Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm


0 giờ ngày 20 tháng 9.

Hạ Thanh Tây là đạo diễn nổi tiếng bị giam giữ hành chính 15 ngày vì lạm dụng ma túy, được thả ra khỏi trại giam ở thành phố A.

Lúc này trời đang mưa nhỏ, bỗng nhiên nổi lên một đợt gió, có chút hơi lạnh, cây cối hai bên đường bị gió thổi phát ra tiếng xào xạc.

Mưa rơi nặng hạt hơn.

Đến đón Hạ Thanh Tây không nhiều nhưng cũng không ít, một vài người bạn thân, có cha Hạ Đông Triệt, anh trai Hạ Thanh Chu, trợ lý của nàng Lâm Phàm, còn có một vài vệ sĩ và tài xế.

Hạ Thanh Tây nhấc mắt nhìn bọn họ một cái, sau đó cúi đầu đi cùng cảnh sát, ánh mắt thất thần, cúi đầu phục tùng đứng ở nơi đó, trầm mặc không có chút kiêu ngạo cùng phản nghịch thường ngày.

Lâm Phàm thấy vậy liền bung dù đi tới.

Hạ Thanh Chu thở dài, tiến lên một bước mặc chiếc áo khoác đã chuẩn bị trước cho nàng.

"Vào thu rồi, cẩn thận bị cảm lạnh."
Hạ Thanh Tây chỉ cúi đầu không nói gì.

Gò má hóp, môi nứt nẻ, mái tóc trên vầng trán bị nước mưa thấm ướt, bộ dáng tiều tụy vô cùng chật vật.

Nghe được lời nói mong đợi như thường ngày của bọn họ, trong lòng nàng đột nhiên cảm thấy ủy khuất.

"Tất cả đã qua rồi..." Hạ Thanh Chu nhíu mày, đỡ vai Hạ Thanh Tây, trong mắt hiện lên vẻ nghiêm túc chưa từng có, hứa hẹn với nàng: "Em tin anh, anh trai này nhất định sẽ giúp em lấy lại công bằng."
Người đã làm tổn thương em gái hắn, hắn nhất định sẽ không bao giờ bỏ qua, cho dù đó là cô em gái khác mà hắn đã nhìn lớn lên.

Hạ Thanh Tây gợi lên nụ cười trào phúng.

Công bằng sao?
Trong lòng nàng đang vô cùng rối loạn, cũng vô cùng mệt mỏi, không muốn quan tâm đến thị phi, vu oan hãm hại hay xác thực có việc này, giờ khắc này nàng cũng không muốn gặp ai mà chỉ muốn một mình, lặng lẽ mà sống.

"Để em một mình được không?" Trầm mặc một lát, Hạ Thanh Tây chợt nhíu mày, mang theo chút không kiên nhẫn lắc lắc đầu, thở dài đầy thất vọng cùng vô lực: "Để em yên tĩnh một chút."
Khuôn mặt nàng tràn ngập vô hồn, dung nhan thanh tú mà vô số người khen ngợi trở nên u ám.

Nàng gạt tay Hạ Thanh Chu, cúi đầu sải bước đi về phía trước, để áo khoác trên vai tuột ra, rơi xuống chân, cuối cùng nằm trên mặt đất, bị dòng nước đọng đang chảy thấm ướt.

Hạ Thanh Chu vươn tay muốn nắm lấy áo khoác, chỉ là đã muộn.

Đoàn người tự động nhường đường cho Hạ Thanh Tây, sau khi định thần lại thì lần lượt đi theo nàng, đoàn người dần dần tản đi.

Hạ Thanh Chu vẫn đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm áo khoác đã nhuốm một màu đen bẩn thỉu, sau đó quay đầu đuổi theo.

Sự tình đã lên men gần nửa tháng, thành phố đầy xôn xao dư luận, có thể nhìn sự việc Hạ Thanh Tây lạm dụng ma túy ở khắp mọi nơi, còn có...!
Hạ Thanh Tây đã khiến cuộc đời Trác Tri Vi bị hủy hoại.

Hạ Thanh Tây cũng không thể hiểu nổi tại sao mọi thứ lại đột ngột đến mức khiến người ta...không ứng phó kịp.

Cứ như trong một đêm, mọi thứ đều bị phá hủy.

Không hiểu tại sao nàng lại ăn nằm với một người bạn đã lâu không gặp, không hiểu tại sao lại cùng đối phương phát sinh quan hệ, không hiểu tại sao bị phóng viên ập đến chụp ảnh, lại không hiểu tại sao tìm thấy ma túy tại nơi ở của mình.

Hạ Thanh Tây vẫn còn nhớ mình hoảng loạn ngăn chặn ánh đèn chói mắt, vô thức nhìn xuống thân thể trần truồng, đồng tử đột nhiên co rút, nhìn thấy người bên cạnh nàng lại càng hoảng loạn hơn.

Những mảnh vỡ của nụ hôn, xúc cảm nhẹ nhàng, trắng lạnh như trăng, còn có những dấu vết trên lưng nhắc nhở nàng tất cả những việc này đều chân thực xảy ra.

"Đừng chụp! Đừng chụp nữa!" Hạ Thanh Tây kéo chăn bông chặn trên người mình, nhặt cái gạt tàn trên bàn đầu giường ném về phía cửa.

Không ném trúng ai, chiếc gạt tàn rơi xuống đất "xoảng" một tiếng vỡ tan tành, để cho các phóng viên xung quanh phải dừng một chút, sau đó lập tức tiếp tục chụp ảnh.

Đầu Hạ Thanh Tây truyền đến một đợt đau nhức, nàng lắc lắc đầu, thống khổ ôm đầu, cau mày cắn chặt môi.

Ngày thường đám phóng viên này làm sao dám đối xử với nàng như vậy, rõ ràng là được thuê mà đến, nàng bị người hãm hại.

Hạ Thanh Tây đột nhiên mở to mắt, con ngươi lóe lên, tràn đầy không dám tin.


Một ngày trước đó, rõ ràng là nàng cùng vợ nàng, Phương Huyên Dao ở một chỗ.

Hiển nhiên là nàng đã bị cô vợ tốt kia hãm hại, bán với cái giá cao.

Tối hôm đó, nàng cùng Phương Huyên Dao hẹn tại nhà hàng yêu thích của nàng, nơi nàng cùng đối phương thỏa thuận ly hôn.

Hạ Thanh Tây yêu Phương Huyên Dao mười sáu năm, theo đuổi bốn năm, kết hôn mười năm, nhưng cảm tình dù có nhiệt tình đến đâu cũng không thể xứng đáng với sự lạnh nhạt đối phương ngày này qua ngày khác, so với ai khác đều chán ghét không đáp trả lại.

Hạ Thanh Tây không thể hiểu được, nếu không yêu, tại sao ngay từ đầu lại kết hôn với nàng?
May mà sau mười năm, cuối cùng nàng cũng đụng phải bức tường, bỏ đi tâm tư.

Cũng rõ ràng, cho dù nàng có cố gắng thế nào cũng sẽ không thể làm nóng trái tim sắt đá của Phương Huyên Dao.

Hạ Thanh Tây cảm thấy có lẽ hai người nên ly thân một thời gian, bình tĩnh suy tính cuộc hôn nhân này có còn cần thiết để tiếp tục nữa hay không.

Đối với Hạ Thanh Tây mà nói, đưa ra quyết định này thật gian nan, nhưng nàng vẫn quyết định buông tay, buông tha Phương Huyên Dao cũng là buông tha cho bản thân nàng.

Thế là Hạ Thanh Tây quyết định cùng Phương Huyên Dao hảo hảo nói chuyện một chút.

Nàng hẹn Phương Huyên Dao đi ăn ở nhà hàng yêu thích của nàng, uống một chút rượu, cũng trịnh trọng xin lỗi cô:
"Huyên Dao tỷ." Nàng gọi cô như vậy.

"Thực xin lỗi..." Nàng có chút nói năng không rõ ràng, ánh mắt chân thành như hồi niên thiếu: "Em không biết cách hòa hợp của chúng ta có vấn đề gì, rõ ràng thời điểm chị nói muốn kết hôn với em, em vui sướng muốn phát điên...!Em không biết tại sao chúng ta sẽ đi đến một bước này.

Có lẽ em làm chưa đủ tốt để cho chị thất vọng." Hạ Thanh Tây nghiêng đầu không dám nhìn Phương Huyên Dao, nàng sợ chính mình sẽ không nỡ, dần dần có chút nghẹn ngào: "Em đã từng, là thật sự rất muốn cùng chị ở một chỗ cả đời, nhưng chúng ta..."
"Chúng ta vẫn là ly hôn đi."
Sau đó, Hạ Thanh Tây mất đi ý thức.

Sau đó, sáng sớm hôm sau, nàng cùng Trác Tri Vi bị bắt tại trận trên giường.

Vì lẽ đó, đây là chuyện gì?
Hạ Thanh Tây không nản lòng, nhưng dư quang thoáng nhìn thấy bạn của nàng, đồng tử nàng đột ngột co rút.

Bạn của nàng là Trác Tri Vi, một nữ diễn viên nổi tiếng với tính cách thanh cao cùng sạch sẽ.

Scandal duy nhất của cô được truyền ra ngay sau khi ra mắt.

Cô đã ở trong vòng tròn mười năm, đã giành được nhiều giải thưởng lớn trong nước và quốc tế, tiền đồ vô hạn.

Một khi sự việc này được lan truyền ra ngoài, chắc chắn đây sẽ là một đòn giáng mang tính hủy duyệt vào sự nghiệp của Trác Tri Vi.

Trong đầu Hạ Thanh Tây đều là một mớ hỗn độn, nàng vô thức cấp tốc kéo chăn qua, ôm lấy Trác Tri Vi, để cô vùi mặt vào cổ mình, sau đó chặt chẽ quấn lấy mình và đối phương.

Nàng cảnh giác nhìn xung quanh, ôm chặt lấy khuôn mặt người kia trong ngực.

Giống như bằng cách này, nàng có thể khiến người khác không thấy rõ mặt Trác Tri Vi, một mình nàng có thể gánh chịu hậu quả.

"Xin lỗi..."
Nàng nhắm mắt lại, nước mắt trào ra khóe mắt, tiếng lách tách của máy ảnh không ngừng truyền vào tai.

Nhưng dù vậy, những bức ảnh này cũng đủ để dư luận chứng minh một vấn đề.

Nàng, Hạ Thanh Tây đã lừa dối.

Và là một con nghiện.

Suốt nửa tháng bị giam giữ, Hạ Thanh Tây từng giờ từng phút đều chờ Phương Huyên Dao đến, cho nàng một lời giải thích.

Nhưng đều vô ích, người kia thậm chí còn không muốn nhìn thấy nàng, tâm nàng cũng dần dần lạnh.

Hạ Thanh Tây xưa nay luôn làm việc dứt khoát, nhưng lần này nàng lại chần chừ, mặc kệ nàng đã để lại mớ hỗn độn, sau khi nhắn tin cho Trác Tri Vi, nàng mua vé máy bay xuất ngoại, sáu tháng sau mới rời đi.

Nửa năm nay, nàng gần như cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài, nép vào một thị trấn nhỏ ở New Zealand, làm việc trong một nhà hàng.


Tuy cuộc sống của nàng có phần cực khổ, vất vả hơn nhưng may mắn là nàng đã đủ ổn định.

Nơi này không ai biết tên nàng, quá khứ của nàng, cũng sẽ không ai lén lút chỉ trỏ nàng, khinh thường hay căm ghét nàng.

Nhưng vào một đêm yên tĩnh, một con sâu rượu đến nhà hàng, chưa kịp trả tiền đã chỉa súng vào thắt lưng.

Lúc đầu Hạ Thanh Tây không để ý, phẫn uất mấy ngày nay như núi lửa phun trào, cũng may là sau đó lão bản đã kịp thời xuất hiện, hữu kinh vô hiểm.

Hạ Thanh Tây lên xe, đặt đầu vào tay lái, nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi.

Trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ có tiếng khóc nức nở của nàng.

Chuyện thế gian, ngoại trừ sinh tử, còn thứ nào không phải chuyện tọc mạch? Bắt đầu từ năm hai mươi tuổi, Hạ Thanh Tây luôn ham sống sợ chết, bỗng nhiên trong lúc đó, như ở trong đại mộng tỉnh dậy, vạn dặm phù vân đã nhìn ra một chút.

Nàng mua vé máy bay khứ hồi, cuối cùng quyết định hỏi rõ ràng.

Không cần biết ra sao, nàng vẫn nợ Trác Tri Vi một câu trả lời thỏa đáng.

"Em muốn gặp chị ấy." Hạ Thanh Tây đứng trong văn phòng của Hạ Thanh Chu, không có biểu cảm gì.

Hạ Thanh Chu nhíu mày: "Chuyện này..." Em gái hắn nghĩ thông hắn rất cao hứng, nhưng Phương Huyên Dao là cái gai trong lòng Hạ Thanh Tây, hắn thật sự sợ em gái mình làm chuyện ngu ngốc.

"Em muốn gặp chị ấy." Hạ Thanh Tây lặp lại, nàng chớp mắt tự giễu nói: "Ít nhất, em muốn biết tại sao cô ấy lại đối xử với em như vậy.

Người em yêu tự mình đưa em đến giường của người khác, diễn ra một vở kịch lớn như vậy, chẳng lẽ em không có quyền yêu cầu một lời giải thích sao?"
Đánh rắn đánh giập đầu, mà Hạ Thanh Chu thì bảy tấc, Hạ Thanh Tây một trảo bắt được:" Hạ Thanh Chu, anh có phải là anh trai của em không?"
Hạ Thanh Chu cuối cùng cũng thỏa hiệp, đưa Hạ Thanh Tây đến dưới lầu Phương thị, nơi gần đây mới được xây dựng lên.

Hạ Thanh Tây kinh ngạc nhìn lên tòa nhà, máu như đã ngừng chảy trong giây lát.

Nơi này là Phương thị, nàng biết, chỉ là năm thứ nhất đã được các công ty khác mua lại, nhưng hiện tại nó đã trở thành Phương thị một lần nữa.

Nàng đột nhiên biết Phương Huyên Dao rõ ràng không yêu nàng, tại sao lại kết hôn với nàng...!
Chỉ là, tại sao một mực là nàng? Bởi vì nàng yêu Phương Huyên Dao mà đáng bị lừa tiền lẫn tình như vậy sao?
Phương Huyên Dao cùng Phương Kế vừa chuẩn bị tan tầm, ra cửa liền cùng Hạ Thanh Tây mặt đối mặt.

Nữ nhân kia vẫn xinh đẹp tinh xảo như thường ngày, chỉ là lúc nhìn thấy Hạ Thanh Tây đã sững sờ một chút, sau đó lập tức dùng bộ dáng kiêu ngạo nàng từng yêu bước đến trước mặt nàng.

Đôi mắt Hạ Thanh Tây phủ đầy tro tàn, dũng khí của nàng vừa rồi ngay lập tức bị xóa sạch.

Đôi môi nàng tái nhợt, sắc mặt bi thảm nhìn chằm chằm vào nữ nhân mà nàng đã yêu nửa đời.

Cô không nói gì, nhưng Hạ Thanh Tây hiểu câu trả lời của đối phương, môi nàng mấp máy một lúc lâu nhưng cũng không thể thốt ra lời nào.

Người mà nàng hết mực yêu thương chỉ cách nhau bằng cánh cửa, ngăn cách bởi bảo an, nhưng lại như một khoảng cách không thể vượt qua.

Hạ Thanh Tây ngây người nghĩ, người này thật xa lạ.

Hai mắt Phương Huyên Dao lóe lên tia không đành lòng, sau đó lại là lạnh lẽo, cuối cùng trở nên dứt khoát, cô cầm một xấp tài liệu từ tay trợ lý ném cho Hạ Thanh Tây, lãnh đạm nói: "Tới thật đúng lúc, ký đi."
Đó là đơn thỏa thuận ly hôn, bằng chứng cho thấy Hạ Thanh Tây là bên sai.

Ở Trung Quốc, đồng tính có thể kết hôn, luật hôn nhân đồng giới nghiêm ngặt hơn, bên sai thậm chí còn tàn nhẫn hơn.

Phương Huyên Dao làm việc luôn quả quyết như vậy, trước khi đến đây Hạ Thanh Tây đã hiểu rõ.

Nàng bị phóng viên phá cửa chụp ảnh, cha và anh trai của nàng đã phải trả một cái giá lớn để mua những bức ảnh này.

Phương Huyên Dao đã dùng số tiền này cùng số tiền kiếm được sau mười năm kết hôn để xây dựng lại Phương thị, nhưng lại đồng thời hủy hoại cuộc đời của nàng và Trác Tri Vi.

Chỉ cần ký vào thỏa thuận ly hôn, như vậy tài sản chung của vợ chồng, sẽ có một ít bất động sản đứng tên cô ta.


Hạ Thanh Tây nhấc mắt, thấy người kia giống như đang nhìn một kẻ ngốc, khóe môi hiện lên một tia trào phúng, tim nàng đau đến mức môi run lên, nhưng nàng không nói gì.

Nữ nhân mà nàng yêu nửa đời, nhưng cuối cùng lại hại nàng thân bại danh liệt, rời đi nàng mà không chút lưu luyến.

"Ký xong đưa đến quầy lễ tân Phương thị."
Phương Huyên Dao ngẩng đầu nhìn nàng, cùng một đám người mặc âu phục tình tế rời đi.

Hạ Thanh Tây nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, mà cô -
Một lần cũng không quay đầu lại.

Ngày hôm sau, khi ký vào thỏa thuận ly hôn, Hạ Thanh Tây không đưa đến quầy lễ tân như Phương Huyên Dao phân phó.

Thay vào đó, nàng đến một quán cà phê ở tầng dưới Phương thị, lần thứ hai lấy hết dũng khí gọi cho Phương Huyên Dao.

"Hiện tại tôi đang trong quán cà phê ở góc đường."
"Tôi rất bận, cũng không muốn gặp cô."
"Lần này là lần cuối cùng."
Đầu dây bên kia im lặng một lát, "Được.

"Sau khi cúp máy, Hạ Thanh Tây uống cà phê, đột nhiên bật cười, nàng đã từng có bao nhiêu ngu ngốc mới nghe không ra thanh âm bên kia không hề che giấu thiếu kiên nhẫn.

Nàng nhìn bản thỏa thuận mà không khỏi trầm mặc, đây là điều nửa năm trước nàng muốn, ý định ban đầu là để cho nhau được tự do, nhưng giờ nó lại trở thành thủ phạm bóp nát những kỷ niệm đẹp của nàng.

Mọi thứ đều là âm mưu, mà nàng là kẻ ngu ngốc nhất trong cái âm mưu này, lần đầu tiên nàng cảm thấy như vậy.

Phương Huyên Dao rất nhanh liền đến, cau mày lạnh lùng nhìn về phía Hạ Thanh Tây.

"Không phải tôi nói cô giao cho quầy lễ tân sao?"
Ngữ khí kiêu ngạo cùng tư thế cao cao tại thượng kia rất quen thuộc.

Hạ Thanh Tây im lặng một lúc, đem đồ vật đưa tới.

"Tại sao."
"Tại sao cái gì."
"Tại sao lại đối xử với tôi như vậy." Hạ Thanh Tây nhấc đôi mắt bi thương lên nhìn Phương Huyên Dao, đôi mắt không thể ức chế đầy nước mắt.

"Tôi chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với chị cả."
Vốn tưởng rằng mình có thể bình tĩnh đối mặt với tất cả những chuyện này, nhưng nàng đã sai, dù sao đây cũng là nữ nhân nàng yêu hơn mười năm, nàng không khỏi mở miệng hỏi: "Đã nhiều năm như vậy, lẽ nào chị không thích tôi một chút nào sao? Chị kết hôn với tôi, lẽ nào chỉ vì tôi là người Hạ gia sao?"
"Ừ" Phương Huyên Dao thẳng thắn thừa nhận, vộ ra vẻ châm chọc: "Không có một chút nào, cô từ nhỏ đã ngang ngược độc đoán, nơi nào lại có người thích một người như cô."
Mặc dù trong lòng nàng đã có linh tính, nhưng nghe người này thừa nhận, tâm Hạ Thanh Tây vẫn không khỏi đau đớn, đôi mắt xinh đẹp cũng run rẩy.

"Cô và tôi vốn không nên ở cùng một chỗ, anh trai cô năm đó phá hủy Phương thị không thương tiếc, cha của cô lòng dạ độc ác hại chết cha mẹ tôi."
"Hai gia đình chúng ta vốn là mối thù."
Chuyện này Hạ Thanh Tây chưa từng nghe, nàng cũng sẽ không nghe phía của nữ nhân chơi đùa nàng, nàng đối với người này không có ý kiến.

Nhưng nếu những gì Phương Huyên Dao nói là sự thật, vậy nàng không tin dựa vào tính cách của Phương Huyên Dao sẽ lừa gạt con gái của kẻ thù như một cách trả thù.

Đồng tử của Hạ Thanh Tây chớp động, nàng cố ý hỏi: "Phụ nợ tử đền bù sao?"
Phương Huyên Dao im lặng một lúc, lần đầu tiên cô không dám nhìn thẳng vào mắt Hạ Thanh Tây: "Không phải, cô chỉ là bàn đạp."
Quả nhiên, đối phương đang nhắm vào Hạ thị.

Hạ Thanh Tây nở nụ cười trào phúng: "Vậy, chị đã thất bại rồi?"
Phương Huyên Dao không trả lời, nhưng đáp án rất rõ ràng.

Mục đích đã đạt được nên Hạ Thanh Tây không còn lý do gì để dây dưa với đối phương nữa, chỉ là lừa tiền lẫn tình thôi, cũng không có gì cả.

Nàng chậm rãi đứng dậy, nước mắt lưng tròng, giả vờ bình tĩnh vẫn kiêu ngạo như thường, nhẹ nghểnh lên cái cổ, tựa như một vị đế vương cao cao tại thượng.

Mặc dù nàng thất bại, nhưng Hạ gia thắng, nàng nhìn chằm chằm vào Phương Huyên Dao, ngữ khí kiên định nói:
"Phương Huyên Dao, chị sẽ hối hận".

Khoảnh khắc nàng xoay người, chiếc mặt nạ kiêu hãnh trên mặt nàng lập tức trở nên vỡ nát, cả trái tim nàng chùng xuống, đôi mắt lập tức bị tuyệt vọng thay thế.

Tình yêu day dứt cả tuổi thanh xuân của nàng đã kết thúc.

Không ai biết năm đó Phương Huyên Dao đáp ứng kết hôn với nàng, nàng đã sung sướng như thế nào.

Nàng nghĩ mình đã hâm nóng trái tim sắt đá kia nhưng lại không nghĩ tới, từ đầu tới cuối đây là âm mưu đã được tính trước.

Phương Huyên Dao, chị nhất định sẽ hối hận.

Nhất định sẽ.

Phương Huyên Dao không bận tâm tiếp tục uống cà phê, nhìn bóng lưng run rẩy của Hạ Thanh Tây, trong mắt cô lóe lên một tia trào phúng.


Chỉ là không biết đó là cho Hạ Thanh Tây, hay là cho bản thân mình.

Sẽ hối hận sao?
Có lẽ vậy.

...!
Hạ Thanh Tây một mình đi dạo trên phố, ngửa đầu nhìn bầu trời, mây đen dày đặc, lại là một trời đầy mây.

Không biết Chúa có hiểu tiếng nói chân thành của Hạ Thanh Tây hay không, một cơn gió thổi qua, sau đó một cơn mưa nhẹ bắt đầu trút xuống.

Hạ Thanh Tây thẩn thờ đi về phía trước, điện thoại trong túi rung lên một hồi lâu, Hạ Thanh Tây hậu tri hậu giác tỉnh táo lại, sau đó bấm trả lời, nàng chỉ nói: "Xin chào." Sau đó, nàng nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

Sau đó là một nam nhân tức giận vang lên: "Hạ Thanh Tây!"
Hạ Thanh Tây vô thức nhìn lại, nhưng đột nhiên cảm thấy một lực đẩy: "Cô đi chết đi!"
"Két--"
"Bang--"
Mọi thứ giống như chỉ xảy ra trong tích tắc.

Người ta nói khi tim người ngừng đập, não vẫn tiếp tục hoạt động, Hạ Thanh Tây đang ở trong trạng thái này, nhưng nàng biết rằng mình đã chết.

Đôi mắt nàng như đang nhìn ra ngoài, nhìn về hướng xe, oan gia ngõ hẹp, người tông nàng là Phương Kế, mà người bước xuống xe là Phương Huyên Giao ăn mặc chỉnh tề.

Khi nhìn thấy người bị tông là Hạ Thanh Tây, cô hét lên một tiếng, hai tay ôm lấy đầu mình, giống như phát điên: "A..."
Nhìn thấy cô hoảng sợ lui về phía sau, Hạ Thanh Tây đột nhiên quên mất đối mặt với sự sợ hãi cái chết.

Có được khoái cảm trả thù thành công cũng giống như khi cố tình đối nghịch với cha và anh trai của nàng khi còn nhỏ, nhìn bọn họ tức muốn nổ phổi cũng giống như thế.

Nàng đã nói, Phương Huyên Dao sẽ hối hận.

Phương Huyên Dao nói cô chưa từng yêu nàng, nhưng Hạ Thanh Tây cảm thấy coi như cô chưa từng yêu nàng, tình cảm hai người cũng rất phức tạp.

Hai người đã từng ngủ chung một giường trong mười năm.

Mười năm này, nàng đối với Phương Huyên Dao như móc tim móc phổi, nàng không tin Phương Huyên Dao một chút cảm giác cũng không có.

Hạ Thanh Tây trước sau luôn tin rằng, Phương Huyên Dao lớn lên cùng nàng sẽ không có tâm địa sắt đá như vậy.

Báo ứng...!Đây là báo ứng đi.

Phương Kế và Phương Huyên Dao liên thủ hại nàng cùng Trác Tri Vi, bây giờ Phương Kế tông nàng, mà Phương Huyên Dao là người đi cùng.

Mối quan hệ giữa hai người là anh em họ hàng, liệu có ai coi việc này là cố ý giết người không?
Mà tại sao Phương Kế lại nghiến răng nghiến lợi nhìn nàng như vậy, đầu óc Hạ Thanh Tây quay cuồng, sợ là...công lao của Hạ Thanh Chu đi.

Chỉ là bất kể Phương Kế trút giận gây ra tai nạn hay cố ý giết người, Hạ Thanh Tây cũng đã chết rồi.

Nàng đột nhiên trở nên sợ hãi, lại có chút lo lắng.

Thế giới sau khi chết sẽ như thế nào? Cũng thật là trùng hợp, nàng vì cái chết suýt chút nữa trở về, cuối cùng lại vì cái chết mà rời đi...!
Chỉ là nàng nợ Trác Tri Vi, e sợ kiếp sau nàng sẽ trả lại.

Cuối cùng, Hạ Thanh Tây đem nguyện vọng cuối cùng của một đời dâng cho Trác Tri Vi, chúc cô một đời bình an, hạnh phúc và chứng mimh được trong sạch...!
"Tiểu Tây! Tiểu Tây!" Đây là giọng nói của Hạ Thanh Chu trong điện thoại.

Sau đó Hạ Thanh Tây mất đi ý tức.

...!
Bên ngoài nhà tang lễ, Hạ Thanh Chu quỳ trước chậu than trước mặt, trên eo buộc một chiếc thắt lưng màu trắng, thất thần ném giấy vào chậu than, đôi mắt không quan tâm nhìn về phía khói đen nghi ngút.

Hạ Đông Triệt nghe tin con gái mình bị tai nạn qua đời, đau khổ quá độ một lúc thì hôn mê bất tỉnh, hiện đang được cấp cứu tại bệnh viện.

Hạ Thanh Chu cùng những người bạn của Hạ Thanh Tây bồi tiếp Hạ Thanh Tây đến năm giờ tối, thu thập đồ đạc xong rồi đi bộ từ lò hỏa táng về nhà.

Nhưng khi vừa đến cổng tiểu khu, bỗng nhiên thấy một nữ nhân gầy gò đang đứng chờ bên ngoài.

Nữ nhân đeo khẩu trang, không thể nhìn thấy dáng vẻ như thế nào, cô mặc một chiếc áo phông ngắn tay màu trắng cùng quần jean, đôi chân gầy thẳng, đôi mắt thâm quầng, trông như đã lâu không được ngủ, xem ra rất tiều tụy.

Nghe thấy có người đến gần, nữ nhân kia nhìn sang.

Đôi mắt này giống như đã quen nhau từ trước, Hạ Thanh Chu nghĩ.

"Hạ Thanh Tây đâu?"
"Cô đến muộn rồi."
Hạ Thanh Chu nghe đến cái tên quen thuộc thì thống khổ cười, trong nháy mắt lệ rơi đầy mặt..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận