Ông Xã Thật Cool

CHƯƠNG 68: SỰ TẬP KÍCH BẤT NGỜ CỦA HỒ LY
Đậu Đậu thắc mắc một lúc, đột nhiên hiểu ra những điểm trắng đó là cái gì, lập tức đỏ bừng mặt mượn cớ đi ra ngoài rót nước, ôm Lý Tiểu Triết chuồn luôn ra bên ngoài.
Lý Minh Triết giơ chân lên, mắt nhìn trừng trừng như muốn đâm vào tim Lý Tiểu Lỗi.
Lý Minh Triết ngồi trên ghế rất bồn chồn, tại sao đàn ông nhà chúng ta nhìn thấy cô ấy đều đắm chìm vậy chứ?
Nhìn xem Lý Tiểu Lỗi tên nhóc con còn chưa biết gì là nhân tình thế thái, lại đang đúng vào thời kì dậy thì, tiếp xúc ở cạnh được một người khác giới tràn đầy mê lực thế này có sản sinh chút dục vọng không nên có cũng chẳng có gì bất thường cả, Lý Vũ Hiên dù gì cũng đã lăn lộn chơi bời ở trong và ngoài nước, chẳng có cái gì là chưa thấy qua cả, đừng nói là phụ nữ, đến những thiếu niên trẻ trung cũng đã quan hệ qua, sao mà lại không thể tự thoát khỏi mối quan hệ này chứ?
Thời gian trước Lý Minh Triết cố ý hỏi vay tiền Lý Vũ Hiên, thực chất là để thăm dò, quả nhiên Lý Vũ Hiên thực sự có thỏa thuận nào đó với Lý lão gia mà không thể nói ra nên Lý Vũ Hiên mới chịu làm viêc bán mạng cho nhà họ Lý thế này, khiến cho công ty phát triển nhanh chóng, bây giờ lại bắt đầu thôn tính các công ty nhỏ khác, mắt nhìn thấy lượng tiền thu được càng ngày càng nhiều, người cũng càng lúc càng sa sút, Lý Minh Triết mập mờ cảm giác được đỉnh điểm của Lý Vũ Hiên sắp đến rồi.
Bên này đang nghĩ đến Lý Vũ Hiên, Lý Tiểu Lỗi đột nhiên nhảy lên giường “Anh cả, căn bản anh không yêu cô ấy!”
Một tiếng hét chẳng rõ nguyên nhân gì, tai Lý Minh Triết vang lên một tiếng, đầu rất đau “Em hét cái quái gì vậy, em bao nhiêu tuổi rồi hiểu cái gì là yêu không yêu?”
Lý Tiểu Lỗi thở phì phì nói “Hừm, em không hiểu, anh thì hiểu!”
Lý Minh Triết cố gắng chẳng thèm để ý đến cậu ta.
Từ lúc Lý Minh Triết kéo quần ra thì lửa giận trong bụng Lý Tiểu Lỗi đã được châm lên, không nổ không thoải mái được, bùng phát tất cả ra ngoài “Anh hiểu cái mông ý, ngay đến anh hai anh cũng chẳng bằng, tuy anh ấy có phong lưu nhưng bây giờ đã thay đổi rồi, đâu giống anh, cả ngày ở bên ngoài uống rượu tăng ca, anh hai tăng ca còn biết gọi điện về hỏi thăm nhắc nhở cô ấy ngủ sớm, còn anh thì sao, anh làm được cái gì nào, lúc nào cũng bắt cô ấy đợi đến tận khuya, anh đi mà chọn quả hồng mềm mà hái, sớm muộn gì thì cũng đem hồng vào tay người khác thôi!”
Lý Minh Triết cau mày, tức giận trầm giọng “Anh có thế nào đi chẳng nữa cũng không đến lượt em nói.”
Lý Tiểu Lỗi đơn giản chỉ muốn chút hết bực tức ra, mặt đỏ tía tai.
Lý Minh Triết cười lạnh “Lý Tiểu Lỗi, anh nghiêm khắc cảnh cáo em, cô ấy là người phụ nữ của anh, chị dâu của cậu, hi vọng sau này cậu chú ý hành vi và lời nói, cố gắng giữ khoảng cách với cô ấy một chút, không nên làm những việc khiến anh mất bình tĩnh, khiến cho mình rơi vào hoàn cảnh khó xử.”
Đối mặt với sự ngạo mạn và khiêu khích của Lý Minh Triết, Lý Tiểu Lỗi chẳng có lời nào ứng đối, chỉ biết nằm vật xuống giường, kéo chăn che kín đầu.

Đậu Đậu gõ gõ cửa, thò đầu vào nhìn, phát hiện Lý Minh Triết đang ngồi đọc báo, Lý Tiểu Lỗi nằm ngủ trên giường, không khí trong phòng bệnh dường như rất hòa bình, thở phào một cái rồi rón rén đi vào, nhỏ tiếng hỏi “Minh Triết, khi nào chúng ta về nhà, Tiểu Triết ngủ rồi.”
Lý Minh Triết đón lấy Lý Tiểu Triết đang ngủ say từ trong lòng Đậu Đậu, kéo tay vợ mình rồi cất bước đi luôn.
Lý Tiểu Lỗi quay người, lén lén nhìn cánh của phòng bệnh khe khẽ bị đóng lại, ánh mắt rất phức tạp.
Buổi tối sau khi về nhà, Lý Minh Triết không nhắc nửa chữ chuyện liên quan đến Lý Tiểu Lỗi, đặt Lý Tiểu Triết vào phòng của em bé, ôm lấy Đậu Đậu ép lên trên giường, Đậu Đậu đến kêu còn chưa kịp kêu thì đã bị một nụ hôn nóng bỏng đến tối tăm mặt mày phủ đến.
Lý đại ca hôm nay đặc biệt cuồng dã, làm cho Đậu Đậu phải liên tiếp cầu xin, rên rỉ không dứt.
Minh Triết…
Sau khi tình cảm mãnh liệt lắng xuống, Đậu Đậu mềm nhũn nằm trên ngực Lý Minh Triết, đầu ngón tay mân mê trên bộ ngực trắng của anh “Anh… tức giận rồi?”
Lý Minh Triết ‘hừm’ một tiếng.
Đậu Đậu nhăn mặt “Em không có cố ý, Tiểu Lỗi vừa nhìn cái đã hôn mê, em thực sự sợ cậu ấy xảy ra chuyện gì.”
Lý Minh Triết vuốt vuốt mái tóc mượt mà của Đậu Đậu “Không phải anh tức giận chuyện này, Tiểu Triết ở nhà một mình cũng không sao cả, chỉ là anh cảm thấy, em còn quan tâm đến cậu ấy hơn của Tiểu Triết.”
Đậu Đậu ngẩng đầu lên, cặp mắt cong cong chớp chớp “Anh ghen?”
Lý Minh Tiết ngượng ngùng quay mặt đi “Không có.”
Đậu Đậu quay khuôn mặt đẹp trai Lý Minh Triết lại, hôn một cái thật sâu, hít hít mũi ngửi “Ừm, rất chua, ít nhất cũng phải chua như dấm.”
Lý Minh Triết:… ! ! (Đã nói không phải là ghen rồi!)
Lý Minh Triết ngẩng mặt lên, véo cái mũi nhỏ nhỏ của Đậu Đậu “Sau này giữ khoảng cách với nó một chút, tên nhóc con này trong đầu toàn là những suy nghĩ quái gở không thực tế, em đừng có điên theo nó.”

Đậu Đậu bĩu môi ra “Em đâu có gần cậu ấy quá đâu…”
Lý Minh Triết cắn răng xông đến “Anh nói có là có,  sau này không cho phép mặc áo ngủ trước mặt nó, áo cổ trễ vứt hết tất cả đi!”
Đậu Đậu cười toe toét “Còn nói là không ghen nữa, răng sắp cắn vỡ rồi kìa.”
Đừng nói là trông bộ dạng nhăn nhó như ăn nho chua, Lý Minh Triết còn ngượng ngùng xấu hổ đến mức sắp cáu, quyết định dùng hành động thực tế để giáo huấn bà xã nhỏ đang nhăn nhở cười của mình, giương súng xông trận, tiêm ‘mũi phòng ngừa’ trước trước rồi hẵng nói.
Hai người “tiêm’ và ‘được tiêm’, đến sáng ngày hôm sau cả hai cùng không dậy được.
Nhưng mà, Lý đại ca sau khi bị Lý Tiểu Lỗi hét một trận, thực sự ngoan hơn không ít, phải ra ngoài tiếp khách thì luôn nhớ gọi điện về báo ở nhà một tiếng, nhắc nhở Đậu Đậu không được ham xem tivi quá mà phải đi ngủ sớm, còn chẳng học ai mà tự biết thường xuyên mua quà mang về, để làm vui lòng người phụ nữ nhỏ ở nhà chăm sóc gia đình.
Cũng không biết là Lý đại ca đã đả thông tư tưởng, hay là cảm thấy nguy cơ từ hai người em của mình.
Lý Tiểu Lỗi căn bản không thể nằm nổi trong bệnh viện, thoắt cái đã chẳng thấy người không biết là chạy đi đâu nữa, khiến cho các bác sĩ trực ban gọi điện cho Đậu Đậu cả ngày, nói là người lại chạy mất rồi, bảo cô nhanh chóng đi tìm người.
Bác sĩ cũng rất buồn phiền, nói thử xem trong khoa Hô hấp làm gì có bệnh nhân nào không chịu nghe lời như vậy, phải nói có những bệnh nhân khác cũng có người không nghe lời, người ta chân yếu tay mềm có chạy cũng chẳng chạy nổi xuống lầu, khắp người đeo đầy ống dưỡng khí có chạy cũng chạy không nổi, nào giống như bệnh nhân Lý Tiểu Lỗi này, chân tay còn nhanh nhẹn hơn của người làm bác sĩ, chỉ chớp mắt cái, người đã chuồn ra bên ngoài đi mất.
Bác sĩ nghiêm mặt giáo huấn người, kết quả Lý Tiểu Lỗi chẳng chút khách khí bỏ đi luôn.
Lý Tiểu Lỗi là ai chứ, trừ Lý lão gia và Đậu Đậu ra, người khác đừng hòng có thể lại gần được cậu ta, huống hồ là cậu ta vừa nhìn thấy bác sĩ đã cảm thấy phiền phức muốn chết rồi, Đậu Đậu nói với bác sĩ mấy câu, cuối cùng đành phải dành cả ngày ra để vào bệnh viện giám sát Lý Tiểu Lỗi.
Nhưng mà, mỗi khi bác sĩ trực ban đến kiểm tra nhìn thấy bệnh nhân đang ngồi dưới đất bế em bé, còn người đến chăm sóc thì nằm trên giường ngủ, mặt liền chảy dài ra.
Mặt dài kệ mặt dài, Lý Tiểu Lỗi vẫn sắt đá kiên quyết chấp hành theo phương châm của lãnh đạo, một lòng một dạ ôm đứa bé, còn để Đậu Đậu nằm trên giường ngủ, tránh được việc cô ấy ngồi một bên nhàn rỗi đến phát phiền.
Ban ngày Đậu Đậu phải đấu trí đấu dũng với Lý Tiểu Lỗi, tối đến lại phải tiến hành hoạt động thể lực với cha đứa trẻ, khuôn mặt tròn tròn gầy đi trông thấy.

Lý Minh Triết đương nhiên không muốn để bà xã của mình lượn lờ trước cái nhìn như hổ của hai người em, nhưng sản nghiệp ở nước ngoài vừa mới tiến hành một hạng mục lớn, nếu không đích thân đi thì không được, thế là, Lý đại ca mang theo sự quyến luyến và thấp thỏm lại phải lên máy bay, Đậu Đậu ôm Lý Tiểu Triết tiễn Lý Minh Triết lên máy bay, vẫn còn chưa làm thủ tục lên máy bay đã bắt đầu rớt nước mắt rồi, cứ như tiễn người đi vào nơi nước sâu lửa bỏng vậy, suýt chút nữa cũng khiến Lý đại ca rớt nước mắt.
Lý Minh Triết đi rồi, Lý Tiểu Lỗi bám riết lấy bắt Đậu Đậu tối phải vào viện ngủ, nhưng Đậu Đậu kiên quyết phải về nhà ngủ, kì thực cũng không phải là không về không được, chủ yếu là trong phòng bệnh chỉ có một cái giường, tuy cái giường lớn có thể nằm hai người được, nhưng Đậu Đậu không thể ngủ cùng với Lý Tiểu Triết và Lý Tiểu Lỗi được, chưa cần nói đến chuyện ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của bệnh nhân, nhìn Lý Tiểu Triết một mình có thể đạp được cả hai người họ xuống dưới đất, tư thế ngủ của Lý Tiểu Triết so với mẹ cậu ta không kém chút nào, đặc biệt thích đạp người.
Hơn nữa, khi Lý đại ca đi đã biểu thị thái độ rõ ràng, không cho phép ở cùng Lý Tiểu Lỗi quá gần.
Đậu Đậu rất nghe lời chồng, ôm Lý Tiểu Triết ra về dưới ánh mắt nổi giận đùng đùng của Lý Tiểu Lỗi, Lý Tiểu Triết rất biết nghe lời, có thể là ban ngày chơi cùng chú của mình mệt rồi, vẫn chưa về đến nhà đã ngủ rất say.
Đậu Đậu thu dọn cho Lý Tiểu Triết xong, cầm khăn tắm vào nhà tắm tắm rửa.
Mới tắm được một nửa, nghe thấy bên ngoài có mấy tiếng lạch cạch, Đậu Đậu vội đóng vòi nước lại, vểnh tai lên nghe động tĩnh bên ngoài, tiếng bước chân nhè nhẹ đi về phía phòng cô, ‘cạch’ một tiếng, cửa phòng bị mở ra.
Tiếng của Lý Vũ Hiên truyền đến “Đậu Đậu.”
Giọng nói rất mơ hồ, dường như đang ngậm nước vậy, Đậu Đậu nghĩ trong lòng tám phần là lại uống nhiều rồi, tại sao đàn ông cứ phải bàn chuyện làm ăn trên bàn rượu chứ, khi kí hợp đồng cứ phải nắm chặt lấy chai rượu?
Đậu Đậu lau lau tóc, chuẩn bị ra ngoài lấy cho Lý Vũ Hiên cốc nước mật ong.
Nhưng tiếng bước chân không vì trong phòng không có người mà dừng lại, Lý Vũ Hiên chắc chắn là nhìn thấy chỗ quần áo vứt trên giường nên biết được Đậu Đậu đang ở trong phòng tắm, tin như vậy rồi bước đến, người say bí tỉ dựa vào cửa phòng tắm, lớn tiếng gào “Hùng Đậu Đậu, em ra đây cho anh!”
Nắm tay đập vào cửa thùm thụp.
Hồ Ly hôm nay làm sao vậy? Đậu Đậu luống cuống mặc áo tắm vào, tóc vẫn còn ướt đẩy cửa phòng tắm đi ra “Hồ Ly, sao anh lại uống nhiều như vậy, em dìu anh về phòng…”
Lý Vũ Hiên dùng tay hất cánh tay đang định dìu mình của Đậu Đậu ra “Hùng Đậu Đậu… anh làm tất cả… đều là vì em! Vì em!”
Mắt Lý Vũ Hiên đỏ hoe, mặt mũi hung tợn, Đậu Đậu có chút sợ hãi co rúm vai lại.
Dáng vẻ co rúm lại của cô ấy dường như càng kích thích Lý Vũ Hiên tức giận, Lý Vũ Hiên không thể khống chế được cánh tay nắm chặt lấy Đậu Đậu lắc lắc “Tại sao em lại yêu anh ta mà không yêu anh! Nói! Em hãy nói rõ cho anh!”
Đậu Đậu bị lắc đến mức lảo đảo, cánh tay đau như bị đứt ra vậy, cố hết sức giằng cánh tay ra khỏi tay Lý Vũ Hiên “Anh… em đau quá…”
Trong ánh mắt không tỉnh táo của Lý Vũ Hiên, sự phản kháng yếu ớt của Đậu Đậu chẳng có tác dụng gì, lại một lần nữa đem trái tim của anh ta đạp xuống dưới chân, dưới sự kích thích và sai khiến của rượu, Lý Vũ Hiên thần trí mơ hồ, buông thả bản thân.

“Á…”
Đậu Đậu bị kéo vứt xuống giường, hơi thở đầy mùi rượu của Lý Vũ Hiên phả đến, giữ chặt Đậu Đậu đang hoảng loạn rồi kéo chiếc áo tắm rộng thùng thình của cô ra, Đậu Đậu giữ chặt áo tắm dùng sức đẩy Lý Vũ Hiên ra “Vũ Hiên… anh đừng như vậy!”
“Em…là của anh.”
Lý Vũ Hiên đột nhiên nở một nụ cười tuyệt đẹp như ánh sáng rạng rỡ xuất hiện trong đêm tối, làm lóa mắt người ra, nhưng đó là một nụ cười mang vẻ đẹp thê lương, Đậu Đậu ngừng thở một chút, anh ấy luôn rất đẹp, chỉ là bình thường cố ý tạo ra dáng vẻ bất cần đời, mới bị người ta cảm thấy như vẻ đẹp mê hoặc của yêu ma, kì thực anh ấy cười như thế này, rất giống như một đứa trẻ cảm thấy hạnh phúc khi được người ra cho kẹo.
Thô bạo giằng mạnh áo ra, những cúc áo kêu phựt phựt văng xuống đất.
Đậu Đậu bị tiếng của những chiếc cúc áo rơi xuống đất làm cho bừng tỉnh, kịch liệt giằng thoát ra, những thứ trong mắt anh ấy cô rất quen thuộc, là * *, là sự * * không cách này khống chế.
Lý Vũ Hiên lại lần nữa cười lớn, ánh mặt tà khí đẹp đẽ hơi nheo nheo lại, những sợi lông mi dài mềm mại quét qua mặt, hơi thở ấm nóng mang theo chút quen thuộc nhưng cũng có chút mùi vị xa lạ, áo sơ mi đã bị giằng ra vứt xuống đất, cơ thể Lý Vũ Hiên trần trụi, phủ thân người xuống, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi cứng đờ kinh hãi của cô.
Dịu dàng di chuyển, uyển chuyển thâm tình, môi của cô ấy sao lại ngọt ngào như vậy.
“Anh đẹp không? – Chắc chắn rất đẹp nhỉ, nếu không thì em cũng sẽ không nhìn đến ngây ra như vậy, Đậu Đậu em biết không, anh rất ghét người khác chỉ nhìn vào khuôn mặt anh, bởi vì em, anh cảm thấy mình không đủ đẹp, không đủ ma lực để hấp dẫn em, nhưng mà không sao cả, anh sẽ để em phát hiện những chỗ đẹp khác của anh, nhất định em sẽ rất rất mê anh.”
“Lý Vũ Hiên!”
Sự phản kháng của Đậu Đậu bị Lý Vũ Hiên khống chế hoàn toàn, hai tay bị một bàn tay của anh ta giữ chặt trên đỉnh đầu, một bàn tay khác mang theo hơi nóng của thân thể di chuyển trên người cô, áo tắm đã bị gỡ ra, ngón tay nóng rực nhảy múa trên da thịt cô phát ra những âm phù mờ ám.
“Hồ Ly… anh nghe em nói… em đã kết hôn rồi, còn có rồi rồi… hu…”
Lý Vũ Hiên cắn cô một cái trừng phạt, nghe thấy tiếng kêu đau mới thả lỏng răng ra một “Không cho phép nói những lời này nữa, anh không để ý đến chuyện em đã kết hôn đã có con, Tiểu Triết anh rất thích nó, anh sẽ coi nó là con của mình.”
Đậu Đậu thở mạnh gắng sức ngăn chặn cái vật đang tiến vào giữa hai chân “Không… đó không phải là con của anh…”
Lý Vũ Hiên dùng sức mạnh dã man để tách hai chân cô ra, hơi thở ấm nóng nhưng cũng mang chút lạnh lùng của ý thù hận, khuôn mặt đẹp đẽ dịu dàng lúc bình thường giờ lại mang theo sự cuồng loạn lạ lùng và * * “Vậy em sinh cho anh một đứa, con của chúng ta.”
Đậu Đậu vận hết sức để vùng ra, nhưng lại bị ấn chặt xuống giường, vật thô cứng kia đâm mạnh vào cơ thể cô.
Đau…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận