Tề Nghê Quần hành lễ, ngồi nhuyễn kiệu quay về viện.

Lý Sâm có không ít môn khách* phụ tá ở tiền viện vương phủ, tập hợp đủ loại người, có kinh tế gia có trị quốc gia. Lý Sâm đã thành niên, hơn nữa lại là hoàng tử chưa có đích tử, trong thế giới của hắn ngoại trừ chuyện tình cảm nam nữ còn rất nhiều thứ khác quan trọng hơn.(*người tài được quý tộc coi trọng và giữ trong phủ để có chuyện thì cùng bàn bạc)

Lý Sâm vẫy lui tùy tùng, một mình đi bộ, vừa đi vừa suy nghĩ công chuyện.

Trời nhá nhem tối, ngọn đèn lờ mờ chiếu, hoa dại bên cạnh đường mòn trong cái thời tiết cuối xuân còn chưa héo rũ, hương thơm thoang thoảng hòa quyện trong không khí.

Lý Sâm nghe được một tiếng 'ưm', hắn đột nhiên giương mắt, nhìn thấy một người ở sâu bên trong bụi hoa.

Người kia mặc xiêm y mùa thu màu tro không gây chú ý, Lý Sâm thấy y ngồi trên đất ra sức dụi mắt, dường như vừa mới tỉnh ngủ, mơ màng nhìn chung quanh.

Hắn đến gần, ngửi thấy trên người người kia có mùi hương của rượu hoa quế.

Tề Vân Nhược khó khăn lắm mới tỉnh táo lại, y lắc lắc đầu, bỗng dưng mất đi sức trụ mà ngã ra, thế nhưng đầu không đập xuống đất cứng mà được một cánh tay chèn xuống bên dưới, đỡ lấy.

Tề Vân Nhược nở to hai mắt nhìn, thấy phía trên lộ ra một gương mặt.

"...... Hình như ta đi lạc rồi." Tề Vân Nhược nói.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận