Phải Yêu Em Suốt Đời Anh Biết Chưa


15h chiều chuyến bay của Tư Hạ đáp xuống sân bay trung tâm thành phố.

Vừa xuống tới đại sảnh Tư Hạ đã gấp gáp chạy ra đón taxi đi thẳng tới bệnh viện.

Trên đường đi An Tâm không ngừng an ủi cô.
An Tâm ôm chặt lấy Tư Hạ.
- " Cậu yên tâm, bác trai phúc lớn mạng lớn nhất định sẽ qua khỏi thôi...!cậu đừng lo quá."
Từ khi bước chân lên máy bay Tư Hạ đã không còn khóc nữa nhưng nhìn sắc mặt của cô lúc này An Tâm đủ hiểu là cô đã phải kìm nén bao nhiêu.
Gần tới bệnh viện Tư Hạ lấy từ trong túi ra một viên thuốc màu trắng.
An Tâm biết đó là thuốc gì, cũng biết rõ nếu dùng thường xuyên thì tác dụng phụ sẽ ngày càng nhiều,cô ái ngại giữ lấy tay Tư Hạ.
- " Hạ Hạ,...!cậu...."
Tư Hạ nhìn An Tâm, cũng nhìn rõ nỗi lo của cô, nhưng Tư Hạ vẫn kiên quyết.
- " An Tâm, tớ biết cậu lo cho tới....!nhưng bây giờ tớ không thể gục được..."
Nói xong liền nuốt viên thuốc xuống rồi nhanh chân chạy tới phòng cấp cứu.
Tới đầu hành lang nhìn vào phòng cấp cứu, cái viễn cảnh này cô đã nhìn thấy vô số lần...!nhưng là nhìn từ căn phòng kia đi ra...!còn bây giờ vị trí hoán đổi,...!cảm giác này thật tồi tệ biết bao.
Anh trai cô đang đỡ lấy mẹ cô mềm nhũn khóc đến kiệt sức, chị dâu cô cũng buồn rầu ngồi cạnh đấy nắm chặt tay bà.

Tư Hạ vừa đi tới, phòng cấp cứu cũng mở cửa, bác sĩ đi ra, sắc mặt không tốt lắm.

Anh trai cô Từ Tư Hàn lao tới.
- " Bác sĩ, ba tôi sao rồi."
Lúc này mọi ánh mắt đều đổ dồn lên vị bác sĩ đứng tuổi.
- " Những vết thương bên ngoài chúng tôi đã xử lí xong....!nhưng hiện tại bệnh nhân đang có dấu hiệu xuất huyết trong...!phải tiến hành phẫu thuật."
Tư Hàn lo lắng trợn mắt lên.
- " Vậy làm đi....!ông nhất định phải cứu được ba tôi..."
Vị bác sĩ thở dài...
- " Từ tổng,...!theo như film chụp...!tình trạng xuất huyết của ba cậu vô cùng nặng...nếu những bác sĩ có kinh nghiệm thực hiện thì tỉ lệ thành công sẽ cao hơn."
Tư Hàn mất bình tĩnh giữ lấy tay bác sĩ.
- " Vậy cứ gọi họ đến đi...!gọi người tốt nhất cho tôi...!ông lo Từ gia không trả nổi viện phí hay sao?."
Vị bác sĩ khó xử, e dè nói.
- " Từ tổng, cậu hiểu nhầm ý của tôi rồi...!Thực ra các giáo sư trong bệnh viện đều đang ra nước ngoài công tác hết rồi...!nếu bây giờ gọi thì nhanh nhất cũng phải tối muộn mới về tới...!nhưng với tình trạng của ba cậu...!e là không..."
Tư Hàn phát điên nắm lấy cổ áo vị bác sĩ....!Anh chưa kịp xuống tay thì Tư Hạ lên tiếng.

Cô đi tới.

- " Để tôi làm cho "
Bà Từ vừa nhìn thấy cô thì liền lao tới, cô nhanh tay đỡ lấy bà.
- " Tiểu Hạ, cuối cùng con cũng về rồi..."
Tư Hạ nhìn bà,...!đôi mắt cô long lanh...!nhưng vẫn cố cắn răng dặn lòng phải mạnh mẽ.

Cô nhìn về phía vị bác sĩ bằng ánh mắt kiên định.
- " Bác sĩ Mục,...!ca phẫu thuật này...!để tôi làm."
Tư Hàn tay khỏi cổ áo vị bác sĩ.

Ông ta chỉnh lại quần áo vừa nói.
- " Tư Hạ, bác biết cháu là bác sĩ ngoại khoa giỏi...!nhưng liệu cháu có biết một nguyên tắc là....bác sĩ khong được phép trực tiếp phẫu thuật cho người nhà không?."
Tư Hàn quát lên.
- " Tại sao lại không được?.

Ông bớt ăn nói hồ đồ đi."
Bác sĩ Mục nghiêm mặt nhìn anh.
- " Vì bác sĩ cũng là con người, cũng biết buồn vui...!biết sai lầm...!Cho nên..

nếu là người nhà thì thì liệu vị bác sĩ đó có còn đủ tỉnh táo để phán đoán tình trạng của bệnh nhân không?."
Tư Hạ vẫn bình tĩnh.
- " Bác sĩ Mục,...!điều này tất nhiên là tôi biết...!nhưng đây là tình hình cấp bách....!tôi không thể trơ mắt....".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận