Ông Xã Kiêu Ngạo Sủng Vợ Yêu


Phó Thịnh bình tĩnh nhìn Mộc Minh: “Cậu có vẻ cực kỳ để tâm đến chuyện của Tô Ảnh?”Đón lấy ánh mắt đầy ý tứ của Phó Thịnh, trong lòng Mộc Minh bỗng nhiên đập một cái.

Không xong!Ánh mắt này của tổng giám đốc, chẳng lẽ là ghen đi!Oan uổng quá!Vì tổng giám đốc nên anh mới làm điều tra phân tíchAnh không hề có bất cứ suy nghĩ gì đối với Tô Ảnh cả!Mộc Minh vừa định mở miệng giải thích, nào đâu biết rằng Phó Thịnh vẫy vẫy tay nói: “Đi đi, nơi này không có chuyện của cậu, cậu về trước đi! Ngày mai, cậu tiếp tục đi với tôi.

”Mộc Minh chỉ có thể trả lời nói: “Vâng, tổng giám đốc.

”Sau khi Mộc Minh đi rồi, Phó Thịnh lại cầm lấy đũa một lần nữa, yên lặng bắt đầu ăn.

Ưm, hương vị này, quả thật không tồi!Chẳng lẽ thật sự có quan hệ gì với nhà họ Tô kia sao?Những ngày tiếp theo, Phó Thịnh không kêu Tô Ảnh đi theo nữa, trên cơ bản đều là đi cùng với Mộc Minh và Cát Tuấn.

Cho nên, Tô Ảnh cũng có thời gian sáng tác ca khúc của mình.

Ba ngày sau đó, rốt cuộc ca khúc đồng ý với Điền Mỹ Hòa cũng đã viết xong rồi.

Tô Ảnh nghĩ muốn đoạt lại đồ trong tay Điền Mỹ Hòa sớm một chút, bởi vậy đã sớm hen thời gian và địa điểm gặp mặt với cô ta, sáng sớm đã đi qua đó chờ.


Cũng không biết Điền Mỹ Hòa đã cầm thứ gì đó của mẹ, mặc kệ là thứ gì, chỉ cần là đồ của mẹ, cô cũng muốn lấy lại.

Tô Ảnh an tĩnh ngồi trong tiệm cà phê đã hẹn, đã đợi hơn một tiếng rồi.

Cô nhìn đồng hồ, trong lòng không khỏi có chút nôn nóng.

Cô chỉ có thể tận dụng ngày nghỉ, từ biệt viện Gia Thịnh đến đây mất hai tiếng, hiện giờ Điền Mỹ Hòa lại chậm hơn một tiếng, lại chay về đến nơi chỉ sợ trời đã tối.

Bữa tối mấy ngày nay, cô đều chuẩn bị cho Phó Thịnh.

Phó Thịnh cũng ngầm đồng ý cho cô ở nhà nghỉ ngơi.

Nếu bữa tối hôm nay mà chuẩn bị muộn, chỉ sợ là không có cách nào giải thích được!Tô Ảnh không nhịn được đánh điện thoại cho Điền Mỹ Hòa, nhưng điện thoại vang hai tiếng đã bị cúp máy, Tô Ảnh thấy Điền Mỹ Hòa không nghe, chỉ có thể kiên nhẫn đến cùng.

Liền ở phía sau, sau lưng bỗng truyền đến tiếng nói cao ngạo của phụ nữ: “Là cô!”Bỗng nhiên Tô Ảnh quay đầu, đã thấy người mới gặp qua mấy ngày trước, Ngu Đình Huyên, vẻ mặt muốn nhìn kỹ cô, từ từ đi tới.


Tô Ảnh lập tức đứng lên, mỉm cười xã giao: “Ngu tổng, thật là khéo.

”Ngu Đình Huyên đánh giá Tô Ảnh từ trên xuống dưới, lúc cô thấy vòng eo nhỏ mảnh khảnh của Tô Ảnh, lập tức liền nghĩ tới lúc Phó Thịnh rời đi vào ngày hôm đó, dáng vẻ ôm lấy Tô Ảnh, trong lòng đầy tức giận, liền bắt đầu bộc phát.

Ngu Đình Huyên ngạo mạn nhìn Tô Ảnh, khinh miệt nói: “Khéo? Tất cả chỗ này đều là của nhà họ Ngu tôi, có cái gì khéo?”Tô Ảnh không biết bản thân có chỗ nào không đúng, để cho Ngu tổng mất hứng như thế, cô cũng biết Ngu Đình Huyên không phải là người mà cô có thể đắc tội.

“Không biết Ngu tổng muốn nói gì?” Tô Ảnh hỏi, cô thật sự không biết nên nói tiếp cái gì nữa.

Ngu Đình Huyên nhìn khuôn mặt của Tô Ảnh, càng nhìn càng thấy không hoải mái.

Từ trước cho tới nay, những gì giữa cô và Phó Thịnh có chỉ là bất hòa, nhưng cô có thể nhìn ra, Phó Thịnh đối với người phụ nữ tên là Tô Ảnh này, một chút cũng không hề ghét bỏ, ngược lại còn cực kỳ bảo vệ.

Điểm này, khiến cho Ngu Đình Huyên thấy Tô Ảnh không vừa mắt chút nào.

Ngu Đình Huyên liếc mắt nhìn khúc phổ mà Tô Ảnh đặt trên bàn, liền cầm lên, nhìn lướt qua.

Tô Ảnh tức khắc nóng nảy, giơ tay muốn đoạt lại khúc phổ nhạc của mình: “Ngu tổng, cái này là của tôi!”Vẻ mặt Ngu Đình Huyên đầy chán ghét buông lỏng tay ra, khúc phổ nhạc của Tô Ảnh liền rơi lả tả đầy mặt đất trong nháy mắt.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận