Phần 1 Dệt Ngân Hà Cho Em FULL


Tổ chương trình không thể cho người xem biết đã xảy ra chuyện, không một khán giả nào biết về tình hình của La Thiền, tổ thứ năm lại tiếp tục đi về phía trước.

Bọn họ mệt mỏi sẽ ngồi nghỉ vài phút, khát thì nhai mấy miếng cây xương rồng, khả năng thích ứng của vị giác rất mạnh, lúc đầu còn cảm thấy cây xương rồng khó nuốt, nhưng ăn dần sẽ cảm thấy quen, sau khi vị chát và vị đắng dần nhạt đi, nếu nhai kỹ còn cảm nhận được vị ngọt...!
"Ôi!" Lưu Nhược Nam nhai cây xương rồng, không nhịn được thở dài: "Nếu La Thiền đi cùng với chúng ta, biết đâu sẽ thích cây xương rồng."
Mọi người đều đồng ý, chỉ có Trì Nguyệt không nói câu nào, cô đi về phía trước quan sát địa hình, trên lưng cô là hai cái balo rất to, chỉ cần gặp được đồ kỳ lạ ở trên đường đi, cô sẽ nhặt nhạnh hết vào trong balo.

Cô phải mang theo nhiều đồ nặng nhất nhưng trạng thái lại tốt nhất, cô tự nhiên bình tĩnh như không phải đang đi trong sa mạc, Cô có ngoại hình ưa nhìn, dáng người khi bước đi rất đẹp nên quay được rất nhiều phân cảnh xuất sắc.

Anh chàng quay phim còn quay mấy cảnh đặc tả cô, hàng mi dài cong vút, sống mũi cao thẳng, khẩu trang che khuất nửa khuôn mặt khiến gương mặt càng thêm thần bí xinh đẹp, khiến một nhóm người yêu thích ngoại hình đều tỏ ý muốn trở thành fan...!
"Trì Nguyệt." Lưu Nhược Nam đột nhiên gọi cô.

Trì Nguyệt nhìn cô ta.

Lưu Nhược Nam ép giọng nói đến mức nhỏ nhất: "La Thiền...!có xảy ra chuyện gì không?"
Trên đường đi, cô ta luôn lo lắng không yên, Trì Nguyệt và cô ta đã cùng nhau trải qua việc La Thiền bỏ đi, cô ta hy vọng sẽ có thể nói với Trì Nguyệt đối câu về vấn đề này.

Nhưng Trì Nguyệt lại không thể hiện ra cảm xúc gì, cũng không đồng cảm: "Có xảy ra chuyện hay không đều là sự lựa chọn của cô ta."
Lưu Nhược Nam: "..."
Thế này gọi là an ủi sao? Trong lòng cô ta rối bời.

"Trì Nguyệt, chúng ta có nên giúp đỡ đội cứu hộ đi tìm cô ấy không? Túi của cô ấy rơi ở chỗ đó, có lẽ cũng không đi quá xa, đang chờ sự giúp đỡ của chúng ta...!
Trì Nguyệt: "Cô đi tìm đi."

Giọng nói của cô thản nhiên, không ngăn cản cũng không ủng hộ.

Nhưng Lưu Nhược Nam đâu dám tự đi? Mục đích khi cô ta gọi Trì Nguyệt, không phải là hy vọng cô sẽ đi cùng hay sao?
"Trì Nguyệt, tôi thấy hơi lo lắng."
"Ồ." Giọng của Trì Nguyệt rất nhỏ, nói mà như không nói.

Lưu Nhược Nam nhìn chằm chằm khuôn mặt cô một lúc: "Cô rất quyết tâm giành chiến thắng trong cuộc thi này sao?"
Trì Nguyệt hừ lạnh: "Nếu không thì sao, sao cô lại đến đây?"
Lưu Nhược Nam: "Tôi chỉ muốn thử sức." Cô ta kéo thấp vành mũ, nở nụ cười: "Tôi không đẹp bằng các cô.

Tại buổi tuyển chọn, rõ ràng thành tích các hạng mục khác của tôi ưu tú hơn người khác nhưng vẫn bị loại.

Lần này tôi tham gia Chiến binh đến từ bầu trời chỉ muốn chứng minh bản thân không kém người khác...!Nhưng thật ra trong lòng tôi cũng hiểu rõ, với khuôn mặt này thì tôi không thể chiến thắng.

Chương trình nói không dựa vào ngoại hình nhưng thật ra là có."
Trì Nguyệt: "Thế thì sao?"
Lưu Nhược Nam nhìn cô chằm chằm: "Tôi sợ tôi sẽ vì một cơ hội không có được mà đánh mất cơ hội cứu một người bạn."
"Ừm." Ánh mắt Trì Nguyệt lạnh lùng: "Cô có thể đi tìm cô ta."
Lưu Nhược Nam: "...!Vậy còn cô?"
"Cô ta không phải bạn tôi." Trì Nguyệt hơi ngửa đầu, khuôn mặt trắng như tuyết lại có vẻ lạnh lùng khó tả ở dưới ánh trăng, dường như mọi chuyện đều không liên quan đến cô.

Lưu Nhược Nam không nhịn được mà rùng mình, trong lòng lạnh lẽo.

"Trì Nguyệt.

Nếu La Thiền xảy ra chuyện, cô không thấy áy náy sao?"
"Hả?" Trì Nguyệt hơi bất ngờ, cô cười lạnh: "Tại sao tôi phải áy náy?"
Lưu Nhược Nam bị cô nhìn vậy thì thấy hơi xấu hổ: "Nếu không phải cô...!Tôi nói là, nếu lúc đó cô có thể nhường một bước, cô ấy sẽ không bỏ đi một mình.

Chúng ta để cô ấy một thân một mình đối mặt với nguy hiểm, có phải hơi...!xấu xa không?"
Trì Nguyệt nhìn chằm chằm cô ta, mấy giây sau mới mỉm cười: "Tôi không phải mẹ cô ta, không có nghĩa vụ dỗ dành cô ta.

Cô ta là người trưởng thành, đó là sự lựa chọn của cô ta."
Cô thoáng dừng lại rồi mới nói tiếp: "Hơn nữa, cô ta có đèn tín hiệu, có thể nhận được sự giúp đỡ của tổ chương trình rời khỏi trận đấu bất cứ lúc nào.

Nếu cô ta xảy ra chuyện thì có thể trách ai được?"
Đúng là không trách ai được, Lưu Nhược Nam bị cô thuyết phục nhưng trong lòng vẫn lo lắng.

"Xin lỗi." Cô ta thấy sắc mặt Trì Nguyệt hơi xấu thì vội vàng nói: "Vừa nãy tôi không có ý chỉ trích cô, tôi chỉ...!chỉ cảm thấy chúng ta đã đi cùng nhau thì tức là cũng có duyên.


Nếu có thể vừa thuận tiện tìm cô ấy vừa không làm nhỡ việc thi đấu, thì tôi sẽ làm."
Trì Nguyệt: "Thuận tiện thế nào?"
Lưu Nhược Nam: "Vừa đi vừa tìm."
Trì Nguyệt chỉ vào sa mạc không có điểm cuối: "Chúng ta có thể bị lạc ở nơi này bất cứ lúc nào, vậy phải tìm thế nào?"
Lưu Nhược Nam nghẹn họng không trả lời được.

Trì Nguyệt: "Chúng ta phải đảm bảo bản thân sẽ đi đến đích, đừng gây thêm rắc rối cho tổ chương trình và tổ cứu hộ, đây đã là sự giúp đỡ lớn nhất cho cô ta rồi."
"...!Đúng vậy."
Rất lâu sau, cô ta mới yếu ớt trả lời.

Lúc này Mạnh Giai Nghi đã đi đến bên cạnh bọn họ, có vẻ nhiều chuyện: "Trì Nguyệt, cô từng làm trợ lý ở tổ chương trình sao?"
Trì Nguyệt "Ừ" một tiếng.

Mạnh Giai Nghi: "Vậy cô kể cho chúng tôi nghe chuyện của Viên Lan Hinh đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Trì Nguyệt im lặng.

Mạnh Giai Nghi trở nên tò mò: "Tôi rất tiếc cho Viên Lan Hinh, tôi đã từng chú ý cô ấy, cô ấy rất xinh đẹp lại là phi công nữ...!Hạt giống số một của Người Đi Dưới Trời Sao.

Nếu không xảy ra chuyện này, cô ấy là người có khả năng giành chức vô địch nhất, hơn nữa biết đâu sẽ trở thành bà Kiều tương lai?"
Trì Nguyệt nhíu mày không nói câu nào.

Mạnh Giai Nghi: "Trì Nguyệt, có phải vì Viên Lan Hinh đã xảy ra chuyện nên tổ chương trình mới bắt đầu tìm Chiến binh đến từ bầu trời hay không? Không còn hạt giống số một, những người khác cũng không tốt à?"
Cô gái này đúng là nhiều chuyện!
Trì Nguyệt thở dài: "Tôi không biết."
Mạnh Giai Nghi: "Sao cô lại không biết chứ? Kể một chút đi!"
Trì Nguyệt: "Tôi không phải cảnh sát, cũng không phải tội phạm.


Sao tôi biết được?"
Mạnh Giai Nghi: "..."
Cô ta bị chặn họng đến mức không nói được câu nào.

Trì Nguyệt nhìn cô ta, cười lạnh: "Cô còn sức đi hóng chuyện của người khác, không bằng tiết kiệm chút sức lực tự làm bà Kiều tương lai đi!"
"Ấy!" Mạnh Giai Nghi nhăn nhó: "Cô đừng nói đùa, tôi đâu thể lọt vào mắt xanh của anh Kiều..." Nói đến đây, cô ta liếc nhìn Trì Nguyệt, hình như đã nghĩ ra điều gì đó, chợt "ồ" lên: "Tôi hiểu rồi, chẳng trách cô lại liều mạng như vậy...!Weibo của cô! Ha ha."
Trì Nguyệt: "..."
Mạnh Giai Nghi kéo tay áo cô: "Trì Nguyệt, cô quen biết anh Kiều sao?"
Trì Nguyệt rất bình tĩnh: "Không quen."
"Đã từng tiếp xúc với anh ấy chưa?"
"Chưa."
"Vậy sao cô dám đăng Weibo, nói muốn nắm tay anh ấy bay lên trời?"
"Bởi vì nếu không bay lên trời với anh ta thì sẽ không lấy được 100 triệu tiền thưởng."
Mạnh Giai Nghi đột nhiên trợn to mắt: "Mục đích của cô là tiền?"
Trì Nguyệt: "Không thì sao? Anh ta có thể quan trọng hơn tiền sao?"
Cuộc trò chuyện của bọn họ truyền đến tổ đạo diễn khiến đạo diễn cảm thấy đầu rất đau.

Ông chủ Kiều đang ở ngay đây đấy!
"Thật không may anh đã nghe được những lời kia.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui