Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm


Trước khi trọng sinh, Hạ Thanh Tây cũng được coi là một tài xế lão làng, lái xe mười mấy năm, tuy không sánh bằng dân chuyên nghiệp nhưng lái xe rất ổn định.
Tuân thủ luật lệ giao thông, cẩn thận chuyên chú, thắt dây an toàn, hai tay nắm vô lăng, trông khá đáng tin.
Hôm nay thời tiết tốt, ánh sáng chói lọi qua tấm kính chiếu vào bên mặt của Hạ Thanh Tây, khiến da thịt của nàng đẹp như tranh vẽ.
Trác Tri Vi lén nhìn nàng, bên môi không khỏi nhấc lên một vòng ý cười, lộ ra hàm răng trắng nhỏ.
Trong nháy mắt, cô tập trung vào cổ tay trái của Hạ Thanh Tây, mặt đồng hồ trắng và dây đeo màu đen.

Mặt đồng không lớn lắm, nhưng nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra đó là đồng hồ nam.

Đeo trên cổ tay của Hạ Thanh Tây có một loại khí chất trung tính.
Chỉ là có chút quen mắt.
Trong , Hạ Thanh Tây đã đeo chiếc đồng hồ này hơn ba tháng.
Trác Tri Vi vốn tưởng ở trong đó nên không đổi được, nhưng hôm nay bọn họ đều đã được tự do...
Đột nhiên, xe dừng lại.
Trác Tri Vi hơi mím môi: “Thanh Tây, hình như lúc nào cậu cũng đeo chiếc đồng hồ này… Có ý nghĩa đặc biệt gì sao?”
Hạ Thanh Tây đặt tay lên hông chuẩn bị tháo dây an toàn, cúi đầu nhìn xuống, đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức mỉm cười, nụ cười có mấy phần thất vọng: “Đúng vậy, đây là món quà sinh nhật cuối cùng mà mẹ tớ mua cho ba tớ.”
Nàng khẽ thở dài, “Đáng tiếc là vẫn chưa kịp đưa, anh trai của tớ đã đến nhà … Sau đó, bà ngoại đưa chiếc đồng hồ này cho tớ, cũng coi như là hoài niệm, nói đến đã đeo… năm năm rồi.”
Hạ Thanh Tây âm thầm nuốt mười lăm năm kia xuống.
Ánh mắt Trác Tri Vi mềm mại, cô lặng lẽ nắm chặt tay phải của Hạ Thanh Tây.
Tâm như bị đàn sâu lít nha lít nhít gặm nhấm, phản phất truyền ra chút chua xót, bỗng phát lên cái gọi là đau lòng, còn có mấy phần đồng bệnh tương liên.
Kỳ thực ở một vài điểm, hai người giống nhau đến kinh ngạc, chẳng hạn như trước chuyến thăm đầy bi kịch đó, cô luôn nghĩ mình từ nhỏ đã mất cha, tình cảm của họ trong đó có lẽ là tương thông.
Bởi vì cảm nhận được điều đó, cho nên mới đặc biệt cảm thấy đau lòng.
Hạ Thanh Tây quay đầu lại, bắt gặp cảm xúc qua đôi mắt trong suốt kia, không khỏi nhíu mày, có chút bất đắc dĩ.
“Được rồi, không có việc gì.”
Nàng nhìn xuống đồng hồ, cố gắng tháo nó ra, sau đó nắm lấy cổ tay của Trác Tri Vi, nhét đồng hồ vào lòng bàn tay cô.
“Cho cậu.”
Thanh âm cô gái trong trẻo, còn có mấy phần trẻ con.
Trác Tri Vi có chút bối rối, cảm nhận được trọng lượng đè nặng trong lòng bàn tay, còn nhiễm phải nhiệt độ cổ tay của người bên cạnh.
“Lúc trước đeo chiếc đồng hồ này để hoài niệm mẹ là một mặt.” Hạ Thanh Tây liếc mắt sang chỗ khác, có chút xấu hổ: “Kích thích ba với anh trai của tớ là mặt khác.”

“Kỳ thực, ba tớ mấy năm nay đều dựa vào những hồi ức kia mà sống, ông ấy thực sự rất yêu mẹ tớ, khi những yêu này nhìn thấy vũng nước đỏ đó, trong lòng liền hổ thẹn rất nhiều."
"Ông ấy không quên được, anh trai tớ cũng không quên được."
"Tớ đeo cái này, mỗi giờ mỗi khắc đều nhắc nhở bọn họ năm đó xảy ra những gì, mặc dù bọn họ đều không làm gì sai cả."
Hạ Thanh Tây cúi đầu cười yếu ớt, lộ ra tia thoải mái: "Là lỗi của tớ."
"Cho nên, tớ muốn giúp bọn họ thoát khỏi gông xiềng cùng gánh nặng này, cậu nhận lấy được không?”
Mặt mày cô gái xán lạn, môi mang ý cười, trong phút chốc trẻ con giống như kiên định cùng ôn hòa, như quét sạch mọi mây mù trên thế gian.
Tâm Trác Tri Vi đột nhiên lệch một nhịp, cúi đầu nhìn xuống chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay, được tắm nắng chiều, khuôn mặt luôn lạnh lùng như được nhuộm một tầng ôn hòa ấm áp.
Tim đập thật nhanh.
Nhưng trong lòng cô vẫn có chút do dự: "Nhưng cái này quá quý giá..."
"Tin tớ, không có gì quý giá cả." Hạ Thanh Tây cực kỳ thành khẩn: "Nghĩ về tòa nhà kia, kỳ thực chiếc đồng hồ này không bằng một phần trăm a."
Vô hình huyễn phú.
Dấu vết do dự trong lòng Trác Tri Vi cuối cùng cũng biến mất.

Cái này là do Hạ Thanh Tây đưa cho cô...!Hơn nữa nàng nói đúng, Trác Tri Vi tự thôi miên mình, mấy trăm vạn xác thực không tính là gì.
Phi, thôi miên thất bại.
Nhưng cô tin rằng mình sẽ sớm kiếm được.
Sau đó mua một chiếc đồng hồ khác cho Hạ Thanh Tây.
Siết chặt lòng bàn tay, lại thả lỏng, nhấc lên đeo vào cổ tay.
Ngữ khí kiên định: “Tớ sẽ giúp cậu bảo tồn thỏa đáng.”
Hạ Thanh Tây mỉm cười gật đầu: “Ừm.”
Đã từng đi nhầm quỹ đạo, bây giờ đã đến lúc trở về vị trí cũ, chẳng hạn như mối quan hệ giữa cha và anh trai, lại như Phương Huyên Dao.

Tất cả bắt đầu từ chiếc đồng hồ này.
Nàng tháo dây an toàn: "Được rồi, xuống xe đi."
...
Hạ Thanh Tây vốn muốn xăm ngày tháng ở ngón giữa giống như đời trước, nhưng hình Trác Tri Vi chọn rất đẹp lại cá tính, trên đó có một chiếc lông vũ, còn có một con hạc nho nhỏ khiến lòng nàng ngứa ngáy.
Kết quả là, bả vai có vết sẹo của cô được xăm nửa đôi cánh nhỏ.
Đau cũng không phải đau, chính là có chút ngứa.
Trác Tri Vi đứng trước gương, nhìn vết sẹo hai dọc một ngang kinh khủng biến thành hình lông vũ, có chút sửng sờ.

Giống như che đậy hồi ức mục nát của cô.
Cô đưa tay ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào họa tiết, tuy chạm vào màn bảo quản, nhưng vẫn không nhịn được cong môi.
Hạ Thanh Tây xuất hiện từ phía sau, nhìn cô trong gương.
“Thế nào?” Cô hỏi, nhìn cô gái trong gương.
Hạ Thanh Tây cười nhẹ trả lời: “Siêu đẹp mắt.” Ngữ khí của nàng chân thành.
Cô mím môi cười ngượng ngùng, ánh mắt lại nhìn chiếc lông vũ cùng con hạc nhỏ.
Vân trung bạch hạc.
Cô xăm một chữ "Hạc" màu trắng trên mây.
Lén liếc nhìn Hạ Thanh Tây trong gương, nhưng người kia tựa hồ không phát hiện ra.
Có chút thiết hỉ, lại...!có chút mất mát.
Không khỏi hoài nghi phán đoán tối hôm qua, người này...!thật sự có cảm giác với cô sao? Sẽ không phải là cô tưởng bở đi, không phải vậy tại sao tín hiệu rõ ràng như vậy vẫn chưa tiếp thu được.
Trác Tri Vi cau mày, không khỏi suy nghĩ.
Hạ Thanh Tây nghiêng đầu nhìn thấy Trác Tri Vi đột nhiên thất thần, rõ ràng vừa rồi còn rất cao hứng.
Suy nghĩ một chút, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng, có phải lại nghĩ tới chuyện trước kia không?
Nàng mím mím môi, đột nhiên nghĩ tới một chỗ tốt: “Quanh đây có trung tâm mua sắm, buổi sáng cậu không ăn nhiều, chúng ta đi ăn một chút đi?”
Trác Tri Vi không nghĩ sâu, vành tai hơi rũ xuống, mất mát gật đầu.
Trước đây Hạ Thanh Tây thường xuyên đến trung tâm mua sắm này, đột nhiên nhìn thấy quầy hàng bán nước hoa tuyết tùng ở sảnh tầng một, ánh mắt trong trẻo kéo tay Trác Tri Vi.
“Trước tiên chúng ta đi xem một chút!”
Mặc dù đang hạ tâm tình, nhưng nhìn thấy ánh mắt trong trẻo kia, tâm Trác Tri Vi vẫn bị nóng một hồi, thế là mím môi gật đầu.
“Phiền phức lấy cho tôi một chai nước hoa tuyết tùng."
Chỉ là không biết vì sao, ánh mắt của người bán hàng có chút kỳ quái, Hạ Thanh Tây cũng không nghĩ nhiều, chỉ âm thầm mong chờ.
Sau khi lấy được, Hạ Thanh Tây xịt lên cổ tay, ngửi một chút rồi nở nụ cười hài lòng.
Quả nhiên là hương vị này.
Hương vị của Trác Tri Vi.

Từ trên xuống dưới, tuyết tùng trên núi cao nhuốm màu lãng mạn.
Hạ Thanh Tây dứt khoát quẹt thẻ, thanh toán hóa đơn.
Cuối cùng, nhân viên bán hàng thì thào nhưng không giấu được kích động: "Tây Tây Vi Vi, tôi là fan của hai người, có thể ký tên cho tôi không?"

Hạ Thanh Tây: "???"
Trác Tri Vi: "???"
Nguy rồi.
Hạ Thanh Tây cả kinh, ám hiệu không ổn.
Hầu hết những người đến trung tâm mua sắm này là nam nữ trẻ tuổi, bây giờ họ cũng phản ứng, dòng người từng trận từng trận đổ xô đến.
Hạ Thanh Tây cả kinh nhìn xung quanh, phát hiện cửa sau của cửa hàng vừa vặn dẫn ra bên ngoài trung tâm thương mại, thế là nàng lôi kéo Trác Tri Vi chạy đi, chạy được một nửa thì thấy không có cầm nước hoa tuyết tùng.
Lại đi vòng vào lấy lại.
Sau một hồi hỗn loạn, cuối cùng Hạ Thanh Tây và Trác Tri Vi cũng lên xe, lái xe rời đi.
Mái tóc đuôi ngựa được buộc lúc sáng đã xõa tung, xộc xệch.
Hạ Thanh Tây thở ra một hơi: “Tớ phạm sai lầm rồi a.”
Sáu tháng nàng vắng nhà, cho phép nàng sống một cuộc sống nhàn nhã cùng tự do, hơn nữa nàng luôn cảm thấy trở lại tuổi mười chín liền có thể phóng túng tùy ý một chút, đều quên chính mình không lớn không nhỏ nhưng cũng coi là một minh tinh.
Nàng đặc biệt nhớ rõ đời trước nàng không có xuất đạo, nhưng vẫn là bị người vây chặt trong khoảng thời gian vừa mới kết thúc , việc này ảnh hưởng đến cuộc sống của nàng không nhỏ.
Huống hồ hiện tại nàng đang xuất đạo, bên cạnh còn có một Trác Tri Vi bắt mắt hơn.
Xem ra phải chú ý một chút.
Hơn nữa, vệ sĩ đâu?
Hạ Thanh Tây không khỏi cau mày suy nghĩ.
Xem ra dạo này có chút buông thả rồi.
Thậm chí ra ngoài còn không mang theo vệ sĩ.
Trác Tri Vi mờ mịt chớp chớp mắt, hiển nhiên là đang kinh ngạc.
"Quá điên cuồng rồi", cô cảm khái nói.
Sau đó cô quay sang hỏi: “Thanh Tây, câu từng truy tinh chưa?”
Hạ Thanh Tây nhìn cô một cái: “Chưa.”
Dứt lời nàng liền oán thầm, minh tinh truy mình thì có.
Năm đó nàng cũng được coi có chút tài hoa, cộng với khuôn mặt, không ít người muốn có quan hệ siêu hữu nghị với nàng.
Coi như không có suy nghĩ như vậy, bởi vì gia thế nhà nàng, đối mặt với nàng thì cũng đều ôn tồn.
Chỉ có...!Trác Tri Vi, không nóng không lạnh, không xa không gần.
Nghĩ đến Trác Tri Vi ở đời trước, Hạ Thanh Tây nhíu mày, mạc danh có chút khó chịu, nhưng lập tức nhìn Trác Tri Vi mím mím môi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh liền cảm thấy thoải mái.
Người này là bạn tốt nhất của nàng trong đời này! Giống như Tôn Hầu Tử không thể thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn của Như Lai.
Tiểu sư tử hơi ngẩng đầu, có chút đắc ý.
Trác Tri Vi nghi hoặc nhìn nàng, không biết sư tử nhỏ của mình đang nghĩ gì, cảm thấy bộ lông đều bồng bềnh cao hứng.
Hạ Thanh Tây lái ra đường Dịch Cảnh Uyển, nhìn vê phía Trác Tri Vi, trong thanh âm không nhịn được mang theo áy náy:
“Xin lỗi Tri Vi, là tớ cân nhắc không kỹ, kết quả làm cậu đói.”
“Không sao.” Trác Tri Vi bất đắc dĩ nhìn nàng.

“Tớ cũng không nghĩ tới, không phải lỗi của cậu.”
Dịch Cảnh Uyển cách đó không xa, sắp đến.
Trước khi xuống xe, Hạ Thanh Tây còn chưa tháo dây an toàn, Trác Tri Vi nghi hoặc nhìn sang, thấy mặt nàng đỏ bừng, thẹn thùng mím mím môi rồi đưa chai nước hoa vừa mua cho Trác Tri Vi: “Tri Vi, cho cậu.”
Trác Tri Vi sửng sốt: “Cho tớ?”
“Ừm.” Hạ Thanh Tây cười rất vui vẻ: “Cậu có nhớ lần chúng ta biểu diễn không?”
Trác Tri Vi hơi cong môi, tựa hồ đang hồi tưởng.
Đó hẳn là một bước ngoặt trong mối quan hệ của cô và Hạ Thanh Tây.

Trước đó, đối phương quả thực có chút đặc biệt với cô, nhưng có lẽ chỉ dừng lại ở mức ân nhân cứu mạng.
Nhưng sau lần đó, cô quả thực đã đưa đối phương vào lĩnh vực riêng của mình.
Trong lĩnh vực đó, ngoại trừ Hạ Thanh Tây ra thì chỉ có bản thân cô.
Như vậy xem ra, cô có chút động tâm với nàng, quả nhiên trong dự liệu.
Ký ức xua tan mây mù trong lòng, Trác Tri Vi nhất thời quên đi những suy đoán trước đó, ánh mắt khẽ động, nụ cười tuy thoáng qua nhưng lại tồn tại chân thật, cô gật đầu: “Nhớ.”
Hạ Thanh Tây cũng nhớ.
Mặc dù đã qua một thời gian dài nhưng Hạ Thanh Tây có cảm giác như ngày hôm qua, nàng nhớ lại từng chi tiết xảy ra lúc đó, cứ như đang chiếu một bộ phim vậy, hết khung cảnh này rồi lại đến khung cảnh khác quay chậm xuất hiện trong đầu nàng.
"Lúc đó, cậu giúp tớ đeo In - ear, nhớ không? Ngày đó...!cậu rất đẹp." Hạ Thanh Tây có chút ngượng ngùng chuyển dời tầm mắt.
Nàng có sao nói vậy, không keo kiệt khen ngợi người khác.

Chỉ là không biết hôm nay bị làm sao, trên mặt luôn cảm thấy nóng.
Rõ ràng đây là điều trong được mọi người công nhận.
Trong lòng nàng nảy sinh một tia hoài nghi rồi nhanh chóng biến mất.
Tiếp tục nghiêm túc nói: “Tớ đột nhiên nghĩ tới loại nước hoa này, cảm thấy rất hợp với cậu.”
Trác Tri Vi đột nhiên ngước mắt lên nhìn nàng, không biết tại sao, Hạ Thanh Tây giống như viên ngọc đen từ trong đôi mắt, nhìn thấy chút ánh sáng, bí mật mang theo tất cả tâm tình của người này.
Cô nhìn không rõ, nhưng hạnh phúc đến không ngờ.
Trác Tri Vi cầm lấy cái túi kia, mọi lo được lo mất cùng mất mát trước đó bỗng chốc tan biến.
Mặt mày cô ôn hòa, khẽ thở dài.
Thích hay không thích.
Thích thì hai người liền cùng một chỗ, không thích thì theo đuổi đối phương, lấy lòng đối phương, coi đối phương là vương trong thế giới tình cảm của mình.

Cùng một chỗ chính là cô được lời, nếu không cách nào cùng một chỗ thì cuộc đời này cũng không uổng phí.
Ít nhất, trên đời này có người không quan tâm đến quá khứ của cô, chân thành đối xử với cô.
Cuối cùng, Trác Tri Vi cười khẽ, "Cảm ơn.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận