Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm


Thế nhưng cũng chỉ là nghĩ, thân thể Hạ Thanh Tây không cho phép, nàng không thể làm gì Trác Tri Vi, Trác Tri Vi cũng không nỡ làm gì nàng.

Hạ Thanh Chu đang cùng Cố Minh Duệ nói gì đó, đột nhiên nghe thấy bên kia ồn ào náo nhiệt.

"Qua xem một chút đi?" Cố Minh Duệ ra hiệu.

Hạ Thanh Chu: "Được"
Hai người hiếu kỳ đi qua đám người, liền thấy trung gian đang vây quanh Hạ Thanh Tây và Trác Tri Vi, mặt Hạ Thanh Tây ửng đỏ, ánh mắt xấu hổ liếc nhìn một bên, mím mím môi.

Trác Tri Vi vẫn là bộ dáng thản nhiên mặc người đánh giá.

Cố Minh Duệ đảo quanh bốn phía, kéo Sài Húc đang còn hoảng hốt qua: "Húc Húc, có chuyện gì vậy?"
Sài Húc vừa nghe danh xưng này, lập tức xù lông lên: "Đã nói không cần gọi tớ là Húc Húc! Tớ đã hơn bốn mươi rồi!"
Cố Minh Duệ nhún nhún vai, trên mặt còn viết "Dám đánh ta không".

Sài Húc hít một hơi thật sâu, tâm tình kích động lập tức chiếm thế thượng phong: "Tây Tây với Trác Tri Vi cùng một chỗ rồi a."
Cố Minh Duệ kinh ngạc: "Thật sao?"
Sài Húc gật đầu như gà mổ thóc.

Hạ Thanh Chu chỉ khẽ nhấc mắt, đáy mắt mang theo mấy phần kinh ngạc, không biết em gái hắn là nghĩ thế nào lại mở lòng, trước đây không lâu còn bày ra bộ dáng sinh khí vì Phương Huyên Dao, còn để hắn lo lắng một thời gian dài...!
Chỉ là, như vậy cũng tốt.

Trên môi hắn lộ ra nụ cười yếu ớt, nghiêng đầu nhìn hai người kia.

Như vậy là...!viên mãn rồi.

Tâm nguyện của Tri Vi cuối cùng đã thành hiện thực, em gái hắn cũng có người yêu mới.

Hắn không cần lo lắng người này làm tổn thương nàng, bởi vì người đó là Trác Tri Vi.


Mà biệt thự này là ông nội để lại, chính là nhà của bọn họ, yết hầu Hạ Thanh Chu có chút chua xót, không tự nhiên chớp mắt mấy cái.

Rốt cuộc hắn lại có gia đình.

...!
Tháng ngày liền trôi qua yên ổn như vậy, mỗi ngày Trác Tri Vi đều bồi tiếp Hạ Thanh Tây, buổi tối cũng bồi.

Lúc nào Hạ Thanh Tây cũng thích chơi xấu ôm cánh tay cô không buông, cùng cô hôn môi, sau đó lại làm nũng.

Mà những lúc thế này, Trác Tri Vi sẽ gãi mũi nàng, đôi mắt trầm tĩnh lộ ra sủng nịch, nói: "Chịu thua em."
Buổi sáng Hạ Thanh Chu đi làm, buổi chiều ngồi trong sân, ngồi ở trên ghế nhìn Hạ Thanh Tây làm nũng Trác Tri Vi.

Lúc nào bọn họ cũng ăn cơm ở trong sân, đi kèm mặt trời lặn, bỗng nhiên có gió đêm thổi tới, để hắn không khỏi nhớ tới cảnh tượng khi còn bé.

Khi đó Hạ Thanh Tây còn nhỏ, ông nội mới học nghề mộc, ở trong sân làm rất nhiều băng ghế nhỏ, Hạ Thanh Tây liền nhìn ông, con mắt mở to rất đáng yêu, lộ ra vẻ kinh ngạc.

Bà nội sẽ ngồi bên cạnh nhìn ông nội làm băng ghế nhỏ, Trương a di ngồi đó nhặt rau, vừa cười vừa nhìn bọn họ.

Đó là ký ức khó quên nhất trong cuộc đời hắn, hắn có ông nội, bà nội, còn có em gái.

Hiện tại cũng vậy.

Sau khi em gái mất trí nhớ, ngoan ngoãn đến quá đáng, hắn cho nàng làm cái gì, nàng sẽ làm cái đó.

Hắn còn nghi hoặc tại sao em gái lại đổi tính, bất tri bất giác liền hỏi ra.

Ngày đó là một ngày đẹp trời, chiếu lên nụ cười của Hạ Thanh Tây, không mang theo chút tạp chất nào, liền trong sáng lại thuần khiết nhìn hắn như vậy.

"Bởi vì anh là anh trai của em a."
Trong nháy mắt, Hạ Thanh Chu liền có thể dâng mạng lên cho nàng.


Hắn không khỏi nở nụ cười tự giễu, đã nhiều năm như vậy, hắn làm sao còn không có tiền đồ cuồng em gái.

Ký ức của Hạ Thanh Tây từng chút khôi phục lại, phủi ký ức tro bụi đi, lộ ra dáng dấp nàng vốn có.

Chỉ là vẫn dừng lại ở tuổi mười chín, nhận thức Trác Tri Vi lần thứ hai.

Trong ký ức có hai đoạn lỗ hỏng, rất mơ hồ, nhưng lại không ảnh hưởng tới cảm tình của nàng đối với Trác Tri Vi, nàng thờ ơ không động lòng với Phương Huyên Dao trong ký ức, cũng không tồn tại khoảng cách với Hạ Thanh Chu giống như trong ký ức.

Cùng lúc đó, chân nàng cũng dần tốt lên, dần có thể đứng thẳng, có thể đỡ đồ vật bước đi.

Hạ Thanh Chu với Trác Tri Vi đều vô cùng vui mừng, mời a di mới vào nhà làm một bàn thức ăn ngon, có kèm theo rượu đỏ, Hạ Thanh Tây lần đầu tiên thoát khỏi xe lăn ăn cơm.

Buổi tối, mọi người đều có chút ngà ngà say, Trác Tri Vi đỡ Hạ Thanh Tây, từng chút từng chút dìu nàng về phòng, ôn nhu đặt nàng ở trên giường.

Lúc gần đi, đột nhiên bị nắm cổ tay, quay đầu lại liền đối mặt với ánh mắt sáng lấp lánh của người kia.

"Vi Vi" Nàng gọi cô: "Em có thể đi lại rồi."
Ngà ngà say còn có chút tính trẻ con, Trác Tri Vi không nhịn được khẽ cười một tiếng, gật đầu phụ họa theo, mí mắt cũng nháy theo một cái "Ân", mang theo mấy phần sủng nịch.

"Có phải dạo này em rất ngoan không? Nhanh như vậy liền có thể tự đi."
"Ân, thật ngoan." Trác Tri Vi tới gần nàng, đi tới sờ tóc nàng.

"Vậy phải khen thưởng a, tối nay ngủ với em được không?" Hạ Thanh Tây tiếp tục làm nũng, lắc lư trái phải cánh tay của Trác Tri Vi, trong mắt như có vì sao.

Trác Tri Vi khẽ thở dài, cuối cùng vẫn là: "Ân"
Cô thật sự không chịu được dáng vẻ đó của Hạ Thanh Tây.

Sau khi tắm xong, Trác Tri Vi nằm bên cạnh Hạ Thanh Tây, hai người nằm mặt đối mặt, tình cờ nhìn đối phương lại si ngốc cười.

Cũng không biết là ai chủ động, Hạ Thanh Tây hoặc là Trác Tri Vi, hai người ngày càng gần, ánh mắt Hạ Thanh Tây dần trở nên mê man, chậm rãi nhắm mắt, đôi môi mềm mại dán vào nhau.


Lúc chạm vào, đáy lòng nàng phát ra tiếng rên rỉ.

Thật thoải mái.

Rõ ràng không phải là lần đầu hai người hôn môi, Hạ Thanh Tây vẫn kích động run cả người.

Đèn đầu giường chiếu rọi gương mặt của Trác Tri Vi, ánh mắt mê ly khiến người ta kích động muốn khi dễ.

Ngực Hạ Thanh Tây kịch liệt phập phồng, cũng không nhịn được nữa, lập tức nhấc thân thể lên, giam Trác Tri Vi vào trong ngực.

Rõ ràng nằm vào thế yếu, Trác Tri Vi vẫn ung dung mỉm cười nhìn nàng.

Nhấc nửa mi mắt, như Nữ Vương cao cao tại thượng.

Hạ Thanh Tây đầu tiên là cởi quần áo, sau đó ẩn nhẫn cởi quần áo của người kia, đem nụ hôn nóng rực rơi vào từng tấc da thịt trên thân thể cô.

Nàng mơ hồ mang theo tiếng khóc nức nở: "Vi Vi, em thích chị, em rất thích chị..."
Người kia chỉ nhẹ thở dốc, xoa xoa lưng nàng hết lần này đến lần khác, sau đó nói một câu: "Tôi biết."
Cô đáp lại làm cho Hạ Thanh Tây càng có nhiều dũng khí, ngón tay thon dài lướt qua tầng tầng cản trở, cuối cùng đảo quanh ở chỗ kia, chậm chạp không đi vào, nàng dùng trán chống đỡ Trác Tri Vi, thở dốc nói: "Vi Vi, em có thể không?"
Trác Tri Vi bị nàng sờ có chút run rẩy, cắn cắn môi, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ khó nhịn, nhưng vẫn khắc chế chính mình, yết hầu khẽ động, thanh tuyến bên trong không biết muốn đòi lấy ý vị gì, đứt quãng trả lời nàng: "Có, có thể..."
Môi Hạ Thanh Tây hôn lên cổ cô nhưng không động: "Không có cái kia cũng có thể sao?"
Trác Tri Vi mở mắt ra, nói không ra lời.

Hạ Thanh Tây nở nụ cười thuần túy, động tác của nàng dần trở nên linh hoạt, chậm rãi lướt qua.

Nàng thay cô trả lời: "Có thể, thật không?"
Trác Tri Vi lại không nói nên lời.

Thời gian trôi qua nhiều năm, rốt cục cô lại bị người này nắm giữ, nàng không còn bị hãm hại, bị tiêm dược phẩm vào, mà là xuất phát từ tình yêu của nàng, mà cô cũng có tư cách cùng nàng làm chút việc gì đó.

Trác Tri Vi vươn mình, ngồi trên bụng của Hạ Thanh Tây, tất cả oan ức nhu nhược lúc nãy đều bị cầm cố tại viền mắt ửng đỏ, cô không còn là mèo con, mà là Nữ Vương cao cao tại thượng.

Ánh mắt đó làm Hạ Thanh Tây run chân.

Nàng có chút thẹn thùng dời tầm mắt: "Chị, chị làm gì."

Trác Tri Vi cong mày: "Em nói xem?"
Những cái Hạ Thanh Tây dành cho cô, cô từng chút trả lại, đến nơi khiến người xấu hổ kia, cô bỗng nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm vào nơi đó.

Nghe nói lần đầu tiên sẽ rất đau, Hạ Thanh Tây đã đem chuyện mình mất trí nhớ quăng ra sau đầu, còn coi chính mình là mười chín tuổi, có chút sợ hãi lấy cánh tay che mắt, lại như tiểu hài tử đi tiêm, lúc nào cũng không dám nhìn kim tiêm đi vào trong da.

Nhưng ngoài dự liệu của nàng chính là, thị giác bị chặn lại cảm nhận càng rõ ràng, thật giống như nàng có thể cảm nhận được người kia nhìn nàng chầm chầm, lại là vị trí làm người thẹn thùng, theo bản năng co rụt lại, khép lại hai chân.

Nàng cúi đầu, lặng lẽ nhìn người kia, rụt rè nói: "Chị, chị nhìn cái gì..."
Trác Tri Vi đè chân nàng lại, con ngươi hơi trầm xuống, "Có thể không?"
"Cái gì?"
Yết hầu Trác Tri Vi khẽ động, ung dung thong thả nháo nàng, nhấc mí mắt lên, lười nhác như con mèo, hững hờ hỏi: "Có thể không?"
Trong nháy mắt Hạ Thanh Tây mở to hai mắt, sắc mặt bạo đỏ, lắp bắp nói: "Chân, cảm giác hai chân rất tốt, cái kia...!vậy chắc cũng có thể."
"Vậy thì tốt."
Sau tất cả Hạ Thanh Tây không nhớ rõ lắm, chỉ là cảm giác mình như bay lên mây, mây là kẹo đường, trôi đi đâu nàng cũng có thể nếm lấy, vừa mềm lại vừa ngọt.

Ý thức nàng dần mơ hồ, ngủ trước một giây suy nghĩ, tựa hồ thanh âm của hai người rất lớn, anh trai ở dưới lầu có nghe thấy không?
...!
Sáng hôm sau, nhiều ngày Hạ Thanh Tây đã thành thói quen thức sớm, hai mắt chua lại dính, có chút không mở ra được, đây là làm sao a? Lập tức, ký ức đêm hôm qua nhất thời dâng lên đầu óc nàng, nàng uống rượu, quấn lấy Trác Tri Vi, Trác Tri Vi bị nàng làm khóc...!
Không đúng, ánh mắt nàng dừng lại, ngồi dậy, sắc mặt bạo đỏ, nàng đã làm gì, làm cô khóc rồi.

Miễn cưỡng mở hai mắt ra, sau đó dùng chân không qua nghe theo sai khiến, cứng đờ xuống giường, cầm lấy nạng, rón ra rón rén mặc quần áo vào.

Có tật giật mình trốn người.

Hạ Thanh Chu đã ngồi trong phòng khách, ăn điểm tâm, hắn rất thích đi làm sớm, cho nên lúc nào cũng dậy sớm hơn bọn họ.

Nghe thấy ở trên lầu truyền đến tiếng vang, hắn nhấc mắt lên, dưới đáy mắt không gợn sóng chợt nhiễm phải ý cười: "Sớm."
"Sớm." Ánh mặt Hạ Thanh Tây có chút mất tự nhiên.

Hạ Thanh Chu khẽ mỉm cười, tiếp tục cúi đầu ăn điểm tâm.

Một lúc sau, hắn thu thập rồi mặc áo khoác vào: "Anh đi trước."
Hạ Thanh Tây vội vã gật đầu: "Vâng vâng."
Hắn đi rồi, Hạ Thanh Tây không khỏi nghĩ, đến tột cùng là hắn có nghe hay không nghe?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận