Ông Xã Kiêu Ngạo Sủng Vợ Yêu


Chỉ tiếc, từ đầu Điền Mỹ Hòa đã không để trong lòng rồi.“Đi đi, có sức nói lời vô nghĩa, đã sớm nghĩ ra ý kiến hay, xử lý Tô Ảnh rồi!” Điền Mỹ Hòa nghĩ đến Phó Thịnh giống như ánh mặt trời kia, trong lòng liền trở nên ngứa ngáy.Nếu cô là trợ lý của Phó Thịnh, thật là tốt biết bao!Sau khi Điền Mỹ Hòa rời đi, trợ lý của Ngu Đình Huyên đi đến, một lần nữa đổi lại ly trà mới cho Ngu Đình Huyên, thấp giọng hỏi: “Cô chủ, cô thật sự muốn hợp tác với người phụ nữ đó?”“Hợp tác?” Ngu Đình Huyên khẽ nở nụ cười: “Cô ta là thứ gì? Cũng xứng hợp tác với tôi à?”Ngu Đình Huyên nhìn trợ lý của mình, vừa thay một cốc trà lài thơm mềm, giơ tay nhận lấy, đặt dưỡi mũi nhẹ nhàng ngửi, giữa trán liền dãn ra trong nháy mắt.Quả nhiên là trà ngon!“Vậy sao cô chủ còn để cô ta nói nhiều lời như vậy?” Trợ lý khó hiểu nhìn Ngu Đình Huyên.Ngu Đình Huyên khẽ nhấp một ngụm, thản nhiên nói: “Người phụ nữ đó rất biết diễn trò, đáng tiếc là không nhớ được kịch bản.”“Có ý gì?” Trợ lý khó hiểu nhìn Ngu Đình Huyên, vẻ mặt lờ mờ.“Điền Mỹ Hòa này, luôn miệng nói sẽ không làm liên lụy đến tôi, trên thực tế, vẫn là muốn trốn sau lưng tôi, để tôi che gió che mưa cho cô ta.

Nếu tôi đoán không sai, trong khoảng thời gian gần đây, Điền Mỹ Hòa không hề dễ chịu.” Ngu Đình Huyên thản nhiên nói: “Cô ta thực sự nghĩ là tôi không biết chút tin tức nào? Hay vẫn nghĩ là tôi không liên quan đến chuyện trong giới giải trí.”“Trước đó vài ngày, Điền Mỹ Hòa bị người khác vạch mặt đã ăn trộm sáng tác của người khác hai lần trước mặt mọi người, cho nên những vinh quang mà cô ta đã đạt được, lại trở thành gông xiềng lớn nhất đối với cô ta.

Nếu tôi đoán không sai, Điền Mỹ Hòa đã bị đối phương khởi tố.


Cứ như thế, tiền trong tay cô ta dùng để trả nợ cũng không đủ.”“Cô ta nghe nói chuyện nhà họ Phó hợp tác với nhà họ Ngu, cho nên liền đánh chủ ý lên đầu tôi.

Ý đồ muốn chọc giận tôi, sau đó dùng năng lực của tôi, đi đấu với Tô Ảnh một trận.” Ngu Đình Huyên nhàn nhạt mở miệng nói: “Tuy tôi không muốn vạch trần chút tạp kỹ nhỏ của cô ta, nhưng cũng không có nghĩa tôi sẽ trọng dụng cô ta.


Chỉ là con chó điên, việc gì phải để ý?”“Vì sao cô chủ còn muốn để cho cô ta biểu hiện?” Trợ lý càng thêm khó hiểu.“Bởi vì Phó Thịnh che chở Tô Ảnh như thế, thật đúng là khiến người khác khó chịu.

Trước kia, Phó Thịnh cũng chưa bao giờ quản những chuyện như vậy.

Cũng bởi vì vị hôn phi trước của Tô Ảnh bắt nạt cô ta, mà Phó Thịnh liền xoay người giúp cô ta hả giận, đây chính là chuyện từ trước đến giờ chưa bao giờ xảy ra.” Ngu Đình Huyên đặt cốc trà trong tay xuống bàn: “Chủ yếu là che chở cho cô ta, nhưng khiến tôi không vui.”Trợ lý tức khắc rơi vào im lặng rồi.“Là ai trêu chọc khiến cô chủ nhà họ Ngu không vui rồi?” Lúc này, tiếng nói của Mẫn Chỉ vang lên ngoài cửa: “Thật xin lỗi, tôi đến trễ rồi.”Ngu Đình Huyên nhíu mày nở nụ cười: “Đúng là tới trễ, những người khác đều đi cả rồi.”Mẫn Chỉ đi đến, cười nói: “Vậy thì, mình mời.”“Thôi, người nào mời hay không mời gì chứ?” Ngu Đình Huyên nhìn Mẫn Chỉ trước mặt mình, mày cong cong, cố ý trêu ghẹo Mẫn Chỉ: “Hôm nay cậu không đi tìm Sầm Yến Hành, thật đúng là khiến người khác bất ngờ.”Mẫn Chỉ giơ tay bó lại tóc dài, bình tĩnh như nước trả lời: “Mình tìm anh ta làm gì? Chặn anh ta hái hóa ngắt cỏ, sẽ trách tội mình mất.”“Cậu phóng túng anh ta như thế, xác định sẽ không hối hận chứ?” Ngu Đình Huyên bình tĩnh nhìn Mẫn Chỉ: “Hai người cũng không còn là trẻ con nữa.”Vẻ mặt Mẫn Chỉ hơi ngẩn ra, ánh mắt lập tức trở nên âm u, nói: “Mình còn có cách nào khác sao? Đình Huyên, chuyện tình cảm, là không thể miễn cưỡng nhất, dưa hái xanh không ngọt!”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận