Ông Xã Ngày Ngày Gửi Đơn Ly Hôn Cho Tôi


“Anh rể đúng không ạ?”
Hoàng nhận cuộc gọi từ số của Tâm, nhưng lại nghe thấy một giọng nữ khác không phải giọng cô, còn gọi hắn là “anh rể”.

Hắn nghĩ mãi không ra giọng nói hơi có vẻ quen thuộc này là của ai, nhưng trong lòng đã bắt đầu dâng lên cảm giác bất an.
“Cô là ai? Tại sao lại cầm điện thoại của vợ tôi?”
Trước mặt hắn, không có người nào của nhà họ Tô dám ho he, nói gì đến cô con gái nhỏ quen được chiều chuộng như Tô Ngọc Diệu, lập tức ngoan như cún trả lời.
“Là em, em là Diệu, em họ của chị Tâm.

Chị ấy, chị ấy bị người ta đánh ngất xỉu rồi.”
Trước mắt hắn tối sầm, không nhịn được gắt lên:
“Cô ấy bị như vậy cô còn không mau gọi cứu thương, gọi cho tôi làm gì?”
Lúc này Diệu mới nhớ ra chuyện gọi cứu thương, nãy giờ cô ta quá hoảng hốt, bị tình trạng của Tâm dọa sợ nên quên mất cả thao tác cơ bản này.

Đúng lúc người đàn ông được kéo đến giúp đỡ giơ điện thoại ra.
“Tôi đã gọi cứu thương rồi, tầm mười phút nữa xe cứu thương sẽ đến.

Mau chóng đưa cô ấy tới bệnh viện thì mới có thể kết luận được tình trạng.

Nếu cô đang nói chuyện với chồng của cô ấy thì bảo anh ta mau đến bệnh viện đi.”
Những lúc như thế này mới thấy mười phút cũng dài như cả thế kỉ, cho dù vừa hoảng loạn vừa sốt ruột cũng không thể làm gì khác ngoài chờ đợi.
“Bệnh nhân mất rất nhiều máu, có vết thương trên đầu, kết quả chụp MRI cấp cứu đã có chưa?”
Một bác sĩ trẻ vội vàng cầm tập phim chụp chạy về phòng cấp cứu, không dám chần chừ rút phim ra giơ lên trước mặt người vừa hỏi.
“Tụ máu dưới màng cứng cấp tính do bị hành hung.

Mau đưa bệnh nhân vào phòng mổ, cần phẫu thuật ngay lập tức để tránh gây biến chứng.


Em, em nữa, vào phụ mổ cho tôi.”
Người đàn ông tốt bụng đã rời đi sau khi đưa Tâm vào bệnh viện, chỉ còn một mình Diệu ngồi chờ ở cửa phòng cấp cứu, lo lắng, bất lực và sợ hãi.
Người ta hỏi rất nhiều, cô ta vẫn là có gì đáp nấy, nhưng cũng không có nhiều giá trị vì trong lúc Tâm bị thương thì cô ta không có mặt.

Cô ta chỉ thấy mình có giá trị duy nhất là lấy danh nghĩa người nhà kí vào giấy chấp nhận rủ ro khi phẫu thuật.
Thấy Tâm nằm trên giường bệnh trắng toát được đẩy đi ra ngoài, cô ta lo lắng kéo lấy tay một bác sĩ hỏi:
“Chị ấy sao rồi? Không có việc gì chứ?”
Bác sĩ lạnh lùng liếc mắt nhìn cô ta một cái, khiến cô ta sợ hãi vội vàng rụt tay lại.
“Cô còn không buông tay, để chúng tôi chậm trễ trong việc thực hiện thủ thuật thì bệnh nhân sẽ thực sự có việc đấy.”
Cô ta bị ánh mắt của bác sĩ dọa cho lùi về sau một bước, đôi mắt hoang mang cố bấu víu, tìm kiếm một người có thể cho mình một chút an ủi.

Một điều dưỡng đi sau thấy vậy thở dài, vỗ vai cô ta:
“Bác sĩ Nam là bác sĩ phẫu thuật thần kinh hàng đầu trong nước, cũng là trưởng khoa ngoại thần kinh của bệnh viên chúng tôi.

Riêng về chuyên môn của anh ấy, cô có thể yên tâm.

Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để cứu người nhà cô.

Tôi thấy trên người cô cũng có không ít vết thương, mau đi vào băng bó đi đã.”
Bác sĩ hồi nãy rất trẻ, lại có ánh mắt rất lạnh lùng, không ngờ đã được xem như là chuyên gia hàng đầu về phẫu thuật thần kinh ở trong nước.
Người có chuyên môn đã nói vậy, cô ta cũng chẳng còn gì để hỏi nữa, đành phải ngồi xuống bắt đầu khoảng thời gian chờ đợi kết quả phẫu thuật dài dằng dặc.
Sau khi nhận được tin tức, Hoàng vội vàng chạy tới bệnh viện, gặp đúng giờ giao thông ách tắc nên tốn khá nhiều thời gian ở trên đường.

Khi hắn đầu đầy mồ hôi chạy đến nơi, Tâm đã được đẩy vào phòng phẫu thuật, bên ngoài chỉ còn một mình Diệu đang thất hồn lạc phách.
“Rốt cục mọi chuyện là như thế nào?”
Diệu ngẩng mặt lên, vừa nhìn thấy hắn thì òa khóc.


Cô ta chưa từng trải qua ngày nào sợ hãi như ngày hôm nay, khi hắn đến nơi, cuối cùng cô ta cũng có cảm giác là bầu trời có người chống đỡ.
Hắn bất đắc dĩ nói một câu:
“Khóc cái gì? Người bị làm sao cũng không phải là cô.

Mau thành thật nói cho tôi biết mọi chuyện từ đầu đến cuối.”
Gặp phải chuyện bất trắc, hắn lại càng bình tĩnh đến đáng sợ, lạnh lùng truy hỏi, không tìm được chân tướng thì không bỏ qua.
Biết rằng không thể giấu diễm được nữa, Diệu đành kể lại ngọn ngành câu chuyện từ đầu đến cuối.

Chuyện lớn như thế này, lại gây hậu quả nghiêm trọng đến cho Tâm, cô ta gánh không nổi, nhưng muốn thoát khỏi trách nhiệm cũng không nổi.

Tuy rằng xét trên một phương diên nào đó cô ta cũng được tính là nạn nhân của vụ việc.
“Hôm nay em ra ngoài, có xảy ra mâu thuẫn với một đám người, không ngờ bọn chúng lại rất hung hăng muốn đánh người, còn đuổi theo em qua tận mấy con phố…”
Sau đó, Tâm đi ra khỏi quán trà vừa vặn nhìn thấy, xông vào muốn cứu người mới xảy ra cơ sự như vậy.
Chung quy cũng là do cô ta ngu ngốc kêu lên một câu kia, Tâm mới bị bọn lưu manh phát hiện.

Nhưng nếu nói là cô ta chỉ tình cờ xảy ra mâu thuẫn xô xát với đám lưu manh từ hôm nay thôi, thì hắn không tin.
Chẳng có đám lưu manh nào chỉ vì một xô xát nhỏ mà đuổi theo một cô gái chân yếu tay mềm tận mấy con phố để hành hung cả.

Chắc chắn đằng sau có một việc gì đó cô ta vẫn đang giấu.

Có điều, cô ta giấu diếm điều gì cũng không quan trọng, dám đụng vào người của Lục Huy Hoàng hắn, cần phải chuẩn bị sẵn tinh thần để đối mặt với hậu quả.
“Bọn chúng là người của ai?”
Ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào mắt của Diệu, cô ta hơi ngập ngừng:
“Em… không…”
Hắn không kiên nhẫn ngắt lời:
“Đừng có nói với tôi là cô không biết.


Bọn chúng là người của ai?”
Đến nước này, cô ta đành nói thật, đúng là cô ta biết bọn lưu manh đó là người của ai:
“Em thấy bọn họ đều gọi người đó là anh Bưu, không rõ tên thật là gì.”
Sắc mặt Hoàng trầm hẳn xuống, anh Bưu này hắn biết, thế lực nhỏ lẻ trước kia, thời gian gần đây thì khá bành trướng.

Nhưng trước giờ hai bên đều nước sông không phạm nước giếng, người của anh Bưu lại dám động thủ lên đầu vợ hắn cơ à?
Kì thực người của anh Bưu hoàn toàn không biết người hôm nay mình gặp phải là ai.

Chứ nếu biết đó là người của hắn, có cho anh Bưu thêm mười lá gan cũng không đám động thủ, chứ đừng nói là đám lưu manh tay chân tép riu.
Tạm gác lại chuyện này sang một bên, hắn có thời gian có thể từ từ chậm rãi chơi với đám người đó.

Hiện tại quan trọng nhất vẫn là an nguy của Tâm.
“Anh… còn muốn biết gì nữa không.”
Hắn xác định chuyện cô ta biết cũng không nhiều, đến anh Bưu là ai còn không rõ ràng, liền mệt mỏi lắc đầu, không muốn hỏi thêm gì nữa.
Trải qua chuyện này, hắn càng xác định bản thân không thể rời khỏi cô được.

Hắn không muốn buông tay, cho dù là cô đi đâu làm gì, cũng nên ở trong tầm mắt của hắn.
Lo lắng, sợ hãi, cả đời này trải qua như vậy đã là quá đủ rồi.

Hắn âm thầm nắm chặt tay, hạ quyết tâm sẽ bằng mọi cách giữ cô bên cạnh.
Một bên khác, Đức đang nhàm chán nghịch mấy thứ đồ trong nhà Hồng, người vẫn chưa trở về, hắn ta đã chán đến sắp phát điên rồi.

Một tay với lấy điện thoại, Đức gọi cho người anh em của mình, xem có thể rủ kẻ cuồng công việc như hắn đi chơi được không.
“Alo, mày đang ở đâu vậy? Công việc hôm nay có rảnh rỗi chút nào không? Chúng ta đi uống một chén.”
Giọng điệu có phần hào hứng của Đức trở nên ỉu xìu khi nghe lời từ chối của người anh em tốt.
“Không được, hiện tại không được.”
Hắn có vẻ mệt mỏi, không phải chứ, Tâm đã xuất viện mấy ngày rồi, hôm qua hai người nói chuyện với nhau tâm trạng vẫn còn rất tốt, không thể nào mới chỉ qua một ngày ngắn ngủi mà đã chạm xuống đáy cốc như vậy được.
“Mày lại bận rộn gì vậy?”
Hoàng đưa mắt nhìn cánh cửa phòng mổ đóng chặt:
“Tâm xảy ra chuyện, tao đang ở bệnh viện đợi cô ấy phẫu thuật xong.”

Tâm trạng của Đức ngay lập tức chạm tới đáy cốc theo người anh em của mình:
“Cô ấy gặp phải chuyện gì? Có nghiêm trọng lắm không?”
Đáp lại Đức là sự im lặng, một tiếng thở dài thườn thượt của Hoàng.

Sau đó, giọng nói mỏi mệt của hắn vang lên.
“Bị hành hung trên đường, tao cũng không rõ có nghiêm trọng lắm không, thấy bác sĩ nói là Tụ máu dưới màng cứng, đang phẫu thuật, chưa phẫu thuật xong thì chưa biết kết quả thế nào.”
Nhắc đến phẫu thuật là Đức lập tức lo lắng.
“Trình độ của bác sĩ có tin tưởng được không? Nếu không thì sau phẫu thuật đưa cô ấy tới bệnh viện có cổ phần của nhà họ Lục, người của mình lúc nào cũng yên tâm hơn.”
Hoàng lại thở dài một hơi:
“Cái này không cần lo, là Trần Hoàng Nam, bác sĩ phẫu thuật thần kinh nổi tiếng trong nước… Vậy thôi, tao phải đợi cô ấy phẫu thuật, có gì chúng ta nói chuyện sau nhé.”
Vừa dứt lời, hắn đã không chút do dự cúp máy, không chú ý người anh em tốt ở đầu dây bên kia nói cái gì.
Tắt máy rồi, Đức mới ngồi thừ người tiêu hóa thông tin vừa nhận được.

Hắn ta nhớ hồi sáng khi Hồng đi ra ngoài có nói là đi “hẹn hò” với Tâm, nhưng tại sao hiện tại Tâm lại gặp bất trắc, mà Hồng vẫn chưa thấy mặt mũi đâu chứ.
Không được, phải gọi cho Hồng ngay.
“Tôi đang trở về, anh gọi cho tôi có chuyện gì không?”
Đức đi ngay vào chủ đề chính:
“Cô đã đi đâu vậy? Không phải nói là đi hẹn hò với Tâm sao?”
Hồng có chút nghi hoặc, tại sao con sói đuôi to này lại biết cô không đi hẹn hò với Tâm.
“Chuẩn bị đến quán thì công việc của tôi gặp vấn đề nên phải đi xử lý, mà sao anh biết tôi không đến chỗ hẹn với cô ấy?”
Không nói thẳng như mọi ngày, Đức chọn cách rào trước đón sau:
“Cô đang lái xe, sắp về đến nhà rồi đúng không? Vậy thì về đi, về đến nhà đi rồi tôi sẽ nói cho cô biết.”
Thái độ chần chừ và tránh né vấn đề của Đức khiến trong lòng Hồng dâng lên dự cảm không lành, nhưng cố nén lại cảm giác kì quái trong ngực, lái xe trở về nhà, vừa vào cửa đã hỏi ngay:
“Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao anh phải đợi tôi về đến nhà mới nói?”
Đợi cô về tới nhà mới nói, đơn giản là vì sợ tin tức quá lớn sẽ khiến cô lo lắng, đang lái xe trên đường không an toàn.
“Xảy ra chuyện lớn, cô phải bình tĩnh nghe tôi nói.

Hồi nãy tôi gọi điện cho Hoàng, cậu ta báo tin Tâm ra ngoài bị người khác hành hung, hiện đang ở trong phòng phẫu thuật, chưa rõ an nguy.”
Chùm chìa khóa trên tay Hồng rơi xuống.
“Cái gì?”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận