Oan Gia? Không, Chủ Nợ!

“Triệt Triệt như thế nào vẫn chưa trở lại.”

“Triệt Triệt như thế nào vẫn chưa trở lại?”

“Triệt Triệt như thế nào vẫn chưa trở lại!”

Lục nương thật sự là nghe không nổi nữa! Mấy ngày nay Thanh Đồng là từ sáng cằn nhằn đến tối, ăn cơm cũng nói! Quả thực là đến tình trạng phẫn nộ rồi! Các nàng đều muốn điên!” Ta nói tiểu tổ tông ah, đương gia cũng không phải là lần đầu tiên đi ra ngoài, ngươi có cần thiết mỗi ngày đều nhắc tới như vậy không ah!”

Mắt nhỏ ủy khuất: “Triệt Triệt như thế nào vẫn chưa trở lại…” Ô ô.

Xong, người địa cầu không có cách nào cùng hắn trao đổi rồi.

Bởi vì nguyên nhân cuối năm, các nhà cũng bắt đầu chuẩn bị mua sắm đồ Tết, cho nên các nơi sinh ý cũng đều đặc biệt bề bộn, Nghiêm Tín Triệt lại là đương gia lão bản, phải đi các nơi khảo sát một chút, còn phát tiền thưởng cho đám công nhân bọn họ, cũng mua chút ít đồ Tết cho lâu đài, cho nên hai tháng này thường xuyên không ở Mục Phong Bảo.


Mới đầu cũng mang theo Thanh Đồng, nhưng sau đó hắn trên đường bị nhiễm phong hàn liền bị tước đoạt quyền lợi đi ra ngoài rồi, vốn thân thể gầy yếu, dọc đường lại xóc nảy, Nghiêm Tín Triệt cũng không muốn hắn lại sinh bệnh.

Thanh Đồng là một vạn lần không vui, mỗi ngày cáu kỉnh, cuối cùng sau khi uống xong dược phong hàn đắng vô cùng của Thất trưởng lão liền ngoan ngoãn rồi, mỗi ngày ở bên trong lâu đài oán niệm “Triệt Triệt như thế nào vẫn chưa trở lại!”

Tiếng vó ngựa truyền đến càng gần “Triệt Triệt! Là Triệt Triệt trở về rồi! !” Vứt bỏ giỏ nhỏ trong tay, cũng mặc kệ mấy nương, một đường chạy vội đến cửa lớn: “Triệt Triệt!”

Xoay người xuống ngựa, một cái bóng trắng mũm mĩm liền bay vào trong lồng ngực của mình.

Bật cười, niết mặt của hắn “Đồng nhi lại mập lên rồi?”

Bẹt miệng, “Mới không có, ngươi xem, đây là áo lông chồn Tam nương mới làm cho ta, có đẹp hay không!”


“Đẹp lắm!” Trách không được càng giống quả bóng rồi!

Bọn hạ nhân vội vàng dỡ hàng, lại mang đến khắp các viện, tất cả mọi người đều có lễ vật, rất náo nhiệt!

Thanh Đồng ôm khung cửa hướng ra ngoài xem, mắt to ngập nước vù vù nháy ah nháy.

Đặt xuống sổ sách “Đồng nhi đang làm gì đó?”

“À? Không có gì, tùy tiện nhìn mà thôi.” Thanh âm mất mát.

Bật cười, tùy tiện nhìn? Vậy cứ nhìn đi, tiếp tục tính sổ!

Đôi mắt trông đợi cả buổi cũng không có người đến viện này, như thế nào vậy, chẳng lẽ là đã quên hay sao?

Cũng sẽ không ah, mỗi lần Nghiêm Tín Triệt trở về, bọn hạ nhân luôn đem lễ vật đến nơi này trước tiên ah, lúc này làm sao còn chưa tới!

Nghiêm Tín Triệt sờ cằm cười xấu xa, thân hình như vậy, con mắt như vậy, uốn éo uốn éo như vậy, có thêm cái đuôi nhỏ là không thể tốt hơn rồi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận