Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm


Buổi biểu diễn đầu tiên hoàn mỹ kết thúc.

Đội ngũ thực hiện chương trình rất cân nhắc vì đây là lần đầu tiên các thực tập sinh này được tiếp xúc với người hâm mộ ở khoảng cách gần như vậy, sau khi màn trình diễn đặc biệt kết thúc, có thể tổ chức một buổi fan meeting nhỏ.

Cũng may không tính là người hâm mộ chờ đợi bên ngoài, cho dù ba người Hạ Thanh Tây có fans tương đối nhiều, cũng chỉ có con số một trăm, viết một trăm tên của chính mình cũng không coi là nhiều, chính là mồm năm miệng mười cùng lúc hô lên một cái tên khiến đầu óc người ta quay cuồng.

Sau khi đưa người hâm mộ cuối cùng đi, Hạ Thanh Tây thở dài, nhìn Trác Tri Vi một lúc rồi cất bước đi qua.

"Thực sự, Tri Vi, hiện tại đầu tớ chỉ có hai từ Tiểu Tây a.

Còn có.." Hạ Thanh Tây đột nhiên đứng thẳng lưng, học hành động của người hâm mộ: "Tri Vi tỷ tỷ!".

"Xì." Trác Tri Vi bị nàng chọc cười, sau đó kêu lên: "Tiểu Tây."
Hạ Thanh Tây trừng mắt, lại tràn đầy ý cười: "Cậu được lắm, làm tổn thương nhau có đúng không,"
Sau đó nàng kéo cánh tay của Trác Tri Vi, tiến đến bên tai cô: "Vi Vi Vi Vi...!" Vì bị gọi liên tục, Trác Tri Chi che tai trốn tránh nàng.

"Hai người được rồi a, đừng thế chứ." Đường Kính Hàn mang vẻ mặt ghét bỏ đi tới, chỉ vào Hạ Thanh Tây: "Cậu, bộ dáng bá đạo kiêu ngạo kiêu căng đâu rồi?! Hiện tại lại như quỷ ấu trĩ vậy."
Nàng lại chỉ vào Trác Tri Vi: "Còn cậu! Bộ dáng lạnh lùng ưu nhã, lãnh đạm lại nghiêm túc đâu? Hiện tại cũng như quỷ ấu trĩ!"
Hạ Thanh Tây nhướng mày khiêu khích nói: "Không biết xấu hổ còn nói chúng ta sao? Thần tượng toàn năng, đội trưởng có trách nhiệm, kết quả lại là một con xà tinh..."
Hai người tiếp tục cãi nhau, khi đạo diễn cười ha hả đi tới, hắn nhìn Hạ Thanh Tây, ngoắc ngoắc ngón tay: “Thanh Tây, lại đây.”
Hạ Thanh Tây liếc nhìn Trác Tri Vi, thấy đối phương cũng đang nghi hoặc, nàng bán tín bán nghi bước tới: “Đạo diễn, ngài tìm tôi có việc gì sao?”
Đạo diễn cúi thấp đầu, cùng nàng vừa đi vừa cười nói: "Cũng không có việc gì lớn, chỉ cần cô đừng rời đi, Hạ tổng đang muốn gặp cô."
"Hạ tổng? Ý ngài là ba tôi? Ông ấy ở đây sao? Khi tôi ký hợp đồng, vì sao tôi chưa từng thấy ông ấy?"
Hạ Thanh Tây hỏi một loạt câu hỏi, cũng làm đạo diễn bối rối, hắn nghĩ nghĩ rồi nói: "Hạ tổng nói rất rõ mục đích, cho nên muốn gặp một mình cô một chút.”
Hạ Thanh Tây mím môi, rơi vào trầm tư.

Thật ra nàng cũng muốn gặp Hạ Đông Triệt, đại khái là cảm giác nhớ nhung, dù sao cũng đã hơn nửa năm không gặp, nhưng sắp tới cũng không có gì đáng sợ.

Lúc này Hạ Đông Triệt không biết tương lai sẽ xảy ra những chuyện kia, gặp một chút cũng không sao.


Vậy thì gặp một chút đi.

Hạ Thanh Tây hít một hơi thật sâu: “Được, phiền toái ngài rồi.”
“Không cần khách khí a.”
Hạ Thanh Tây nói với Trác Tri Vi và Đào Kính Hàn, liền một mình tìm một thính phòng ngồi để giết thời gian.

Vào ngày này, bắt đầu từ sáng liền tập đi diễn lại, sau khi ngồi như vậy, Hạ Thanh Tây không tự chủ được, mí mắt trên dưới bắt đầu đánh nhau.

Cũng không biết ngồi bao lâu, nhân tài đi tịnh, mí mắt rốt cục cũng liền lại một chỗ.

“Tiểu Tây?” Trong mơ màng có ai đó lắc vai nàng.

Hạ Thanh Tây cau mày, từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Hạ Đông Triệt trẻ hơn rất nhiều, mũi nàng không khỏi chua xót, nuốt tiếng nghẹn ngào vào cổ họng: “Ba… ba đang tìm con sao?“
Con gái nhỏ hiếm thấy nhu thuận khiến lòng Hạ Đông Triệt trở nên mềm mại, sự mệt mỏi giữa hai lông mày nàng khiến ông cảm thấy đau lòng.

Nhưng lời nói đến bên môi ông lại biến thành: “Đã sớm nói con không nên tham gia cái chương trình này rồi, đem mình biến thành cái dạng này.”
Hạ Thanh Tây nghẹn ngào, mấp máy môi, bị ông mắng mà không nói nên lời, ủy khuất cùng cảm động lúc nãy biến mất không dấu vết, trái lại đầy bụng tức giận.

Nàng tức giận nói: “Là con tình nguyện, được chưa.”
Hạ Đông Triệt biết mình nói sai, may mà Hạ Thanh Tây cũng lười tính toán với ông: “Quên đi, ba tìm con có việc gì sao?"
“Không, không có… cũng không có việc gì.”
Không ngờ chính là nhớ mình chứ gì, không phải nói thẳng là xong rồi sao? Trong lòng Hạ Thanh Tây có một tia đắc ý, nhưng trên mặt lại không có biểu hiện ra, gốc độ cằm nghểnh lên vẫn như cũ, so với người thường cao ba phần, bộ dáng kiêu ngạo nhìn ông giống như một con công nhỏ: "Nếu không có việc gì thì đi thôi, ba tiễn con trở về ký túc xá đi..."
Nàng suy nghĩ một chút, cau mày nói: "Quên đi, ba theo con xuống lầu đi, fan của con có lẽ còn vây quanh bên ngoài, không thể để bị nhìn thấy."
Hạ Đông Triệt gật đầu, đưa nàng xuống lầu, trước khi chia tay còn dặn dò: "Có việc gì thì con tìm Đồng thúc thúc, mọi việc đều có ba...!còn có anh trai, biết không?"
"Đồng thúc thúc?"
"Chính là Đồng Đạo."
Hạ Thanh Tây gật đầu, vành tai đột nhiên đỏ lên, đột nhiên nhào vào lòng Hạ Đông Triệt, mím mím môi nói: "Ba, cảm ơn ba."
Sau đó cấp tốc đẩy ông ra, ngượng ngùng vẫy tay chào ông, chạy ra ngoài, chen chúc qua người hâm mộ xung quanh chạy về ký túc xá.

……
Có người vui, có người lo lắng, có người vui sau khi chiến thắng nhưng cũng có người là một mảnh bi thương, chẳng hạn khi bảng xếp hạng được công bố một tuần sau đó, những người kia liền phải rời sân khấu.


Nhưng trước khi công bố, các thí sinh cần phải qua một tuần huấn luyện.

Nghiêm Hoán nói đây là để cho bọn họ đạt được một cái gì đó, không thể đến tham gia một cuộc thi, đi học hai ba vũ đạo rồi bị loại, sau đó liền rời đi.

Dù sao có rất nhiều thực tập sinh từ các công ty nhỏ không được đào tạo bài bản chính thống, họ cũng không nghĩ tới đến đây không có thực lực không có bối cảnh, lại ở lại học hỏi chút gì là được rồi.

Dù chỉ có một tuần cũng đáng học.

Trong giai đoạn này, các thí sinh hạng A thường xuyên bị kéo ra ngoài quay quảng cáo, mọi người đều rất cao hứng, cũng làm cho các thí sinh hạng BCDF thêm kiên định vọt vào hạng A.

Cho đến nay, chương trình đã phát sóng được hai tập, vì thế mà họ cũng có fans riêng của mình, còn đặc biệt đưa đón họ đi tập.

Hạ Thanh Tây cùng Trác Tri Vi, Đào Kính Hàn có quan hệ tốt nhất.

Cả ba luôn cùng nhau đi tập, lại cùng nhau tan tầm.

Càng kết thân với Trác Tri Vi, Hạ Thanh Tây càng xem trọng cô gái này, cô lúc nào cũng hoàn mỹ thể hiện ra bốn chữ "Thiên đạo thù cần".*
(*) Đạo trời đền đáp người cần cù.

Sau đó, tập ba của cũng được phát sóng, đó là nội dung bảng xếp hạng lần đầu tiên được công bố, thân thiết giữa nàng và Trác Tri Vi bị camera phóng to, khiến cho nàng có bộ dáng như cùng Trác Tri Vi có quan hệ rất tốt.

Bởi vì ánh mắt mê man cùng khó tin của Đào Kính Hàn lúc đó, người hâm mộ CP đầu tiên của Hạ Thanh Tây và Trác Tri Vi được sinh ra, lúc đón hai người đi tập nhìn thấy Trác Tri Vi kéo tay nàng thì điên cuồng kêu gào.

Nhưng Hạ Thanh Tây không quan tâm lắm, thậm chí còn thích thân mật với Trác Tri Vi trước mặt người hâm mộ, nàng không biết loại tâm thái này gọi là gì, có lẽ là khoe khoang đi, khoe khoang với người khác xem cô gái xinh đẹp này cùng chính mình có quan hệ tốt thế nào.

Nàng thực sự thích gần gũi với Trác Tri Vi.

Dù sao thì ai có thể lớn lên giống như Trác Tri Vi đây, tính cách đơn thuần, ưu tú lại nỗ lực, làm sao có ai chán ghét cô được?

Hạ Thanh Tây biết rằng fan đưa đón hai người đi tập sẽ đăng tin tức, nàng không khỏi nghĩ đến người mà nàng đã từng yêu cả đời.

Chị ấy sẽ nhìn thấy sao? Nếu chị ấy nhìn thấy sẽ khổ sở, sẽ mất mát sao?
Nàng lắc lắc đầu, cảm thấy mình thật sự mơ mộng hảo huyền rồi, đời trước kết hôn mười năm, người kia đem nàng đưa lên giường Trác Tri Vi, con mắt đều không chớp.

Đời này làm sao có thể chứ?
Nàng cảm thấy trong lòng có chút phiền muộn cùng không cam lòng, nhưng không có cảm giác đau lòng.

Nàng chạm vào ngực mình, không khỏi vui mừng nở nụ cười, lãnh mạc của mười năm kia cùng tổn thương của nửa năm sau, cuối cùng làm phai nhạt tình yêu của nàng dành cho Phương Huyên Dao.

Buổi tối trở về ký túc xá, Hạ Thanh Tây lại đói bụng, nàng ủy khuất mím mím môi, đi một vòng trong phòng bếp trống trải, u oán sờ sờ bụng chính mình.

Hành động này được hơn một nửa, Hạ Thanh Tây chợt nhận ra có gì đó không đúng liền nhanh chóng bỏ tay xuống.

Tại sao nàng lại cảm thấy càng sống càng mất đi lý trí, đều muốn quên đi sự thật rằng mình được sống lại một lần nữa, nàng là Hạ Thanh Tây 30 tuổi!
Nghĩ xong lại u oán tiếp tục xoa xoa bụng, như thế càng mệt mỏi a.

Nàng bây giờ chỉ mới 19 tuổi, nàng không có vi phạm cái gì cả!
“Đói sao?”
“Đói a.”
Hạ Thanh Tây mở cửa, chỉ nghe thanh âm không cần mặt mũi của Đào Kính Hàn: “Nhớ làm cho tớ một hộp mì nữa nha!”
“...!Gọi ba ba đi.”
“Ba ba!” Đào Kính Hàn không chút do dự kêu.

Hạ Thanh Tây: "..." Thật sự không có chút liêm sỉ.

Hạ Thanh Tây đi xuống hai tầng lầu, gõ cửa phòng ngủ của Trương Tiểu Ngữ.

“Có chuyện gì vậy Thanh Tây?”
Hạ Thanh Tây có chút ngượng ngùng nói: “Tớ đói.”
Trong tuần này, đây là lần thứ tư nàng đến phòng Trương Tiểu Ngữ đòi ăn.

Kỳ thực, nhiều người thích tìm nhân viên yêu cầu họ gọi điện thoại gọi món bên ngoài, nhưng Hạ Thanh Tây thường tập luyện rất muộn, khi nàng trở về thì nhiều cửa hàng đã đóng cửa, nàng lại rất đói, vẫn thích ăn một hộp mì đơn giản.

Trương Tiểu Ngữ trợn to hai mắt, tức giận nói: “Chờ đã.”
Hạ Thanh Tây không bao lâu liền thu hoạch được hai hộp mì, vui vẻ trở lại phòng ngủ.


Đào Kính Hàn không làm gì cả, nàng đun nước trong bếp, ngồi ở chiếc bàn vuông màu hồng chờ Hạ Thanh Tây, ngoan như một tiểu bảo bảo.

Hạ Thanh Tây mắt đầy khinh thường đưa cho Đào Kính Hàn hộp mì Trương Tiểu Ngữ vừa cho nàng.

Cả hai thuần thục khui hộp, đổ nước rồi lấy đồ đè lên trên hộp mì.

Chẳng mấy chốc, hương thơm tràn ra, hai người không hẹn cùng nuốt một ngụm nước bọt.

Hạ Thanh Tây không khỏi khinh bỉ chính mình, nàng thật sự bị ép đến mức chảy nước miếng vì một hộp mì!
Lúc nàng chuẩn bị động, khóa cửa nhẹ nhàng vang lên, là Trác Tri Vi trở về.

Hôm nay cô luyện tập nhiều một lúc, cho nên không cùng Hạ Thanh Tây và Đào Kính Hàn trở về.

Cô nhẹ hít một cái: “Hai cậu ăn mì sao?”
“Vẫn chưa ăn, cậu muốn ăn một miếng không?” Hạ Thanh Tây chỉ vào hộp mì ra hiệu.

Trác Tri Vi cau mày, lúc Hạ Thanh Tây nghĩ cô sẽ từ chối, cô khẽ thở dài.

“Vậy ăn một miếng.”
Hạ Thanh Tây cong mày, không nhịn được cười ra tiếng: “Nhìn bộ dáng đắng đại thù sâu của cậu tớ còn tưởng cậu không ăn.”
Hạ Thanh Tây liền động, cầm cái nĩa cuốn lên một ngụm mì lớn, còn cẩn thận thổi thổi: "Đây."
Trác Tri Vi hiện tại cùng Trác Tri Vi trong ký ức của nàng có cách biệt rất lớn, không có bộ dáng lãnh mạc cách người vạn dặm, nhưng có thêm một phần xích tử chi tâm, càng hoạt bát...Như vậy, càng đáng yêu.

Trác Tri Vi đỏ mặt, có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn không cưỡng lại được sức hấp dẫn của mì, cô vén tóc ra sau tai, cúi người về phía trước: “Cảm ơn.”
Cô cẩn thận cắn sợi mì, môi đỏ răng trắng, cái miệng nhỏ khi ăn rất đẹp mắt.

Đào Kính Hàn bên cạnh thở dài một tiếng, nói: “Thanh Tây, cậu chớp mắt mấy cái đi, mắt đều muốn dính vào mặt Tri Vi rồi.”
Hạ Thanh Tây phớt lờ nàng, nhìn Trác Tri Vi nói: “Hay là cậu ăn hết đi?”
“Không cần, tớ no rồi.” Tai của Trác Tri Vi có chút ửng hồng.

Hạ Thanh Tây lúc này mới ôm hộp mì, trợn mắt nhìn Đào Kính Hàn: "Nếu cậu có thể trưởng thành như Tri Vi, tớ cũng sẽ nhìn cậu."
"Này? Cậu ngược cẩu còn thẳng khí hung hăng như vậy."
Hạ Thanh Tây nhún nhún vai, bắt đầu ăn mì, nói: "Thế nào.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận