Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm


Màn hình phát đến nơi này, Nghiêm Hoán lại cầm micro lên.

"Vẫn còn bốn thí sinh chưa công bố số phiếu, tương ứng với bảng xếp hạng là thứ nhất, thứ hai, mười bốn, mười lăm."
"Các bạn cảm thấy, đầu tiên tôi sẽ công bố ai?"
Dưới khán đài hét lên: "Người thứ nhất", "Người thứ mười bốn", "Người thứ hai!", "Người thứ mười lăm!"
Nghiêm Hoán thần bí mỉm cười, dừng lại một lúc.

“Sau đây là quảng cáo, sẽ sớm quay lại a.”
Tiếng rít vang lên từ khán giả.

Nhất là bốn người còn chưa công bố xếp hạng, sắc mặt đỏ bừng, ngay cả Trác Tri Vi nhất thời cũng cau mày.

Hạ Thanh Tây liếc nhìn bọn họ, vẻ mặt cũng đồng tình.

Có lần, nàng là một trong số họ, đó là lần duy nhất nàng có nhiều số phiếu hơn Trác Tri Vi.

Trác Tri Vi...!
Nghĩ đến cái tên này, ánh mắt Hạ Thanh Tây dần chìm xuống, cắn chặt môi, ánh mắt khóa chặt chủ nhân của cái tên, cảm giác áy náy từ tận đáy lòng cùng cổ họng gần như nhấn chìm, khiến nàng suýt chút nữa không thở nổi.

Thực xin lỗi...!
"Thanh Tây, Nghiêm Hoán...Nghiêm lão sư cũng quá tệ rồi đi."Vương Tư Kỳ đang ngồi trước mặt Hạ Thanh Tây, quay đầu nhỏ giọng oán giận: "Cậu nhìn Tiểu Ngữ gấp đến độ mặt đều tái rồi."
Hạ Thanh Tây đột nhiên sửng sốt, lắp ba lắp bắp đáp lại: "Đúng, đúng a, quá tệ rồi...!"
.....!
"Thưa quý vị khán giả, chào mừng trở lại với , đầu tiên chúng tôi công bố hạng thứ mười bốn, xin hãy nhìn vào màn hình lớn."
14, Trịnh Tâm Niệm, số phiếu 11140783, thực lực xếp hạng B, tổng số phiếu là 200534099.

Nhìn thấy cái tên này, trong lòng Trương Tiểu Ngữ co quắp.

Ngay sau đó, vị trí thứ mười lăm được công bố.


15, Trương Tiểu Ngữ, số phiếu 10024532, thực lực xếp hạng A, tổng số phiếu là 20049064.

Tuy đã chuẩn bị từ lâu, nhưng Trương Tiểu Ngữ cũng không khỏi có chút mất mát, nghiến răng nghiến lợi nhìn màn hình lớn, chỉ còn thiếu 5.000 phiếu liền có thể vào lớp A.

Cả hai người bạn cùng phòng của nàng đều đi vào.

Nàng không nghĩ mình kém hơn họ, nàng cũng phải làm được như vậy! Trong lòng nàng bừng lên tinh thần chiến đấu hừng hực, nhìn ba vị trí kim tự tháp kia, nàng nhất định làm được! Phải giành được một vị trí trong ba hàng đầu!
Trịnh Tâm Niệm đi tới, chủ động nắm tay nàng: “Đi thôi, Tiểu Ngữ.”
Mặc dù Trương Tiểu Ngữ thua nhưng cũng không mất đi phong độ, cười như một vị tướng quân, gật gật đầu.

Thấy bọn họ đang từng chút tiến đến, Vương Tư Kỳ và Hạ Thanh Tây chủ động bước xuống ôm Trương Tiểu Ngữ.

“Không sao đâu, Tiểu Ngữ, đây chỉ là tập đầu tiên, ngày sau còn dài.” Vương Kỳ Vũ ở bên tai Trương Tiểu Ngữ an ủi.

“Tớ biết.” Trương Tiểu Ngũ vừa vặn nở nụ cười.

Tuy nói như vậy, trong lòng Trương Tiểu Ngữ hiểu rõ, nhưng lại không khỏi cảm thấy mất mát.

Vương Tư Kỳ cũng không nói gì nữa, chỉ vỗ vai nàng.

Trương Tiểu Ngữ bị cô chọc cười, bật cười thành tiếng, dùng sức đánh cô một cái: "Được rồi, nhìn vẻ mặt cau có của cậu kìa, không biết còn tưởng đứng thứ mười lăm là cậu đấy.

Không sao rồi, ngoan, trở về đi."
Cuối cùng, nàng nhỏ giọng nói: "Nghe lời, tiểu chân ngắn."
Vương Kỳ Vũ chu môi: "!!!"
Nghiêm Hoán liếc qua các thí sinh rồi chậm rãi nâng hai phong bì trong tay lên: "Vừa rồi tổ đạo diễn giao cho tôi số phiếu nhất và nhì, tôi sẽ trao phong bì cho người tương ứng, các bạn có thể tự mở phong bì, sau đó ngồi vào chỗ của mình."
Hai cô gái xinh đẹp nổi bật từng người lấy phòng bì của mình, nhìn nhau một hồi, thật giống như có thứ gì đó đang lặng lẽ chảy xuôi.

Sau ba ngày tiếp xúc, hai người đã xác định được bên kia là đối thủ hàng đầu của mình.


Nhưng vì thực lực của đối phương, hai người trân trọng nhau, cảm thấy vinh dự khi có một đối thủ như vậy.

Dưới ánh mắt kính trọng của chín mươi sáu thí sinh còn lại, hai người tay trong tay từ từ bước tới đỉnh, dừng lại bên cạnh Hạ Thanh Tây.

Hạ Thanh Tây vô thức đứng lên, thân hình cao gầy của ba cô gái đứng thành hình tam giác, khí thế ngút trời.

“Bùm”
Số phiếu của hai cô gái xuất hiện trên màn hình lớn.

Vị trí đầu tiên, Đào Kính Hàn, số phiếu 56124564, thực lực xếp hạng A, tổng số phiếu 112249128.

Vị trí thứ hai, Trác Tri Vi, số phiếu 52751231, thực lực xếp hạng A, tổng số phiếu là 105502462.

"Chúc mừng Đào Kính Hàn, chúc mừng Trác Tri Vi! Xếp hạng nhất và nhì bảng xếp hạng tập đầu tiên! Theo quy tắc của cuộc thi, Đào Kính Hàn sẽ đảm nhiệm bài hát chủ đề lớp C, xin chúc mừng!
Hạ Thanh Tây lấy lại tinh thần, mỉm cười nghênh đón cái ôm của hai cô gái, khoảnh khắc nàng ôm Trác Tri Vi, sắc mặt của nàng có chút không tự nhiên, ánh mắt né tránh, nhưng nhanh chóng khôi phục như thường, thì thầm vào tai cô: "Chúc mừng".

Trác Tri Vi mím mím môi, hô hấp ấm áp của đối phương làm cho vàng tai thanh tú của cô bất giác đỏ bừng, nhưng sắc mặt vẫn như thường, thanh âm lạnh lùng dễ nghe êm tai: “Cảm ơn.” Không nói ra được tao nhã cùng kiêu ngạo.

Hạ Thanh Tây đầu tiên là ngẩn ra, sau đó mím môi cười, đó thực sự là Trác Tri Vi mà nàng biết.

Trác Tri Vi cuối cùng đứng ở phía bên trái Hạ Thanh Tây, Đào Kính Hàn được vinh dự tiến về vương tọa thuộc về cô.

Sau khi tất cả 98 cô gái đã yên vị, Nghiêm Hoán đã công bố thể lệ của phần thi tiếp theo.

Trong số tiếp theo của xếp hạng, 98 cô gái sẽ được chia thành mười bốn nhóm, 2-2 pk.

Các bài hát biểu diễn do thí sinh tự chọn, nhưng mỗi nhóm chỉ được gồm một lớp A, một lớp B, một lớp C, hai lớp D và hai lớp E.

Các học viên C do học viên lớp A đảm nhiệm, có thời gian hai tuần để chuẩn bị.


Phần thi do đạo viên đánh giá và khán giả bỏ phiếu.

Đội nhận được số phiếu cao, dựa trên xếp hạng đánh giá của đạo sư sẽ cộng thêm gấp 0,2 lần số lượng bỏ phiếu.

Nói cách khác là đội chiến thắng, lớp A sẽ giành được 2,2 nhân với số phiếu, lớp B được 2, cứ thế mà suy ra...!
Trên màn ảnh lớn lần lượt xuất hiện bảy bài hát theo thứ tự, đó là , , , , , , cùng với.

Hạ Thanh Tây trầm ngâm vuốt cằm, nàng khá thích và.

Một người tập trung hát, một người tập trung nhảy.

Lần trước, nàng chọn , lần này nàng chọn là được rồi.

“Thực xin lỗi, tôi nhìn tên bài hát không rõ.” Trác Tri Vĩ ở bên cạnh nghiêng người sang một bên, mặt tràn đầy áy náy.

Hạ Thanh Tây có chút kinh ngạc: “Cậu bị cận sao?”
Trác Tri Vi gật gật đầu.

Hạ Thanh Tây không khỏi lại nhìn Trác Tri Vi, lông mi mảnh mai chớp động như cánh bướm, mắt hoa đào, lông mày lá liễu, lãnh mạc lại thâm tình, đem hai loại khí chất hoàn mỹ dung hợp lại, khiến người ta không dám khinh nhờn.

Con ngươi đen trong veo như bảo thạch, lộ ra tính cách của nữ hài, nghiêm túc, cao quý lại kiêu ngạo, Hạ Thanh Tây thầm đánh giá trong lòng.

Nhưng đáng tiếc đôi mắt đẹp như vậy lại không thể nhìn thấy cảnh vật ở phía xa.

“Hạ…Thanh Tây?”
Hạ Thanh Tây định thần lại, hướng Trác Tri Vi mỉm cười áy náy: “Cứ gọi tớ Thanh Tây là được rồi”
Trác Tri Vĩ nghe lời đáp lại: “Được, Thanh Tây, cậu cũng gọi tớ là Tri Vi đi.”
Hạ Thanh Tây có chút ngạc nhiên, kiếp trước cô đã từng nói như vậy.

Nhưng khi nàng chết, Trác Tri Vi trước sau luôn gọi nàng bằng tên lẫn họ, không thân thiết, thậm chí có chút xa lạ.

Nàng không thể hiểu được cái gì tạo ra sự khác biệt giữa hai đời, nàng chỉ gật đầu kiên nhẫn đọc tên bài hát cho Trác Tri Vi nghe.

Nàng không biết mình nghĩ gì, thực sự ngâm nga các bản demo mà nàng đã nghe, hát lại các đoạn của bài hát trước, phân tích về bảy bài hát này.


Đào Kính Hàn nhìn hai người trò chuyện vui vẻ, một mặt mê man, nàng tựa hồ thân với Trác Tri Vi hơn, tại sao Trác Tri Vi lại không hỏi nàng? Nàng và Trác Tri Vi là bạn cùng phòng, cho nên thân với Trác Chi Vi một chút đi...!Hơn nữa, Trác Chi Vi chỉ là không nhìn rõ, lại không phải là không nghe được, hoặc là không có não, tại sao Hạ Thanh Tây lại nói cẩn thận như vậy?
Mặc dù ở chung không lâu nhưng Đào Kính Hàn cũng đã học được rất nhiều thói quen của Trác Tri Vi, ví dụ như cô không thích người khác nói quá nhiều.

Đào Kính Hàn cảm thấy Hạ Thanh Tây chắc chắn sẽ bị Trác Tri Vi ngắt lời.

Nhưng mà...!
“Cảm ơn.” Trác Tri Vi cẩn thận lắng nghe, nghiêm túc chân thành cảm ơn.

Đúng là quái đản.

Biểu cảm của Đào Kính Hàn càng quỷ dị.

Những gì họ không biết là tất cả việc này đã được camera ghi lại, vì cảnh quay này, hàng loạt người hâm mộ CP đầu tiên của Hạ Thanh Tây và Trác Tri Vi đã được ra đời, biểu cảm của Đào Kính Hàn cũng được tạo thành một gói biểu tượng cảm xúc.

Sau khi các cô gái thảo luận một lúc, đạo sư yêu cầu thí sinh lớp ABCDF chọn bài hát và đội theo xếp hạng.

Hạ Thanh Tây sớm chào đón các đối tác của nàng, Trương Tiểu Ngữ, Thu Minh, Lục Du Nhiên, Cố Minh Doanh, Lương Sâm và Lưu Ninh Chiêu.

Nhìn thấy Trương Tiểu Ngữ đứng sau lưng mình, Hạ Thanh Tây không khỏi cho nàng một cái ôm thật chặt.

“Tiểu Ngữ, Kỳ Vũ nhìn thấy cậu ở bên đội tớ hẳn là thương tâm sắp chết rồi!” Quả nhiên, khi nhìn về phía bên kia, Vương Kỳ Vũ mang vẻ mặt nhăn nhó nhìn hai người.

Trương Tiểu Ngữ phất tay một cái, phi thường dũng cảm: "Không quan trọng! Sân khấu là thứ nhất, cảm tình là thứ hai."
Hạ Thanh Tây nhướng mày: "Ồ? Cảm tình là thứ hai? Sau đó là tới tớ?"
“Được rồi, cậu đừng kích lời.” Trương Tiểu Ngữ trợn mắt nhìn nàng: “Nếu không tớ làm sao lại vào đội này.”
“Là vì không được chọn.” Hạ Thanh Tây vẫn duy trì ngữ khí chua ngoa.

“Hừ, tớ đứng thứ nhất lớp B a.” Trương Tiểu Ngữ oán giận đẩy vai Hạ Thanh Tây.

Hạ Thanh Tây cười với nàng rồi chào hỏi các thành viên khác trong nhóm.

Thu Minh tựa hồ có quen biết với Hạ Thanh Tây, sờ sờ đầu mình, cảm thấy có chút xấu hổ: “Thanh Tây, tớ lại tìm cậu, hy vọng cậu sẽ không ghét bỏ.”
Hạ Thanh Tây suy nghĩ một chút, mơ hồ nhớ tới quả thật có một người như vậy, tại sao không nhớ ra giữa người này với chính mình đã tiếp xúc thế nào, khó có thể biểu hiện ra, cho nên nàng cười nói: "Làm sao có thể ghét bỏ, cậu nguyện ý cùng đội với tớ, tớ đã rất cao hứng.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận