Ôn Nhu Cho Em


Editor: vananhGió vẫn thổi, lời nói vẫn còn lượn lờ trong lòngLâm Sơ bị hỏi bất ngờ đến không kịp chuẩn bị.

Trước tình hình đó, anh vẫn đứng Không cần ngụy trang hay làm màu gì:“Này, làm bạn gái tôi thì sao?”Trần Chấp đang hỏiCô muốn trả lờiVừa mở miệng, Lâm Sơ liền do dự.Chỉ cần phát ra một tiếng liền là câu trả lờiCô nhớ đến lúc trong hẻm nhỏ.

Đám Lâm Tư Xảo bị người của anh dạy dỗ thế nào.

Anh đứng giữa đám người.

Nhìn họ khóc lóc xin tha tuyệt nhiên không lay động. Vẻ mặt thờ của anh, giọng nói ồn ào của họ, tiếng kêu cứu lời xin lỗi...!Nó khác xa với nụ cười té toét, Dùng lời nói nhục mạ người khác trước kiaHọ là một loại người, đều làm ác côn đồ lưu manh.“Uống trà sữa không?” Giọng anh không có cảm xúc.Bên đường có quán trà sữa.


Trần Chấp nâng cầm ra hiệu hướng về phía đó.

Thản nhiên dùng ánh mắt ngã vào dung nhan thiếu nữ  Lâm Sơ sững sờ gật đầu đáp ứngKhông gian quán trà sữa không lớn không nhỏ, lát đát vài hàng ghế trống, phong cách trang trí lộn lẫn giữa cổ điển và hip-hop đặc biệt  ạ mắtTrần Chấp chọn vị trí gần cửa sổ yên vịTrong tiệm không có học sinh Tam Trung và Thất Trung, nhưng nữ sinh thì có không ít, ngay khi thiếu niên ngồi xuống.

Ánh mắt mộng mơ của các cô gái mới lớn đều hướng vềLâm Sơ nhẹ nhàng nhấc ghế ngồi đối diện anh, Nhiều ánh mắt nữ sinh không cần thiết rơi thẳng lên người côThiếu nữa cau mày một cách mất tự nhiên.

Không khỏi tưởng tượng, nếu thật sự trở thành bạn gái anh, Có thường xuyên gặp mấy tình huống oái oăn này không?.Trần Chấp tùy ý nhìn MENU, đặc xuống lướt trên mặt bàn đẩy đến trước mặt cô gái nhỏ.  Lâm Sơ nhìn một cái, lắc đầu, “Không cần.”Anh gõ gõ bàn như mệnh lệnh, giọng điệu thản nhiên, “Chọn đại một cái.”“Tôi giống em.”“Tôi không thích ngọt.”Lâm Sơ nghẹn ngào trả lời, “Tôi cũng không thích ngọt.”Trần Chấp nhướng mắt nhìn cô " Vậy sao em đồng ý đến đây? ”Thiếu nữ đơ người á khẩu một hồi, mi mõng run rẩy, Đôi ngươi ôn nhu sạch sẽ như gió mùa thu.

Đáy mắt lăn tăn, trong veo vô tội nhìn người đối diệnTrần Chấp cau mày nói: “Quên đi.”Dứt lời, giọng nói nhẹ nhàng cùng lúc vang lên, tuy rằng trùng với giọng anh.

Nhưng màng nhĩ thiếu niên vẫn lọc ra đượcLâm Sơ : "tôi tưởng cậu thích ...""....."Trần Chấp nhìn chằm chằm thiếu nữ.

Tương đối không nói nên lời.Sau một lúc lâu, anh trước tiên nhắm mắt lại, ngẫu nhiên chỉ chỉ, “Cái này?”Lâm Sơ cũng không thèm nhìn, gật gật như gà mổ thócTrần Chấp đứng dậy thanh toán hóa đơn.Nữ sinh bàn bên cạnh vẫn ồn àoVẫn chủ đề cũ nhưng không hết Hot về mái tóc vàng kiêu kì cùng vẻ ngoài điển trai của Trần ChấpLâm Sơ nghĩ rằng, anh thuộc tuýp người, không bao giờ chủ động tỏ tình, dù có chủ động với người khác.

Nếu đối phương từ chối.

Anh sẽ thẳng thừn quay đầu không quan tâm nữaNhưng....giữa hai người, không phải vẫn còn vụ cá cược giữa anh và bạn học sao?Một lúc sau.

Trần Chấp trởi lại cùng tờ hóa đơn, tùy ý đặc lên bàn.


Dùng điện thoại đè lên   Trần Chấp dựa lưng vào ghế, giọng điệu thản nhiên, “Nghĩ xong chưa?”Thiếu nữ nhìn chằm chằm mặt bàn không nói nữa lời, không biết tóc xõa ra từ khi nào, nhẹ nhàng phớt trên mặt.

Trông bộ dáng dịu dàng vô cùng.Trần Chấp khẽ hỏi: "Sao cúi đầu xuống nữa rồi" Lầm Sơ nghe vậy từ từ ngẩn đầu lên, sau vài giây giọng nói cô như hối lỗi"Thật ngại, tôi sắp thi đại học, không có thời gian yêu đương"Trần Chấp rơi vào yên lặng nhìn cô gái nhỏ lúc lâu.

Đôi mắt đen láy kia như chứa vực thẳm thần bí không đấy.

Khiến người khác không thể nhìn rõ bên trong, cũng không đủ can đảm nhìn.Thiếu niên dường như cong môi dưới, Nhưng nụ vười không khớp với ánh mắt: "Thì ra là học sinh ngoanLâm Sơ cụp mi.

Đột nhiên nghĩ đến lần đầu Lý Tư Xảo gọi cô ra rừng cây nhỏ cũng nói những lời tương tự.Mấy nữ sinh bàn bên cạch bồn chồn đoán già đoán non đủ kiểu.Trần Chấp giữ nguyên tư thế, ngoảnh mặt làm ngơ trước lời xì xào bàn tán xung quanh.

Thiếu nữ đối diện cúi đầu.

Tóc đuôi ngựa.


Nhẹ buông trên vai, thâm thể trông thật mềm mạiAnh chợt thấy buồn cười.Cô thực sự không biết tình hình của mình?  Không biết anh đang giúp gì cho cô?Anh chán nản liết nhìnPhục vụ mang đến hai ly kem hồng trà“Uống trước khi đi.”   Thiếu niên đối diện nói.Lâm Sơ ngước đầu lênTrần Chấp đang trả lời tin nhắn, vẫn tư thế đó, vẻ mặt không đổiTrên màng hình điện thoại.

Hiện lên vài chữ đập vào mắt cô -- hôm nay, vài nữ sinh đang chặn.....Lâm Sơ muốn nhìn kỹ hơn, Xui sao Trần Chấp thoát khỏi giao diện.

Cô lặng người nhấm nháp thứ trong lyBất giác, Ly kem hồng trà vị ngon hơn cô tưởng tượng.

Kem vị vani, ngọt dịu nhưng không béo gậy, hòa quyện với hương thơm cùng vị đăng của tràRa khỏi cửa Lâm Sơ cảm ơn Trần Chấp.

Anh Không đáp, Không nhìn cô nữa, xách túi áo lên vai chỉ chừa bóng lưng cao gầy."Cái đó"......!Giọng khá lớn đủ để người trước mặt ngheTrần Chấp dừng lại nhưng không quay đầu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận