Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm


Sau đó, điều mà Hạ Thanh Tây không ngờ tới là Trác Tri Vi cũng chọn quả bóng có.

Hạ Thanh Tây nhíu mày có chút ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên trong hai đời nàng cùng nhóm với Trác Tri Vi, nhìn thấy đối phương bước tới, nhất thời mặt mày hớn hở.

“Tri Vi, thật trùng hợp.”
Vẻ mặt băng lãnh vạn năm bất biến của Trác Tri Vi không khỏi nở nụ cười, đứng sau lưng Hạ Thanh Tây, Hạ Thanh Tây lập tức cho cô một cái ôm nhiệt tình: “Xem chúng ta có treo đánh Kính Hàn không!”
Trác Tri Vi bị Hạ Thanh Tây ôm, có chút cứng đờ, chớp mắt mấy cái, tần suất nhịp tim có chút mất tự nhiên, ngón tay buông thõng bên người cũng chuyển động, không biết nên đặt ở đâu.

Cô vừa muốn ôm Hạ Thanh Tây lại, nhưng đối phương đã buông ra, mang theo mấy phần mong đợi nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, ôm lấy cánh tay của cô.

Hàng loạt hành động đã được camera bên cạnh thành thật ghi lại, không biết khi được phát ra sẽ khiến bao nhiêu người phát cuồng.

Cuối cùng, có 5 người bóc trúng bài hát này, hạng 16 Ninh Mông, hạng 25 Đổng Thắng Nam, hạng 37 Lâm Tảo, hạng 38 Lưu Ninh Chiêu và hạng 55 Tôn Cẩn.

Khi Lưu Ninh Chiêu nhìn thấy tên bài hát, cô vội vàng chạy đến bên cạnh Hạ Thanh Tây, nhảy lên người Hạ Thanh Tây.

"Đội trưởng!"
"..." Hạ Thanh Tây mang vẻ mặt ghét bỏ.

Ở bên cạnh, Trác Tri Vi mang vẻ mặt lãnh mạc nhàn nhạt nhìn hai người.

Lưu Ninh Chiêu bị cô nhìn liền bị dọa sợ, cuối cùng ngượng ngùng nở nụ cười xuống người Hạ Thanh Tây, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được vui sướng.

Nhân gấp 0,2 lần, tôi đến đây!
Nhưng mà...!
"Màn trình diễn lần này là đấu cá nhân.

Sau màn trình diễn, khán giả sẽ chọn ra thành viên trình diễn xuất sắc nhất.

Người chiến thắng sẽ nhận được thưởng 500.000 phiếu."
Lưu Ninh Chiêu lập tức tuyệt vọng, lòng như tro nguội, nhận được đồng cảm từ các thành viên khác trong nhóm A.

Làm sao có khả năng chiến thắng hai Đại Ma Vương trông đội này a!
Sau khi xếp hạng được công bố, bảy người liền đến phòng tập.


Xem vũ đạo xong, bọn họ cùng nhau tập hợp lại để phân đoạn.

là ca khúc hot nhất của Windy Sky, ra mắt được 4 tháng, gọi tắt là WS, khác với các ca khúc của họ ở phong cách nhẹ nhàng, tươi mới.

Double C từng do Đào Kính Hàn và đội trưởng SS Biên Tuế Đồng đảm nhận.

Lần này chắc chắn rơi vào Hạ Thanh Tây và Trác Tri Vi.

Hạ Thanh Tây đảm nhận vị trí của Đào Kính Hàn, Trác Tri Vi đảm nhận vị trí của Biên Tuế Đồng.

Đây là trận đấu cá nhân, các thành viên khác ngoại trừ Lưu Ninh Chiêu đều không thể đảm nhận, các bước nhảy rất khó, xem thực lực đánh giá xếp hạng liền biết.

Chỉ có Hạ Thanh Tây và Trác Tri Vi mới có thể đảm nhận được.

Đứng cạnh hai người này, liền tương đương đứng ở tiêu điểm màn ảnh, sơ suất một chút là sẽ bị phóng đại lên cực độ, không những bị fan của hai người này đuổi đánh, thậm chí còn có thể chuyển đá đạp chân của chính mình.

Việc phân đoạn rất thuận lợi.

Hôm nay, cả ngày thần kinh mọi người đều căng thẳng cao độ.

Hạ Thanh Tây cùng Trác Tri Vi thương lượng xong, quyết định cho các thành viên nghỉ ngơi.

Hai người trở về phòng tiếp tục nghiên cứu, đồng thời có thể trao đổi với Đào Kính Hàn một chút.

Cửa vừa mở ra, hai người đã nhìn thấy cameraman đang quay.

Lần trước, có phân đoạn như vậy, mọi người đều hiểu phải làm gì mà không cần camera giải thích.

Hạ Thanh Tây cùng cameraman đi tìm phòng khác, ngồi trên mặt đất, nhìn danh bạ một lúc lâu mà không nói gì.

Có lần, nàng không chút nghi ngờ gọi điện cho Phương Huyên Dao, người kia nghe nói nàng xếp hạng ba, không chút mảy may vì nàng mà cao hứng, cô còn bày tỏ quan điểm đây là chương trình không có kết quả, còn Hạ Thanh Tây thì cực kỳ mất mát.

Cũng chính vì cuộc gọi này mà Hạ Thanh Tây đã từ bỏ cơ hội ra mắt.

Nhưng lần này, Hạ Thanh Tây không còn muốn tìm người kia nữa, trái lại nhấp vào cuộc gọi video của Hạ Đông Triệt.


“Ai nha, Tiểu Tây!”
Thanh âm Hạ Đông Triệt vui mừng khôn xiết, giống như ông không ngờ con gái mình sẽ gọi ông.

“Ba mẹ, Thanh Chu, Tiểu Tây gọi.”
“Đến đây đến đây, lão phu nhân, nhanh lên một chút!”
“Tới ngay.” Hạ nãi nãi tìm xong đồ ở phòng khách liền bước nhanh đến chỗ máy tính.

Bà vui vẻ đội chiếc băng đô lên đầu, bật công tắc, chữ "Hạ Thanh Tây" lấp lánh làm chói mắt nàng.

"Tiểu Tây, nội bây giờ là fan của cháu, còn tạo thêm nhóm fan của cháu, khẩu hiệu tiếp ứng nội đều biết.

Vân trung bạch hạ, thanh lượng như tây, rất hay, xứng với Tiểu Tây chúng ta..."
Mũi Hạ Thanh Tây chua xót, cả người run lên, nước mắt lăn dài.

Da thịt nàng vốn trắng như sứ, khiến nàng trông giống như con thỏ nhỏ đang ủy khuất.

"Ông nội, bà nội, cháu nhớ hai người..."
Nàng có chút không kiềm chế được tâm tình của mình, không thể làm gì khác là vùi mặt vào giữa hai cánh tay, gắt gao cắn quần áo, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ bừng.

Ông nội nàng mất được năm năm, bà nội nàng đã nửa năm không gặp.

Nàng thực sự rất nhớ họ...!
Còn có cha nàng và Hạ Thanh Chu...!
Đều là do nàng không biết nhìn người, cuối cùng mới rơi vào kết cục như vậy.

Ông nội bà nội đối tốt với nàng như vậy, thế nhưng nàng lại hại bọn họ người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Đời này, cái gì tình yêu, cái gì Phương Huyên Giao, nàng cái gì cũng đều không muốn, nàng ngoan ngoãn tự mình làm phim, sau đó thành thật bồi người thân của mình...!
Bốn người Hạ gia ở bên máy tính nhìn thấy Hạ Thanh Tây chưa từng yếu ớt như vậy liền vội vàng nói: “Làm sao vậy Tiểu Tây, có người bắt nạt cháu phải không?”
Hạ gia gia trừng mắt, từ trong mũi hừ lạnh một tiếng, nắm gậy đánh vào cánh tay Hạ Đông Triệt: “Anh xem Đường Nhất Minh kia! Dám khi dễ Tiểu Tây chúng ta! Còn có scandal kia! Đều lâu như vậy anh mới làm sáng tỏ!"
Hạ Đông Triệt xoa xoa cánh tay, cau mày nói "Có người lại bắt nạt con, làm cho con ủy khuất sao?”
Cha của nàng vẫn luôn bảo hộ nàng như vậy, nhưng nàng, nàng đã làm cái gì…
Nhưng nào có người dám bắt nạt nàng chứ?

"Tổ chương trình bỏ đói cháu, không cho cháu ăn cơm, liền để cháu ăn mì gói! Không cho chúng ta chơi điện thoại, phải nghe một bài hát cả trăm lần!"
"Còn có hắn", Hạ Thanh Tây chỉ vào Hạ Thanh Chu.

"Hạ Thanh chu bắt nạt cháu, hôm qua nằm mơ thấy cháu bị người bắt nạt, Hạ Thanh Chu không giúp cháu, ông nội cũng không cần cháu nữa, còn có baba, ông ấy đánh cháu...”
Hạ Thanh Tây giống như nói thật, khóc nháo một trận.

Hạ gia gia nghe lý do như vậy, vẻ mặt cứng nhắc, không biết nên thu thập con trai với cháu nội mình hay không.

Nhưng Hạ nãi nãi cảm thấy Hạ Đông Triệt và Hạ Thanh Chu da dày thịt béo đánh một trận cũng không sao: "Cho ngươi trong mơ đánh con gái ngươi!"
“Cho ngươi không giúp em gái ngươi!”
“Còn ông!” Hạ nãi nãi trừng mắt nhìn Hạ gia gia: “Tại sao ông lại không cần Tiểu Tây!” Hạ gia gia vô tội giơ hai tay đầu hàng.

Hạ nãi nãi lại nhìn vào màn hình, mặt nhiều nếp nhăn nhưng cười tươi như hoa: "Tiểu Tây, cháu chờ a, ngày mai nội sẽ nhờ ba cháu liên hệ với tổ chương trình xem xảy ra chuyện gì.

Đừng khóc a, Tiểu Tây chúng ta hát hay như vậy, tiếp tục khóc lại không tốt cho cổ họng.”
Hạ Thanh Tây hít hít mũi gật đầu.

“Còn có a” Hai mắt Hạ nãi nãi sáng lên: “Cháu với đứa nhỏ Trác Tri Vi là có quan hệ gì a?”
Mỗi ngày bà đều xem màn ảnh của Hạ Thanh Tây, trong lúc vô tình biết được Trác Tri Vi, đi vào một chút liền vững vàng vùi mình vào trong hố.

Đứa nhỏ kia ưa nhìn, nhìn qua nhân phẩm cũng không tệ.

Lúc nhìn cháu gái bà, mặt mày như ngậm lấy nguyệt quang, hai người thật xứng đôi vừa lứa!
Hạ Thanh Tây nghe vậy liền sững sờ, nhớ tới hiện tại nàng và Phương Huyên Dao đã nhận chứng chỉ không lâu, còn chưa có thời gian nói với ông bà, khó trách bà nội lại gán ghép nàng với người khác...!
Nàng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm, bởi vì nàng, ông bà nội đều có ấn tượng rất tốt về Phương Huyên Dao, nếu biết nàng đã kết hôn rồi lại muốn ly hôn, họ còn tưởng rằng nàng tâm tư bất định, cô phụ đối phương.

Nàng trấn định nói: “Là quan hệ bạn tốt.”
“Như vậy a.”
Hạ Thanh Tây ngưng trọng rơi vào trong mắt Hạ nãi nãi chính là tâm tư có chút động, Hạ nãi nãi không thất lạc trái lại có chút kích động, trong mắt lại lóe lên tia giảo hoạt.

"Vậy có cơ hội nhớ đem bạn tốt của cháu về nhà chơi a, nội rất thích đứa nhỏ đó."
"Dạ, con biết rồi." Hạ Thanh Tây không cảm thấy có cái gì không đúng, Trác Tri Vi lớn lên xinh đẹp như vậy, bà nội thích là chuyện bình thường.

Sau khi trò chuyện công việc thường ngày, Hạ Thanh Tây cảm thấy gần đủ rồi liền ra hiệu cho camera ra ngoài trước, nghĩ nghĩ một chút liền gọi Trương Vũ Phàm lại: "Tiểu ca, nhớ để đạo diễn cắt bỏ đoạn này, đừng phát ra ngoài, đặc biệt là lúc tôi khóc...!À không phải, là mắt tôi có bụi bay vào, đừng phát ra ngoài.”
Trương Vũ Phàm nín cười, giả vờ nghiêm túc đáp ứng nàng.

Cửa vừa đóng, Hạ Thanh Tây liền thuật lại những gì xảy ra trong hôm nay, Hạ Đông Triệt lắng nghe, đảm bảo sẽ xử lý ổn thỏa, sau đó cúp điện thoại.

Tối hôm đó, Hạ Thanh Tây về giường, thấy mắt của hai người bạn cùng phòng ít nhiều đỏ lên, giống như đã khóc một lần, nàng cũng không khá hơn là bao.

Ba người ngầm hiểu ý mà cùng xem ipad.


Mặc dù hôm nay nàng không vận động nhiều, Hạ Thanh Tây vẫn đói bụng.

Cũng may là ngày mai bà nội hứa sẽ giúp nàng giải quyết, lại chịu một ngày là tốt rồi.

Mười giờ tối, ba người trong ký túc xá kết thúc bài tập như thường lệ, Hạ Thanh Tây nhắc tới: “Tri Vi, Kính Hàn, hai cậu có cái gì đặc biệt muốn ăn không?”
Đào Kính Hàn kỳ quái nhìn nàng: "Không phải cậu lại đói bụng..."
Hạ Thanh Tây đỏ mặt ho khan một tiếng, nghe Trác Tri Vi cau mày nói: “Dạo này cậu đã tăng gần 5 cân rồi, không thể ăn mì nữa.”
Hạ Thanh Tây: “… Tớ không muốn ăn mì.”
“Vậy cậu muốn ăn thứ khác cũng không có a.” Đào Kính Hàn quan tâm điểm có chút kỳ quái.

“Ngày mai sẽ có.”
“Hả?” “
"Có lẽ bà nội tớ sẽ đưa tới.”
Mắt Đào Kính Hàn sáng lên.

Thực ra, khối lượng bài tập trước đây của nàng cũng tương đương với hiện tại, cho nên ban đầu nàng không đói lắm.

Nhưng sau đó, nàng bị Hạ Thanh Tây dụ ăn mì, mất kiểm soát, nhưng ăn mì không tốt cho sức khỏe lại dễ tăng cân, cho nên nàng thực sự không dám ăn thêm.

“Đưa cái gì?” Đào Kính Hàn hỏi.

"Tớ không biết, cũng có thể để tổ chương trình mở căntin ăn khuya."
Đào Kính Hàn "tsk" một tiếng: "Cậu đây là bức toàn béo lên a."
"Kỳ thực, tớ muốn ăn ở phòng ngủ." Hạ Thanh Tây vẫn có chút không hài lòng.

Ăn ở căntin làm sao có thể ăn thoải mái hơn trong ký túc xá: "Nhưng tớ không biết nấu ăn."
"Tớ biết!" Đào Kính Hàn thu thập đồ đạc, thuận miệng nói, "Phần lớn món ăn ở nhà tớ đều có thể làm được.

Lúc ở nước ngoài, đặc biệt là lúc tớ còn là thực tập sinh, công ty rất nghiêm khắc, cho nên tớ chỉ có thể tự nấu ăn.

Sau này ra mắt, ở trong ký túc xá với các thành viên, tớ còn làm cho bọn họ ăn..."
Đào Kính Hàn có chút hoài niệm: "Có lẽ tớ còn có cơ hội nấu cho hai cậu ăn a."
"Vậy có thể tớ có lộc ăn" Hạ Thanh Tây cười lại có chút nghi hoặc: "Kính Hàn, kỳ thực, cậu ở nước ngoài phát triển tốt như vậy, hơn nữa đang sắp sửa ra mắt, tớ cùng bạn bè ở Hàn Quốc còn nhắc tới cậu, tại sao cậu lại trở về."
Đào Kính Hàn có chút sửng sốt, xoay xoay bút cười yếu ớt, có chút chua xót nói: "Tớ chỉ muốn thay đổi môi trường, bắt đầu lại từ đầu."
Nhớ lại phản ứng của Đào Kính Hàn khi nhìn thấy , Hạ Thanh Tây vô thức cảm thấy trong đó nhất định có sự tình.

Nhưng vì Đào Kính Hàn không muốn nói, nàng cũng sẽ không hỏi.

Nàng đưa ipad cho Đào Kính Hàn, chỉ vào đó: "Kính Hàn, giúp tớ xem vũ đạo này nhảy thế nào đi...".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận