Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm


Hạ Thanh Tây cắn môi cười, hạ lông mày, sau đó nhấc mi, ánh mắt như hóa thành một vũng nước.
Nhất kiến chung tình sao?
Bốn chữ này thật sự rất có lực hấp dẫn, giống như là hấp dẫn từ tâm hồn, hai người nên ở cùng một chỗ...
"Tớ, tớ cũng thích cậu."
Suy nghĩ một chút, lại hỏi: "Tớ có xinh không?" mắt nhìn Trác Tri Vi, bộ lông màu vàng óng như run lên, chóp đuôi vẫy vẫy, mong chờ được khen ngợi.
Trác Tri Vi mỉm cười gật đầu, thẳng tắp nhìn Hạ Thanh Tây, không chút do dự nói: "Đương nhiên, cậu lúc nào cũng là người tỏa sáng nhất trong đám đông."
Hào quang tỏa ra vạn trượng, là người được ánh mặt trời nhuộm lấy.
Nàng ở trong lòng cô luôn là như vậy, cũng là vị cứu tinh của cô.
Khuôn mặt của Trác Tri Vi quá mức thuần khiết cùng chân thành, đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô tựa như rất có sức thuyết phục.
Tim Hạ Thanh Tây thoáng chốc lệch một nhịp, trong nháy mắt đáy mắt như pháo hoa nổ tung soi sáng màn đêm.
"Rõ ràng là cậu mới phải."
Trác Tri Vi bất đắc dĩ cười, lần này hết thảy đều rõ ràng.
Hạ Thanh Tây gặp Phương Huyên Dao được trọng sinh giống như nàng, biết Trác Tri Vi đời trước một mực âm thầm chờ đợi, sau đó không khỏi nhất thời kích động chạy tới gặp mình...
Đột nhiên tâm cô chua xót, trong lòng dâng lên một cỗ tư vị không tên, rất phức tạp...
Rốt cuộc cô đã chiếm tiện nghi của Trác Tri Vi đời trước.
Thậm chí, cô và cô đời trước là cùng một người sao?
Cô không biết.
Tâm Trác Tri Vi có chút loạn.
Nhưng có một điều cô không thể nói rõ, hai người có phải là cùng một người hay không thì người yêu của Hạ Thanh Tây cũng chính là cô.
Thế là cô liền không thương tiếc Trác Tri Vi kia có phải là chính mình hay không.
Đến tột cùng Hạ Thanh Tây chỉ đơn giản là xuyên ngược thời gian, hay là xuyên vào một thế giới song song?
Nếu là một thế giới song song, người kia đã có được Hạ Thanh Tây của riêng mình không?
Nhưng Tây Tây nói là nàng đã chết rồi...
Ánh mắt cô phủ một thứ gì đó giống như sương mù, ngước mắt lên nhìn Hạ Thanh Tây, thấp nhu kêu lên: "Tới đây."
Cô tựa hồ có chút yếu đuối...
Hạ Thanh Tây ngẩn người, vì vẻ mặt kia mà trong lòng đau đớn, nghe lời bước tới.
Trác Tri Vi nắm lấy cánh tay nàng, kéo đến trước mặt rồi ôm lấy eo nàng.
Tựa như chỉ có như vậy, hai người mới có thể cảm nhận được một chút cảm giác yên bình cùng chân thực.

Người này là của cô.
"Tây Tây..." cô thì thầm.
Hạ Thanh Tây nhẹ nhàng vén tóc cô lên: "Sao vậy?"
Người trong ngực mờ mịt lắc đầu: "Chỉ là muốn gọi cậu."
"Vậy cậu gọi thêm mấy tiếng nữa đi."
"Tây Tây...", "Tây Tây..."
Không biết bắt đầu từ khi nào, cũng không biết phát sinh ra sao, nhiệt độ trong phòng tăng cao khiến cả hai đánh mất lý trí.
Khi phản ứng lại, Trác Tri Vi đã bị Hạ Thanh Tây áp lên giường, những nụ hôn tinh tế rơi xuống cổ cô, mười ngón đan vào nhau, cổ tay Trác Tri Vi gắt gao bị áp ở trên giường.
Một dòng điện tê dại dâng lên từ tứ chi xông lên đầu, nhịp tim đột nhiên ngừng lại, sau khi lấy lại sức thì đập với tốc độ ngày càng mạnh, Trác Tri Vi khẽ run rẩy, lý trí mơ mơ hồ hồ.
"Tây Tây..."
Tại sao lại muốn phát hỏa.
Trong lòng cô có chút lo lắng.
Ánh mắt Hạ Thanh Tây sâu thẳm, thanh âm có chút khàn khàn: "Tớ ở đây."
Nàng khẽ thì thầm.
Môi làm việc không ngừng, đầu lưỡi chạm vào yết hầu đang khẽ run của cô, cảnh tượng buổi tối ngày hôm ấy không khỏi tái hiện trong tâm trí.
Đầu lưỡi không nhịn được đảo quanh, mang theo một cỗ ý vị không tên, còn có mùi thơm của sữa tắm.
Hạ Thanh Tây kìm nén nội tâm dao động, mơ hồ nói: "Kính Hàn đang ở bên ngoài..."
"Tớ chỉ hôn một chút."
"Thật sự, chỉ hôn thôi, không làm gì khác." Hạ Thanh Tây dụ dỗ cô.
Một tay đã thăm dò vào trong áo tắm, đem hai con vật nhỏ mềm mại nắm trong tay, thỉnh thoảng dùng ngón trỏ xoa nhẹ.
Trác Tri Vi cắn môi, cong lên ngón chân, khuôn mặt đỏ bừng, liếc mắt sang một bên, thân thể tê dại hơi ngửa lên, áp sát Hạ Thanh Tây.
Tay không bị Hạ Thanh Tây nắm giữ, không nhịn được véo chặt ga giường.

Ngôn Tình Sủng
Hạ Thanh Tây thì thầm, "Vi Vi ngoan, nói cho tớ biết tớ là ai?"
Trác Tri Vi cắn môi, thuận theo nói, "Bạn gái...của tớ."
Câu nói ngắt quãng, để lộ dục vọng như cơn sóng mãnh liệt dâng trào trong nội tâm.
Không phải là bạn gái cũ.
Hạ Thanh Tây hài lòng cong lên khóe môi.

Nàng lại hỏi: "Cậu thích tớ từ khi nào?"
"Nhất kiến, chung tình..."
"Lặp lại lần nữa?"
"Nhất..."
Trác Tri Vi không nói nên lời.
Hạ Thanh Tây cũng đúng lúc dừng động tác, chăm chú cô gái ở dưới thân, bởi vì nhắm mắt lại, tựa như đuôi mắt rất dài, đôi mắt luôn lãnh đạm vào lúc này cũng bị nhuộm một màu đỏ tươi.
Hạ Thanh Tây dời tầm mắt không dám nhìn lại, nếu còn tiếp tục, sợ là hôm nay sẽ thật sự phát sinh chuyện gì.
Nàng xoay người nằm ở trên giường, sau đó dùng sức kéo Trác Tri Vi lại ôm lấy cô, nhẹ nhàng xoa xoa đỉnh đầu cô, thở hổn hển.
Trác Tri Vi nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, vành tai không khỏi đỏ lên, kề sát vào lồng ngực Hạ Thanh Tây, không nhịn được sính khí một chút, chọc vào eo nàng một cái.
"Lại gạt tớ."
Hạ Thanh Tây bị chọc liền run lên, nắm lấy đầu ngón tay nghịch ngợm của cô, cúi đầu nhìn cô, vô tội chớp mắt nói: "Vậy cậu cũng thử xem? Tớ lấy thân gán nợ?"
Trác Tri Vi liếc nhìn nàng: "Được."
Hạ Thanh Tây nhắm mắt lại, nâng cằm, vẻ mặt hào phóng hy sinh: "Tới đi!"
Dáng dấp của nàng tựa như ăn chắc.
Trác Tri Vi không đánh tới, trái lại đạp cho nàng một cước: "Cậu có biết xấu hổ hay không a!"
Hạ Thanh Tây tựa hồ có chút khó hiểu, nghiêng đầu, ngữ khí do dự: "Biết...!xấu hổ?"
"Làm sao xấu hổ?" Đôi mắt trong suốt, diễn như thật.
Trác Tri Vi: "..."
Lại đá cho nàng một cước, hung hăng nói: "Cậu chờ đó!"
Hạ Thanh Tây chớp chớp mắt, thành khẩn nói: "Tớ chờ."
Sau đó nàng lại kéo Trác Tri Vi vào trong ngực.
Không biết đã trôi qua bao lâu, nhưng may mà Đào Kính Hàn hiểu chuyện, trước sau không quấy rầy hai người.
Hạ Thanh Tây đột nhiên nhớ ra cái gì, đôi mắt hơi mở to, sau đó nhìn đỉnh đầu của Trác Tri Vi.
"Cái kia..." nàng ngượng ngùng mở miệng: "Tớ có chuyện quên nói với cậu."
Trác Tri Vi nghi hoặc ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào chiếc cằm trơn bóng của nàng, không nhịn được cắn một cái, đầu ngón tay nhẹ vuốt ve, bán nhấc mi mắt: "Cái gì? Do dự như vậy."
Đột nhiên dâng lên một tia cảnh giác: "Lén lút tớ làm chuyện xấu gì sao?"
"Có liên quan đến Phương Huyên Dao sao?"

"Cậu với cô ta đã làm cái gì?"
"Có phải cậu đã ôm cô ta rồi không?"
Trác Tri Vi luôn ít nói kiệm lời hiếm thấy như súng máy như vậy, cau mày, chu môi nhìn chằm chằm Hạ Thanh Tây.
Hạ Thanh Tây chớp mắt, trong lòng tràn đầy ngọt ngào bắt đầu tạo ra bong bóng màu hồng, Vi Vi...!quá đáng yêu rồi.
Ghen mà cũng đáng yêu như thế.
Hơn nữa, chỉ có nàng mới có thể nhìn thấy khía cạnh này.
Tâm Hạ Thanh Tây lập tức bị ngọt ngào lấp đầy.
Nhưng mà...
"Sao cậu biết chị ấy muốn ôm tớ?" Hạ Thanh Tây có chút khó hiểu, nắm lấy trọng điểm có chút kỳ quái.
Vi Vi luôn ở trong khách sạn, sao lại giống như ở ngay hiện trường vậy?
Một câu nói như chọc tổ ong vò vẽ, không có phủ nhận, vậy là ôm rồi?
Trước đó qua điện thoại, cô chỉ có thể rộng lượng, bây giờ người này gần ngay trước mắt, cô liền hận không thể áp đặt toàn bộ tùy hứng bị đè nén lên trên người nàng.
Trác Tri Vi làm mặt lạnh, thoát khỏi ôm ấp của nàng.
Hạ Thanh Tây nhanh chóng khắc phục: "Không, không có, không có ôm.

Chị ấy muốn ôm, nhưng tớ không có ôm."
Trác Tri Vi chọc nàng một cái: "Ai quản cậu, bạn gái cũ!"
Tại sao lại là bạn gái cũ?
Trở lại một đêm trước giải phóng, Hạ Thanh Tây hận không thể tát chính mình mấy giây trước, khi nào nàng mới có danh phận a?
Linh cơ Hạ Thanh Tây khẽ động, học theo Trác Tri Vi vội vàng nói: "Bạn bè có thể hôn môi sao?"
Trác Tri Vi liếc nàng một cái: "Giống như chúng ta vậy."
Nguyên mẫu phản kích.
Hạ Thanh Tây ảo não, chỉ khô khan giải thích:
"Thực sự, tớ với chị ấy không hề làm gì cả.

Bây giờ thậm chí còn không có thông tin liên lạc, nếu cậu không tin tớ thì tự xem đi!"
Hạ Thanh Tây lấy lòng, mở khóa, chân chó đưa điện thoại đến trước mặt Trác Tri Vi.
Trác Tri Vi nhìn nàng, sau đó tìm kiếm trong danh bạ, nhưng thật sự không tìm ra đối tượng khả nghi, trong WeChat cũng vậy.
Ánh mắt rơi vào trong hư không suy nghĩ một hồi, đột nhiên nhấc mày, Trác Tri Vi chớp động, giữa lông mày hiện lên ý cười.
Mở QQ.
Trác Tri Vi ném điện thoại của Hạ Thanh Tây đến trước mặt nàng, chân dài một bước liền muốn xuống giường.
Hạ Thanh Tây không hiểu, tầm mắt rơi vào ghi chú cạnh chân dung màu xám, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Nàng nhấc mắt tha thiết nhìn khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo xuất trần kia, mặt mày nhăn lại, còn kém là quỳ xuống: "Tớ thật sự quên mất, Vi Vi, chị ấy không dùng QQ nhiều năm rồi."

Trác Tri Vi thờ ơ không động lòng, đồng thời để Hạ Thanh Tây trơ mắt nhìn cô, cầm điện thoại lên xóa bạn bè.
Xóa Hạ Thanh Tây.
Động tác như chậm lại, Hạ Thanh Tây chu môi, giả bộ đáng thương: "Vi Vi..."
Nàng chưa kịp nói hết lời, Trác Tri Vi đã ném điện thoại sang một bên, thản nhiên ngồi trên giường, hai chân tao nhã nâng lên, ngắt lời nàng: "Vậy, là chuyện gì?"
Hạ Thanh Tây dừng một chút, cười nói: "Tớ đã nói với nãi nãi, đưa cháu dâu về nhà."
"Bang" một tiếng.
Một chiếc gối bay vào mặt của Hạ Thanh Tây.
Trác Tri Vi kinh sợ tức giận: "Hạ Thanh Tây! Cậu đang nói linh tinh cái gì vậy!"
...
Cuối cùng thì Trác Tri Vi cũng ngồi trên xe của Hạ Thanh Tây, nhưng là ngồi ở phía sau, khoanh tay hờn dỗi, làm sao cũng không chịu ngồi song song với nàng.
Thành thật mà nói, ngoài kinh sợ cùng tức giận, cô còn cảm thấy một chút ngọt ngào vì xưng hô của Hạ Thanh Tây, còn có thấp thỏm vì đột nhiên đi gặp trưởng bối.
Tính trước bước không qua, rõ ràng thời gian cô đặt ra là năm sau, làm sao liền có thể sau một tháng yêu đương?
Trác Tri Vi tâm loạn như ma, đột nhiên có chút hối hận, tại sao vừa rồi ma xui quỷ khiến lên xe, bây giờ trở về còn kịp sao?
Mặt cô lúc sáng lúc tối.
Hạ Thanh Tây thỉnh thoảng nhìn cô qua gương chiếu hậu.
"Vi Vi..."
Không ai trả lời.
"Tớ sai rồi..."
Trác Tri Vi càng tức giận.
Tên đầu sỏ!
Hạ Thanh Tây biết bạn gái mình lo lắng, tự biên tự diễn muốn giúp cô giảm bớt áp lực: "Nãi Nãi tớ rất thích cậu, thật đấy, cậu không cần lo lắng, nhà chúng ta là nãi nãi làm chủ, miễn là bà đồng ý, mấy người còn lại liền không có ý kiến gì."
Sắp tới Hạ gia.
Mấy người Hạ gia ngồi ở sảnh tầng một, thậm chí cả chủ tịch và giám đốc cũng ở đó, hợp quy hợp tắc chờ đợi.
Khi cửa lớn vừa mở ra, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Trác Tri Vi và Hạ Thanh Tây.
Trác Tri Vi sững sờ, cảm giác những ánh mắt này có chút nóng, thân thể nóng như lửa, màu đỏ từ hai má truyền đến vành tai, cả cổ cũng đỏ.
Trên mặt vẫn giả vờ bình tĩnh, mỉm cười.
"Gâu gâu gâu!"
Chủ tịch không biết là sai cơ nào, nhe răng trợn mắt, đột nhiên bắt đầu kịch liệt rống lên.
Trác Tri Vi sửng sốt, véo góc áo của Hạ Thanh Tây, Hạ Thanh Tây cũng vô thức đứng trước mặt Trác Tri Vi, đem cô bảo hộ phía sau.
Trác Tri Vi: "..."
Cô trừng mắt nhìn Hạ Thanh Tây trước mặt.
Đây chính là cậu nói không ai có ý kiến sao?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận