Ông Xã Là Idol Bao Giờ Mình Công Khai


Đối với sự kiện Bạch Tử Hàn sang Việt Nam tổ chức liveshow Phương Linh thật sự không mấy hứng thú, vì cô căn bản đã không còn thiện cảm với anh.
Ngược lại, Gia Mỹ thì vô cùng phấn khích, đọc đi đọc lại mấy lần để xác nhận mình không hề đọc nhầm.

Sau đó còn ôm điện thoại vào lòng cười ngây ngốc nữa chứ.
Đúng là niềm vui của một fangirl chỉ đơn giản là như thế thôi.
Tuấn Kiệt ở bên cạnh vẫn chưa hiểu vì sao Gia Mỹ lại kích động vui vẻ như vậy.
"Hàn ca là ai thế?"
"Là thần tượng của cậu ấy ý mà, mặc kệ cậu ấy đi, chúng ta ta đi." Phương Linh nói rồi kéo Tuấn Kiệt đi trước mặc kệ Gia Mỹ vẫn đang chìm đắm trong niềm vui chưa kịp dứt ra.
*****
Khoảng một tuần sau, Phương Linh vẫn đang chìm trong giấc mộng đẹp vì đêm qua thức khuya thì lại bị tiếng chuông điện thoại của Gia Mỹ đánh thức.
Lúc nào không gọi, cứ gọi vào lúc cô đang ngủ là sao chứ.
"Mau dậy thay đồ đi." Gia Mỹ ở bên kia giọng gấp gáp.

"Thay đồ làm gì chứ?" Phương Linh vẫn còn đang mơ màng.
"Ra sân bay với mình, nhanh!" Gia Mỹ nói xong liền cúp máy tránh bị Phương Linh hỏi nhiều.
Phương Linh vứt điện thoại sang một bên, vò mạnh mái tóc rối bời của mình.

Sao cô lại có người bạn phiền phức thế nhỉ.
Phương Linh đành phải rời chiếc giường thân yêu để vệ sinh, thay quần áo.

Cô chọn một chiếc quần bò đen phối với áo sơ mi rộng màu trắng, rồi rời khỏi nhà.
Bọn cô hẹn nhau ở một quán nước trước sân bay, vừa đến nơi cô đã nhìn thấy Gia Mỹ đứng ở trước cửa trên tay còn cầm tấm gì đó.
Hôm nay sân bay có vẻ đông đúc lạ thường.
"Mỹ, cậu gọi mình ra đây làm gì?" Phương Linh đi đến chỗ Gia Mỹ hỏi.
"Hai tiếng nữa Hàn ca sẽ hạ cánh xuống sân bay, mình háo hức quá đi" Gia Mỹ nhìn cô cười tươi rói, trong mắt tràn đầy kích động và chờ mong.
"Cậu gọi mình đến đây để chờ với cậu à?" Phương Linh thật sự là cạn lời.

Lần nào cũng phá giấc ngủ của cô, mà toàn là liên quan đến Bạch Tử Hàn.
"Ừ đúng rồi, mau vào bên trong lấy chỗ, không lát nữa sẽ không có chỗ đứng đâu." Gia Mỹ nói rồi kéo Phương Linh đang đen mặt đứng bên cạnh.
Bọn họ đi vào bên trong sân bay, vì không biết Bạch Tử Hàn sẽ ra bằng cửa nào nên bọn cô đành đứng ở gần cửa sân bay vì kiểu gì anh chẳng đi qua.
Hai tiếng mà đối với Phương Linh như là hai thế kỉ vậy, fan đã sớm bu chật kín sân bay, không có một kẽ hở nào.

Cái cảm giác người người chen chúc này thật sự khiến cô không thoải mái chút nào.
Trong lúc Phương Linh đang tìm cách để chen ra ngoài vì không chịu nổi mùi người quay quanh mũi thì fan nữ xung quanh đột nhiên hò ầm lên, thi nhau dơ bảng in ảnh Bạch Tử Hàn với dòng chữ vô cùng sến súa.
Phương Linh nhìn về phía trước, một bóng dáng cao lớn lấp ló sau đám đông xuất hiện.


Phía trước Bạch Tử Hàn còn có rất nhiều vệ sĩ đi trước bảo vệ, nên cô không nhìn thấy rõ.

Chỉ thấy Bạch Tử Hàn mặc một bộ đồ màu đen, tay áo sơ mi đen được sắn lên đến khuỷu tay để lộ ra cổ tay trắng ngần cùng với gân xanh chẳng chịt, trên đầu đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen nốt, trên mặt cũng đeo chiếc khẩu trang che hết gần nửa khuôn mặt.
Fan nữ điên cuồng hò hét, đưa tay ra muốn chạm vào người anh nhưng vệ sĩ bảo vệ rất chặt khiến bọn họ không chạm tới được.
Đi được một đoạn, Bạch Tử Hàn dừng lên gỡ khẩu trang trên mặt ra.

Gương mặt đẹp trai không góc chết xuất hiện trược mặt mọi người khiến các fan lại được một phen kích động.
Bạch Tử Hàn dơ tay vẫy chào các fan của mình, nói bằng tiếng việt nhưng có hơi không chuẩn lắm.
"Xin chào!"
"A a a...Hàn ca em yêu anh"
"Hàn ca là số một!"
"Chồng ơi, em yêu anh!"
Mỗi người một câu khiến cảnh tượng trong sân bay trở nên ồn ào, hỗn loạn.
Phương Linh đưa tay lên bịt tai, Gia Mỹ ở bên cạnh cũng điên cuồng hò hét đến đỏ cả mặt.
"Các bạn khỏe không?" giọng anh vẫn mang đặc trưng của tiếng Trung nên khi nói tiếng Việt có hơi không rõ, giống như bị ngọng vậy.
Phương Linh nghe xong liền cảm thấy buồn cười kinh khủng, nhìn anh giống như trẻ con mới biết nói vậy.

Cô không nhịn được phì cười một cái.
Vì Bạch Tử Hàn nói nên các fan rất tự giác giữ im lặng, nên tiếng cười của cô đặc biệt rõ ràng.
Phương Linh vội bịt chặt miệng, cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang dồn về phía mình, cô im lặng cúi mặt mong mọi người sẽ không biết là tiếng cười từ cô phát ra.

Nhưng muộn rồi, mọi người đều đã nhìn thấy cô phì cười một tiếng rất to.
"Linh linh, sao cậu lại cười chứ, anh ấy nói dễ thương vậy mà" Gia Mỹ quay sang nói với Phương Linh đang cúi gằm mặt ở bên cạnh.
Phương Linh lắc đầu không nói, vì cô ngày càng cảm nhận được sát khí từ ánh mắt của các cô gái xung quanh.
Rõ ràng Bạch Tử Hàn cũng đã nghe thấy tiếng cười nhạo đó, anh khẽ nhướng mày, đôi mắt thâm trầm nhìn về phía phát ra tiếng cười đó.
Bạch Tử Hàn tiến về phía trước, rồi dừng lại trước mặt cô.
Phương Linh cúi đầu nhìn thấy mũi giày thể thao màu trắng xuất hiện trước mặt, cô khẽ ngẩng đầu lên, sau đó liền chạm phải ánh mắt sắc lạnh của anh.

Phương Linh vội cụp mắt xuống.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận