Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm


Trở về phòng, bầu không khí có chút yên tĩnh đến kỳ quái, Hạ Thanh Tây ngồi trước bàn đọc sách không nói lời nào, ánh mắt rơi trên mặt đất phía xa không chớp.

Trác Tri Vi không biết nữ nhân kia rốt cuộc là ai, có quan hệ gì với Hạ Thanh Tây, nhưng cô có thể thấy Hạ Thanh Tây không thích người kia, nàng kiêng kỵ, oán hận đối phương.

Đồng thời, người kia làm cho nàng có chút không thoải mái.

Nàng khổ sở, nụ cười phấn chấn cũng vụt tắt, ngông cuồng tự đại cũng không còn, cái tính trẻ con chỉ có cô nhìn thấy cũng không thấy nữa.

Tâm trạng của Hạ Thanh Tây trông rất nặng nề, thậm chí đuôi mắt cũng rũ xuống.

Cô muốn ôm nàng.

Đào Kính Hàn vẫn chưa về, có lẽ đang tạm biệt fans ở thành phố A.

Nhưng coi như Đào Kính Hàn có ở đây, Trác Tri Vi cũng sẽ không để ý đến nàng ấy.

Trác Tri Vi trước tiên tắt camera trong phòng, đi tới trước mặt Hạ Thanh Tây, thấp giọng nói: "Thanh Tây..." Trong mắt cô nháy mắt hiện rõ tia lo lắng.

Hạ Thanh Tây nhìn thấy đôi dép lê màu hồng, đột nhiên cảm thấy chua xót trong lòng, ngước mắt lên nhìn Trác Tri Vi, giống như một tiểu hài tử bị ủy khuất muốn ôm một cái.

Hơi nước mờ mịt tràn ngập khóe mắt nàng: “Tri Vi.”
Khoảnh khắc nàng lên tiếng, nước mắt không kìm chế được nữa mà trào ra.

Nàng khóc không phải vì chật vật, chỉ là âm thầm mà rơi lệ, nước mắt như hai dây kim cương tô điểm lên gương mặt xinh đẹp, lấp lánh dưới ánh đèn.

Trác Tri Vi sững sờ một lúc, cau mày dùng đầu ngón tay cẩn thận lau nước mắt cho nàng, tiến lên một bước, ôm nàng vào lòng, liên tục vỗ vỗ lưng nàng.

“Không sao rồi.”
Cô nghĩ, có lẽ người kia cũng sẽ muốn làm như vậy, chỉ là không thành công, nhưng chính cô lại làm được.

Hạ Thanh Tây nhắm mắt lại, áp mặt vào trong ngực Trác Tri Vi, ôm lấy eo Trác Tri Vi, cắn chặt môi, khóc càng thêm ẩn nhẫn.


Hai người duy trì tư thế này rất lâu, một lúc lâu sau, Hạ Thanh Tây mới dần dần bình tĩnh lại.

Sau đó, Đào Kính Hàn đột nhiên mở cửa, nhìn hai người sửng sốt một lúc.

Nàng trừng mắt nhìn, suy nghĩ hai giây:
“Xin lỗi, hai người tiếp tục đi.” Lại nhanh chóng lùi ra, "Rầm" một tiếng đóng cửa lại.

Hai người lập tức buông nhau ra, nhảy ra xa như lò xo.

Một lúc lâu sau, Hạ Thanh Tây cắn cắn môi, nói: "Cái kia, Tri Vi..."
Trác Tri Vi "Ừm" một tiếng rồi không nói thêm nữa.

“Cậu… cậu không có cái gì muốn hỏi tớ sao?”
“Nếu như cậu muốn nói.”
Hạ Thanh Tây cụp mắt xuống, giờ khắc này nàng không cần gì cả, chỉ cần một người lắng nghe câu chuyện của mình, nàng cười có chút chua xót: “Tớ đã từng thích người kia.”
Trác Tri Vi đột nhiên nhấc mắt, trong mắt hiện lên một tia mất mát mà chính cô cũng không nhận ra, trái tim như thắt lại.

Cô bất giác nắm chặt tay, nhưng ngữ khí vẫn rất bình tĩnh: “Có thể nhìn ra được.”
“Tớ thích từ rất lâu rồi, cũng vì chị ấy mà làm rất nhiều chuyện ngu ngốc.”
Trác Tri Vi khẽ cau mày, cô không muốn biết Hạ Thanh Tây yêu thích đối phương đến mức nào, cô quan tâm đến điểm khác hơn: “Còn chị ấy, chị ấy có thích cậu không?”
“Không.” Hạ Thanh Tây cười tự giễu, lắc lắc đầu: “Chị ấy không thích tớ, ngược lại, chị ấy chán ghét tớ.

Chị ấy nói đã chán ghét tớ từ nhỏ."
Trác Tri Vi có chút nghi hoặc, do dự một lúc: "Tớ nhìn biểu hiện của chị ấy thấy không giống như cậu vừa nói, có phải có hiểu lầm gì đó không?"
Cô biết mình nói vậy, có lẽ sẽ giúp hai người kia giải quyết hiểu lầm.

Vừa nghĩ đến khả năng này, trái tim cô có chút đau, nhưng cô vô thức bỏ qua cảm giác này, vẫn là thẳng thắn lý trí hỏi như vậy.

Đây là quy tắc đối nhân xử thế của cô, ngay cả chính mình cũng không thể đạp lên.

Hạ Thanh Tây kéo chiếc ghế bên cạnh lại, ra hiệu cho Trác Tri Vi ngồi xuống.


“Chị ấy không phải lúc nào cũng như vậy, hoặc là nói, là hiện tại tớ phát hiện ra bộ mặt thật của chị ấy, quyết tâm tránh xa chị ấy, cho nên chị ấy mới trở thành bộ dạng này.”
“Cậu biết không, Tri Vi, tớ mới biết cách đây không lâu, chị ấy cùng tớ kết...!" Hạ Thanh Tây vô thức không muốn Trác Tri Vi biết hiện tại nàng đã kết hôn nên thay đổi giải thích: "Chị ấy tiếp cận tớ để phá hủy Hạ gia.

Chị ấy cho rằng Hạ gia chúng ta là người hãm hại cha mẹ chị ấy, đồng thời phá hủy Phương gia nên có ý định trả thù."
"Từ trước đến nay chị ấy luôn lạnh nhạt với tớ, ừm, xưa nay luôn thiếu kiên nhẫn với tớ, chị ấy cũng nói với tớ, nơi nào sẽ có người yêu thích một người như tớ."
Hạ Thanh Tây khẽ cười một tiếng: "Kết quả là sau khi tớ xa lánh chị ấy, chị ấy lại chủ động dính vào, còn nói những câu đại loại như vậy."
"Chị ấy như vậy khiến tớ cảm thấy mình thật ngu ngốc, tình yêu của tớ thật giống như trò đùa vậy.

Hóa ra tất cả những ưu ái kia đều không cần thiết, chỉ cần xa lánh chị ấy một chút, tớ liền có thể có được thứ mình muốn."
Trác Tri Vi cau mày cân nhắc một lúc, cô không nghĩ sẽ có người lại chán ghét Hạ Thanh Tây.

Nàng ưu tú, năng động, thiện lương, hài hước, còn có gương mặt xinh đẹp khiến người ta phải đố kỵ, cho dù không phải là yêu, cũng sẽ là yêu thích loại bằng hữu.

"Cậu chắc chứ? Chị ấy đến gần cậu là vì trả thù gia đình cậu? Hơn nữa, cậu có bao giờ nghĩ tới, có lẽ sau khi cậu xa lánh chị ấy, chị ấy mới nhận ra...kỳ thực, là chị ấy yêu cậu."
Nếu không có kinh nghiệm của đời trước, có lẽ Hạ Thanh Tây đời này ngu ngốc đến mức làm người giận sôi sẽ thực sự nghĩ như vậy, đồng thời vì thế mà mừng rỡ như điên.

Nhưng đó đều là bản thân của nàng tự trải qua, đời trước nàng thân bại danh liệt, tan nhà nát cửa, cuối cùng ngay cả mạng cũng mất.

Nếu có thể, nàng hận không thể để Phương Huyên Dao cũng trải qua những tuyệt vọng kia một lần, nhưng nàng không cách nào tàn nhẫn như Phương Huyên Dao, cũng không có ẩn nhẫn cùng năng lực.

"Tớ chắc chắn, đó là chính miệng chị ấy nói."
"Có lẽ đó chỉ là lời oán giận đi?"
Hạ Thanh Tây không cách nào giải thích với cô nên đành phải nói nửa thật nửa giả: "Tớ nghe thấy là lúc chị ấy đang nói chuyện điện thoại với Đại Bá, chị ấy nghiến răng nói chúng ta nhất định sẽ phải trả giá."
Nói như vậy...!
Môi Trác Tri Vi mím lại thành một đường, cô đau lòng nhìn cô gái, xoa xoa đầu nàng rồi thở dài: “Vậy thì đừng thích chị ấy nữa.”
Cô không biết Hạ gia có thực sự làm chuyện như vậy không, cũng không biết Phương Huyên Dao trả thù là đúng hay sai, nhưng cô biết Hạ Thanh Tây vô tội, Hạ Thanh Tây không nên chịu những loại đối đãi như vậy, tràn đầy chân tình đổi lấy giả dối nửa đời, sau đó không còn giá trị sử dụng liền không chút do dự mà bị vứt bỏ.

Nếu Phương Huyên Dao thực sự thành công, cô không biết Hạ Thanh Tây ngày sau sẽ như thế nào, nàng sẽ có bao nhiêu tan vỡ, lại có bao nhiêu hổ thẹn.

Cô gái kiêu ngạo này phải đối mặt với cha và anh trai như thế nào? Cha và anh trai của nàng sẽ nghĩ về nàng như thế nào, còn có thể đối xử với nàng như trước đây không? Dù cho nàng chẳng hề làm gì cả...!
Hạ Thanh Tây hít hít mũi, thanh âm mang theo chút giọng mũi: "Ừm, tớ đã không còn thích chị ấy nữa."

Sau mười năm bị lừa dối, còn có đối phương gây ra nhiều bất hạnh sau này, nàng đã sớm không còn là Hạ Thanh Tây trong mắt cùng trong lòng đều là Phương Huyên Dao nữa.

Yêu Phương Huyên Dao chỉ cần một khoảnh khắc, nhưng hậu quả là nàng đánh mất mười sáu năm, đồng thời đều đánh mất 60 năm quãng đời còn lại của mình.

Nàng không muốn tiếp tục buôn bán thua lỗ như vậy một lần nữa.

"Tri Vi, thật ra, khổ sở hôm nay của tớ không liên quan gì đến việc chị ấy có yêu tớ hay không.

Có lẽ tớ đã từng rất quan tâm đến chuyện này, nhưng từ lúc biết mục đích tiếp cận tớ của chị ấy, Phương Huyên Dao cùng hai chữ tình yêu này liền không liên quan đến nhau nữa."
"Tớ chỉ khổ sở, nhiều năm như vậy, người tớ yêu thật ra là một người như vậy, dối trá, vô tình, vì đạt được mục đích liền không chừa thủ đoạn nào, mà tớ lại ngu ngốc bị một người như vậy lợi dụng.

Tình yêu của tớ chính là một trò đùa!"
Thanh âm của nàng tràn đầy khó tin, ngữ khí càng kích động: "Cậu biết không? Loại cảm giác đó giống như nằm mơ vậy, trong một đêm mọi thứ đều thay đổi.

Tớ thật không thể tin, nhưng sự thật đang ở ngay trước mắt!"
Trác Tri Vi không biết làm sao để an ủi nàng, không thể làm gì khác là nghiêng người ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nàng, nhịn không được đặt lên gò má nàng một nụ hôn, giống như một lời động viên đơn thuần:
"Mọi chuyện sẽ ổn thôi, cậu tưởng tượng một chút, nếu phát hiện ra khi mọi chuyện không thể cứu vãn được thì sẽ như thế nào? Lúc đó, có lẽ tình cảm của cậu dành cho chị ấy đã càng sâu, nhưng cậu lại phải gánh chịu phản bội của người mình yêu cùng gia đình tan nát."
"Hướng về phương diện tốt mà nghĩ, ân?"
Tiếng khóa cửa đột nhiên vang lên, Đào Kính Hàn đẩy cửa bước vào.

Vừa vặn nghe thấy âm cuối của Trác Tri Vi, tâm can bất giác run lên.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nàng theo phản xạ lùi lại một bước, có chút tan vỡ:
“Hai người còn chưa xong a?”
Hai người ăn ý nhìn sang, có chút ngượng ngùng buông đối phương ra.

Hạ Thanh Tây lúng túng sờ sờ mũi: “Ách, chúng ta không có đuổi cậu ra ngoài!”
Đào Kính Hàn liếc xéo nàng một cái: “Tớ ngược lại là dám không ra a!” Nhìn quanh một vòng, nàng phát hiện camera đều đã tắt.

Nàng đánh giá hai người từ trên xuống dưới, nửa thật nửa giả hỏi: “Hai người sẽ không phải...!nhân lúc tớ không ở đây, làm chút chuyện không nên làm hay không a.”
Trác Tri Vi nhíu mày xem thường: “Ngứa đòn?"
Đào Kính Hàn: "..." Được thôi.

Hạ Thanh Tây nghĩ chuyện này coi như xong, nhưng lúc nàng vào phòng vệ sinh rửa mặt, Đào Kính Hàn cũng bước vào rửa mặt.

Nhìn nàng muốn nói lại thôi, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Ai, hai người sẽ không phải yêu nhau thật đấy chứ? Này nói chuyện yêu đương là điều cấm kỵ a."
"Phốc, khụ khụ khụ." Hạ Thanh Tây bị nàng làm cho kinh sợ đến mức bị sặc nước súc miệng, nàng tùy tiện rửa mặt, lau lau, vẻ mặt có chút khó tin: "Cậu không phải là ngốc đi."
Trác Tri Vi là bạn của nàng, mặc dù đời trước phát sinh chuyện không nên phát sinh, nhưng cũng không phải xuất phát từ ý định của hai người.


“Không có sao?” Đào Kính Hàn ngờ vực hỏi.

"Đương nhiên là không có! Trong mắt hủ của cậu nhìn ai cũng ra cong à!" Hạ Thanh Tây nghĩa chính ngôn từ cãi lại, nhưng có chút chột dạ không tên.

“Cậu không cong?”.

++ TRÙM TRUYỆN.

net ++
Hạ Thanh Tây nghẹn lời, nàng không biết lần này Đào Kính Hàn lừa nàng hay nàng thực sự phát hiện ra thứ gì đó, nhưng xưa nay nàng chưa từng quan tâm nhiều đến xu hướng tính dục của mình.

Quốc gia đã cho phép, ông bà nội cùng cha nàng cũng đã chấp nhận rồi, vậy thì tại sao nàng phải quan tâm đến cái nhìn ​​của người khác chứ?
Nàng thản nhiên nói: "Được rồi tớ cong, nhưng Tri Vi không nhất định cong.

Hơn nữa, chúng ta trong sạch, cậu từ nơi nào kết luận hai chúng ta đang yêu nhau?"
"Cậu xác định trong sạch?" Đào Kính Hàn chớp chớp mắt sinh kế, chỉ vào mặt ra hiệu: “Son môi chưa lau sạch.”
Hạ Thanh Tây vô thức lau đi, đột nhiên nhớ tới hôm nay Trác Tri Vi không tô son!
“À há?”
“… Hôn một chút cũng không biểu đạt được cái gì!” đáy lòng Hạ Thanh Tây biết rất rõ nụ hôn kia không hề có dục vọng, chỉ đơn thuần là một người bạn an ủi nàng, nhưng nàng không muốn Đào Kính Hàn biết nàng đã khóc một lúc...!
"Ở nước ta hiện tại đồng tính luyến ái có thể kết hôn, cũng không phải tất cả thân mật giữa những người đồng giới đều liên quan đến tình yêu, đặc biệt là giữa hai cô gái, giống như...!lẽ nào cậu cùng Biên Tuế Đồng sẽ không tình cờ hôn đối phương một cái sao?"
Đào Kính Hàn trực tiếp quên phương diện này của bản thân, suy nghĩ một chút, quả thật có đôi khi Biên Tuế Đồng có hôn chính mình, mà Biên Tuế Đồng coi chính mình như bạn bè, nàng bán tín bán nghi hỏi: “Thật không?”
“Đương nhiên là thật, cút cút cút, tớ phải tiếp tục rửa mặt.” Hạ Thanh Tây chán ghét đẩy Đào Kính Hàn ra, đóng sập cửa lại.

Nàng nhìn mình trong gương một lúc lâu, thở dài, mặt có chút nóng.

Nàng làm sao nhất thời kích động nói với Trác Tri Vi những chuyện này, còn khóc lóc đến đáng thương trước mặt cô, sau này nàng làm sao gặp người! Mặc dù nói ra xác thực cảm thấy thoải mái hơn nhiều...!
Hạ Thanh Tây ảo nảo xoa xoa tóc, tất cả là do đêm nay Trác Tri Vi quá mức ôn nhu, mê hoặc chính mình.

Hạ Thanh Tây sững sờ một hồi, nhớ lại cảnh Trác Tri Vi ôm mặt nàng, ôn nhu lau nước mắt cho nàng.

Những đầu ngón tay mềm mại giống như mang theo nóng bỏng rơi xuống mặt Hạ Thanh Tây hơn một giờ.

Nhịp tim của nàng không ngừng tăng nhanh, giống như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đôi mắt kia quá mức xinh đẹp, giống như có thể nói chuyện vậy..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận