Osin của hotboy

GiA HÂN , bạn có tin mình đánh bạn không . Đầu cắm vào cổ , mông bổ làm đôi không ?? - nó dọa Hân
I am sorry - Hân run run
Hắn chép miệng - con gái gi` mà ăn nói thô lỗ , không byết cô có phải con gái không nữa
Tôi là con trai đấy , còn hơn anh , xí , trai chẳng ra trai , gái chẳng ra gái , anh khác tôi quá nhỷ - Nó vênh mặt lên cãi lại
Thôi Thôi , 2 người đừng lên cãi nhau . bạn bè cả mà - Hân can
Bạn bè - đồng thanh tập 1
Cô , anh ta mà là bạn tôi ư , NEVER - Tập 2
Anh , Cô nói theo tôi , bắt chước - Tập 3
NÀY , CÁC CẬU BẮT NẠT VỢ TƯƠNG LAI CỦA TỚ THẾ HẢ - Gia chí từ đâu xen vào
VỢ TƯƠNG LAI - mặt cả 2 bây giờ ngu đy
ừm , tớ và Hân chuẩn bỵ làm lễ cưới , 2 gia đình đã gặp nhau rồi - chí giải thích
Hả , nhanh vậy - nó hét toáng
Thôi , cậu mệt thỳ ngủ đy , Hân , mỳnh đy thôi - Chí kéo tay hân ra sân , để nó và hắn , người nào người đấy đứng đơ người trong 5 giây
Thôi , ngủ đy , kệ họ - hắn bế nó vào giường , đắp chăn cho nó
NGủ đy nào , ngủ đy , tý nữa tôi mua kẹo cho - hắn dỗ nó như 1 đứa trẻ

Anh lên đây nằm đy , rộng mà ( 2 dường kê lại mà , víp thế )
Không , tôi khôg cần ngủ - hắn từ chối
Đy mà - nó nhõng nhẽo
Được rồi , hắn leo lên ngủ với nó
Hai đứa nhắm mắt , chợt hắn khẽ ôm nó , nó dụi đầu vào ngực hắn , cảm nhận hơi ấm từ người hắn tỏa ra, hắn khẽ mỉm cười , chắc hẳn hắn đang vui và khép mi làm 1 giấc nhẹ
Hôm nay , 1 buổi sáng yên bình , nó nhẹ nhàng rong chơi khy vừa được bác sĩ thông báo ngày hôm nay nó được ra viện , đó chỉ là vui nhì thôi , vui nhất là nó được hắn dẫn đy công viên
Nó khẽ nhén chân đy thật nhẹ , Đập vào vai hắn
Minh hạo , hỳ hỳ - nó cười tươi
đy thôi , hắn nắm tay nó
Hôm nay trông nó thật xinh , nó mặc 1 bộ váy màu hồng phấn , trông rất đáng yêu
Xuất phát nào , nó chỉ tay và kéo hắn chạy tung tăng . Nó chơi các trò chơi độ cao khủng khiếp . Hắn chóng mặt , hét lên
Tôi sẽ kiện cả công viên này - hắn rút điện thoại ra
Chú Minh a` , cháu muốn kiện công viên , chú chuẩn bỵ hồ sơ nhe' - hắn nói mà chẳng để í đến nó
Anh điên à , kiện làm sao được đồ vật - nó ngạc nhiên

được chứ - hắn hếch mặt kéo nó đến quán kem
Cô ăn nhanh lên , tôi muốn dẫn cô đến 1 nơi - hắn vừa nói vừa ăn
Haizzzz...... - nó tò mò nên cũng cố ăn nhanh
===> hắn sẽ dẫn nó đy đâu

Xong chưa , hắn cuống lên
xong oài , hắn đứng lên thanh toán rồi cùng nó đy ra ngoài cửa
Bây giờ cũng 7h tối nên trời không sáng ( kâu này t/g vyết hơi ngu ngu ) , hắn dẫn nó đy đâu thế này , nơi này cách xa thành phố , nó tối tăm mù mịt , chợt hắn ngồi phịch xuống , dù không nhỳn thấy gì nhưng nó cảm nhận được rằng hắn đang nói gì , không ai nói , hắn chỉ lặng lẽ ngồi , nhỳn lên trời , sao nó không sợ , dù đây là bãi tham ma , nó không hiểu tại sao mình không sợ khi thấy bên hắn , nó thấy mình được che trở
Chào đy - hắn chỉ vào cái mộ phía trước mặt , đặt bó hoa cúc vàng xuống mộ , hắn cúi chào
Con chào mẹ , đây là bạn gái con , cô ấy tên là MAI THANH THANH, mẹ thấy cô ấy có xinh không - hắn nhẹ nhàng hỏi mẹ , dù mẹ hắn đã đy xa mãi
Nó cúi chào - cháu vào bác ạ , cháu là bạn của MINH HẠO
Nó kéo hắn ngồi xuống , hắn kể
- Hoa cúc , thứ mà mẹ tôi thích nhất, có 1 hương thơm kì diệu , nhẹ nhàng và là thứ có ý nghĩa tỏ vẻ thiêng liêng , chân thực , trong sáng ......
Nghe đến đây không hiểu sao nó lại bật khóc . Hắn đứng dậy , nhẹ nhàng bế nó ra xe ( nó ngủ oài mà ) . Nó dựa vào vai hắn khẽ mỉm cười và chìm dần vào giấc ngủ

Hôm nay , cái sáng mùa đông lạnh lẽo , nó đang nằm , hắn sang gọi nó đy học , nó đang ngủ , tay nó cho lên đầu , chân để xuống đất , hắn khẽ chép miệng
- Dậy , dậy mau , có định đy học không hả tiểu thư . Hắn lay lay tay nó
Nó bật dậy như tượng , phun cho hắn 1 câu rất nhẹ nhàng
_ biẾn Thái
Nó và hắn đến trường , gặp gia chí , anh kéo hắn ra sân sau
- Thanh thanh là gì đối với cậu ??
- Cậu hỏi làm gì , cậu ghen ak` ??
- không , hân nhờ mình hỏi thôi
- Mỳnh sẽ trả lời sau
- Ukm` , nhanh nhé , chí đập vào vai hắn rồi chạy
Thằng này , sắp có vợ rồi mà vẫn cái tính trẻ con
Hôm nay thứ 7 , hắn và nó đã quyết định đy picnic mà không có Hân và chí
Vừa đến nơi , 2 kon yêu quái đã đến , nó thỳ mất hứng , còn Hạo mặt ỉu xìu , cố giấu 2 con quỷ nhưng không được ( Chí vz Hân chứ ai )
- A ha , pà đy không rủ tụi này là có í gì ?? - Hân trách yêu nó
- Hỳ hỳ , nó gãi đầu cho qua
2 người rượt nhau trên bãi cỏ

- bắt tớ đy , thack' đó - nó cười và chạy tung tăng
- chờ đấy , hân đuổi theo
2 người con trai thỳ lại đang nói chuyện
Cậu có nhớ tớ đã hỏi cậu không ? lúc này chắc hợp lí để trả lời . Thanh Thanh là gì đối với cậu ?
Hắn mỉm cười
- LÀ TẤT CẢ ĐỐI VỚI TỚ
Hắn chạy đuổi theo nó , hét lên:
Gia Hân , trả bạn gái cho anh .....
Một buổi sang ấm áp, không khí trong lành, tiếng chim hót líu lo và tiếng người cười nói ồn ào làm nó thức giấc “chết thật, cũng khá muộn rồi, mà sao mọi người chả ai gọi mình dậy thế nhỉ?” cái bản mặt của nó sưng lên, ra khỏi trại và đi tìm Hân, thấy con bạn đang đứng cùng Chí và Hạo cười nói vui vẻ, tấy nó đến gần hạo mỉa mai “ con gái con lứa gì mà ngủ trưa trầy trưa trật mới chịu dậy thế?”, cái dáng điệu của hán đứng tụa vào gốc cây, đút tay túi quần, khuôn mặt hếch lên làm nó tức muốn đấm ấy cái cho hả giận, quay vội sang Hân mà không quên liếc cho Hạo một cái “ cháy xém mình mẩy”, “ sao không gọi tớ dậy với, bỏ rơi bạn bè thế đấy” mạt nó cau có, “ hum qua thấy pà mệt thế, nên tôi để bà ngủ cho khỏe mà, có phải làm gì đâu mà lo chứ” Hân cười nhìn sang Trí. Tiếng loa của thầy giám thị vang lên “ tất cả các em học sinh tập trung lại theo lớp của mình để nghe thầy phổ biến chương trình ngoại khóa hôm nay”, nó được thể kéo con bạn đi “ thôi ai về nhà nấy nhá” rồi đi thẳng mà không them nhìn lại phía sau có một ánh mắt dõi theo nó mãi
“ nhà trường đã đồng ý kết hợp buối cắm trại hôm nay thành một buổi ngoại khóa thú vị cho tất cả các lớp vào hôm nay, sẽ có nhiều trò chơi tú vị được tổ chức để các em cùng nhau tìm hiểu và vui chơi thỏa thích” , có những tiếng reo hò vang lên, thầy lại tiếp tục “ chúng ta hoạt động riêng rẽ theo từng khối lớp và chịu sự hướng dẫn của các giám thị đi kèm, các em tập trung ra 3 khu vực để nhận giám thị , khối 11 sẽ do tôi hướng dẫn, các em tập trung ra phía bên trái ở đàng kia nhé” thầy chỉ tay vê phía một cái cây to tỏa những tán lá rộng lớn, xanh rì, nó nhanh chân kéo Hân đi theo mấy đứa cùng lớp, và trông thấy trong đam đông, tụi cái Ly đang trông về phía nó, cười rất nham hiểm ( nó cảm thấy vậy :d).
“ tiếp thật, cứ tưởng được tự do chứ, ai dè lại họat động riêng như vầy, cậu có thấy chán không” Trí quay sang nhìn Hạo, đôi mắt của cậu ta đang nhìn chăm chú về phía khối 11 tìm kiếm, “ hai cô nàng này lượn nhanh thế nhỉ, mới đây mà đâu mất rồi………..haizzzzzzzz” Trí đặt tay lên vai Hạo, “ nãy giờ kiếm mãi có thấy đâu………. Con nhỏ đó……. Nó có vẻ vui sướng lắm……..” rồi Hạo như chợt nhận ra mình bị hớ, nên im bặt chuyển đề tài “ nhanh ra kia tập trung đi kìa………….. cười gì mà lắm thế ……???” rồi kéo thằng bạn đi nhanh ra chỗ tập trung của khối 12.
Nó có vẻ rất khoái chí vì thoát được “ tên đáng ghét”, mà cũng vì nó thấy hứng thù với buổi cắm trại này, dù gì thì nó cũng cảm thấy thoải mái khi được đên nơi phong cảnh đẹp vầy. tiếng thầy giám thị khối nó vang lên “ bây giờ các em sẽ bắt đầu hoạt động của mình nhé, các em sẽ tham gia một cuộc thin ho nhỏ để thử sức với thử thách thú vị mà nhà trường đã chuẩn bị săn cho chúng ta………….” Thầy ngừng một lát rồi nói tiếp “ từng em một sẽ ra chỗ chiếc hộp màu xanh kia….. “ thầy chỉ tay về bên trái “ và sẽ phải tìm được đồ vật được gi trong mảnh giấy các em lấy được từ chiếc hộp ấy, các em sẽ tìm được nó trong 5 ngôi lều nghỉ chân trên đỉnh núi, em nào mang về sớm nhất sẽ có phần thưởng đặc biệt của nhà trường, còn top 40 đi xuống, sẽ chuẩn bị bữa an cho các bạn, các em nhớ cố gắng hết mình nhé, nào chúng ta bắt đầu” thầy ra hiệu lệnh và từng bạn một tiến tới chiếc hộp lấy ra những mảnh giấy và bước nhanh trên lối mòn dẫn lên đỉnh núi…………… mãi rồi cũng tới nó, cái Hân đã đi trước rồi, chắc cũng khá xa nó “ uhm, thôi thì cũng chả sao , thoải mái mọt chút cũng hay” nó tự nhủ rồi cất bước đi nhanh.
Đi mãi, càng lên cao càng dốc, càng mệt, nó thấy rất nhiều bạn ngồi nghỉ mệt bên đường “ mình thứ mấy rồi nhỉ?” tự hỏi mình ròi nó cũng có lết bước tiếp tục, sau lưng tụi cái Ly cũng lẽo đẹo theo sau……..11h00 trưa, nhễ nhại mồ hôi, nó cũng leo lên tới đỉnh, trên này gió thật mát, co thể trông ra xa, bao quát toàn khu vực này, bát ngát toàn cây cối xanh rì, gió mơn man, bầu trời trong xanh, trên đỉnh này có 5 cái lều nhỏ, có mái che và có ghé ngồi, một chiếc bàn với nhiều đồ vật trong mỗi lều, nó nhanh chóng đi từng cái lều một để tìm thứ nso được giao….. cuối cùng cũng thấy, một chú lậ đật gỗ xinh xắn màu đỏ tươi, “ được rồi, giờ lại xuống thôi, nhanh không lại phải dọn bữa ọi người là tiêu đời……..haizzzzzzz” nó rảo bươc một mình theo con đường bên phải chiếc lều thứ 4 nơi nó tìm được con lật đật, bỗng điện thoại rung lien hồi, là ba nó, “ dạ con nghe nè papa…” nó nhỏ nhẹ, đầu dây bên kia van glen giọng nói ấm áp “ 10 ngày nữa ba về, con nhớ về nhà thường xuyên đấy, sắp hết hai tháng ròi, các con học hành tới đâu rồi thế, hôm nào dẫn bạn về nhà chơi nghen con…” ông Mai dặn dò nó, dạ con biết rồi papa, papa đừng quên quà cho con nha….. hihihi. Thôi con chào papa nha, iu papa nhất nà….” Vừa cúp máy xong, nó bị ai đó đẩy mạnh từ phí sau, nó chới với, mất thăng bằng “ á á á aaaaaaaa” giọng nó thất thanh, chiếc diện thoại bị văng mạnh rơi xuống vỡ làm nhiều mảnh, còn nó thì lăn theo con đường dốc đầy sỏi, đá con con, sau đó rơi vào một chõ nào đó có vẻ sâu sâu, đầu va vào dá , bất tỉnh
Khi nó đi theo con đường mòn để xuống núi thì LY cũng đi theo nó phía sau mà nó không hay biết, để rồi bị Ly đẩy mạnh từ phía sau, và Ly chạy ra khỏi con đường ấy ngay lập tức, vì sợ ai đó nhìn thấy, để lại nó nằm dưới cái vực trũng các bên trái con đường mòn chùng 5, 6 m, ai đi qua khó lòng nhìn thấy vì đã bị cây cối che mất,nó nằm im lìm, bất động
Mọi người đã tập trung tại khu trại và chẩn bị ăn trưa, Trí và Hạo tiến lại gần Hân, Hạo hỏi” con nhỏ nhiều chuyện kia đâu rồi……..” vưa nói vừa đưa mắt tìm kiếm, và phát hiện ra Hân đang tỏ vẻ lo lắng, “ sao vậy…???” Hạo quay sang hỏi ngay, “ từ lúc em về đây tới giờ đã hơn hai tiếng, các bạn khác cũng đã về hết mà chưa thấy Thanh Thanh đâu hết, em đang tìm mà mãi chả thấy đâu, không biết cậu áy đâu nữa……. “ nước mắt Hân chợt trào ra, “ đã báo với thầy giám thị chưa…???” Hạo Hoảng hốt


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận