Ở Chung


Nhưng anh lại không muốn đẩy Lâm Dạng ra, còn ỡm ờ làm hai lần với Lâm Dạng.Là bạn trai mà, có làm gì thì cứ thẳng thắn mà làm, sáng sớm ngủ dậy nằm trên giường ôm lấy Chung Kế Chi làm nũng, buổi tối đóng cửa nhà hàng thì nắm tay Chung Kế Chi về nhà, Chung Kế Chi cảm thấy làm thế xấu hổ lắm, Lâm Dạng lại chẳng thèm để ý, nói: “Đã muộn thế này rồi, đâu có người ngoài đâu mà phải ngại.”Nắm tay hôn nhau lên giường, đây là lần đầu tiên Chung Kế Chi tiếp xúc thân mật với một người nhiều đến vậy, Lâm Dạng thậm chí còn không cho anh cơ hội cự tuyệt, lần nào cũng nói một câu: “Chú chẳng phải là bạn trai cháu đó sao?” Chung Kế Chi an ủi bản thân, có lẽ thanh niên trẻ tuổi yêu đương chính là như vậy đó.Lâm Dạng rất thích nhìn bộ dạng bối rối hoảng hốt của Chung Kế Chi, bị mình thả thính lúng túng đến mức luống cuống tay chân, ngay cả nói cũng lắp ba lắp bắp, cuối cùng chỉ có thể ôm mình ra sức cày cấy một trận.Lâm Dạng không mặc quần, chỉ mặc một chiếc áo hoodie mỏng, đi ra khỏi phòng tắm, tóc vẫn chưa khô, nước tí tách nhỏ xuống, đôi chân thon dài thẳng tắp, cảnh đẹp giữa hai chân như ẩn như hiện.

Chung Kế Chi hắng giọng một tiếng, đưa mắt nhìn đi chỗ khác hơi mất tự nhiên: “Cháu đi ngủ trước đi… Chú tắm cái đã.”Nhìn Chung Kế Chi chạy trối chết, còn lảo đảo suýt ngã, cửa phòng tắm cũng bị sập một phát rung trời, Lâm Dạng bật cười một tiếng, thú vị thật đấy, chỉ nhìn mình để chân trần thôi mà đã căng thẳng đến như vậy, cậu vừa sấy tóc vừa nghĩ cách trêu chọc anh già nhà mình.Đợi đến khi Chung Kế Chi đi ra, Lâm Dạng đã nằm xuống giường, nghiêng đầu nhìn anh.

Kể từ sau khi hai người xác nhận quan hệ, mỗi lần ngủ cùng anh, Lâm Dạng chưa bao giờ chịu đắp riêng chăn.

Hai người chui vào cùng một chiếc chăn, cánh tay vòng ôm thắt lưng, đùi người này áp sát hông người kia mà ngủ.Lúc trước anh ngủ với vợ cũ rất ít khi thân mật như vậy, tư thế luôn rất đúng khuôn phép, dù nằm cùng một giường thì cũng đều đắp riêng chăn mà ngủ.Chung Kế Chi sấy tóc xong, lại gần giường vén chăn, chăn vừa vén lên, thấy Lâm Dạng vẫn để chân trần nằm trong đó, cậu nhìn anh, khóe miệng nở nụ cười đầy ám muội, Chung Kế Chi ghìm mình lại, không muốn mình có hơi chút là giật mình cả kinh, thiếu bình tĩnh như vậy trông còn trẻ con hơn cả Lâm Dạng.Cố gắng đè nén trái tim đang đập trống dồn thình thịch, anh vờ trấn tĩnh nằm xuống bên cạnh Lâm Dạng: “Không phải là… sợ lạnh hay sao? Lại còn để chân trần đi ngủ.” Chung Kế Chi vừa nằm xuống, Lâm Dạng đã sán lại, dán lên người anh: “Có mở lò sưởi mà.” Nói đến đó lại dừng một chút, chân còn lắc lư ở bên ngoài, bình thản nhìn Chung Kế Chi một cái, Chung Kế Chi lại không dám nhìn lại cậu.“Trước đây cháu ngủ toàn không mặc gì đâu, mặc quần áo ngủ khó chịu lắm.” Nghe Lâm Dạng nói thế, con ngươi Chung Kế Chi co rụt lại: “Cái… Cái gì? Sẽ bị cảm lạnh đấy.” Anh già còn đang vờ trấn tĩnh, Lâm Dạng lại giằng co trong chăn một lát, sau đó ném chiếc áo hoodie của mình ra.

Chung Kế Chi cứng người lại, đang định kêu Lâm Dạng mặc vào, ngủ trần thực sự rất dễ bị cảm lạnh, nhưng ngay sau đó, từ trong chăn lại rơi ra một cái quần lót, một thứ ấm nóng dán lên tay Chung Kế Chi.Dưới lớp chăn, Lâm Dạng đã trần truồng hoàn toàn, vật nhỏ mềm mại ấm áp ngay sát bên tay Chung Kế Chi.

Chung Kế Chi cứng ngắc cả người lại, lắp ba lắp bắp nói thêm: “Thật sự sẽ bị cảm đó… Sao cả quần lót cũng, ây…”Lâm Dạng nói dối thôi, trước đây cậu không có thói quen ngủ trần, Triệu Từ Nam không giống Chung Kế Chi, mỗi lần cậu lên giường với Chung Kế Chi thì cậu luôn là người chủ động.


Còn với Triệu Từ Nam, trước đây khi ở chung với anh ta, dù Triệu Từ Nam có dịu dàng đến đâu chăng nữa thì anh ta vẫn luôn cực kì tự chủ.

Mỗi khi Triệu Từ Nam có nhu cầu, cậu đều phải vểnh mông lên cho anh ta làm.Bất kể khi đó Lâm Dạng đang sốt cao hay đang buồn ngủ đến không mở nổi mắt, chỉ cần Triệu Từ Nam muốn, cậu đều phải phối hợp.

Chung Kế Chi thì không như thế, Chung Kế Chi chưa từng chủ động, lần nào cũng là do mình trêu chọc anh đến nóng người, sau đó anh mới nhào lên.“Không muốn mặc quần áo đi ngủ đâu, chú ôm cháu chặt một chút thì sẽ không bị cảm nữa.” Lâm Dạng cọ qua cọ lại trong lòng Chung Kế Chi, tóc mái trên trán bị cọ đến rối tung, chóp mũi ửng hồng lên, khóe mắt ươn ướt, không giống như đang quyến rũ Chung Kế Chi mà lại như đang nói về một chuyện hết sức nghiêm túc.Nếu muốn đợi cho anh già của cậu tự mình khai sáng, Lâm Dạng đoán chừng đời này cậu cũng đừng nghĩ đến chuyện lên giường với anh làm gì.

Tay Lâm Dạng mò đến bên hông Chung Kế Chi, lật người một cái, cả người đã đè lên thân Chung Kế Chi.Chung Kế Chi không kêu cậu xuống khỏi người anh, chỉ trân trối nhìn vào mắt cậu như một tên ngốc: “Chung Kế Chi, trước đây chú với vợ cũ cũng như vậy à?” Chung Kế Chi không hiểu ý Lâm Dạng lắm, như vậy là như thế nào? Là cởi sạch nằm dán chặt cùng nhau, hay là những chuyện càng thêm xấu hổ khác?Lâm Dạng chưa bao giờ cảm thấy tình dục là chuyện gì ngượng ngùng khó nói, biết Chung Kế Chi không hiểu ý mình, cậu bèn nói thẳng thắn hơn chút nữa: “Vợ trước của chú cởi sạch quần áo, chú cũng cứ nằm ngây ngốc như thế này à?”“Không… Không có…” Cái này phải nói thế nào đây, Chung Kế Chi không biết nên trả lời Lâm Dạng ra sao.

Lâm Dạng vẫn không chịu bỏ qua: “Không có gì cơ? Không ngây ngốc nằm đờ ra như thế hay là không cởi sạch quần áo?” Đây là lần đầu tiên Chung Kế Chi bị một cậu nhóc nhỏ hơn mình nhiều tuổi như vậy ép hỏi đến cùng đường, miệng không đưa ra nổi đáp án cho Lâm Dạng, tay càng không dám vươn lên ôm hông cậu.“Mau nói xem nào.” Lâm Dạng đè vai anh xuống, cọ cọ lên trên một chút, từ trên cao nhìn xuống Chung Kế Chi, ánh mắt tràn đầy trêu cợt.

Cậu tiếp tục thúc giục anh: “Sao không nói gì, có phải có chuyện gì cháu không thể biết không.” Dứt lời, ý cười trong mắt chợt biến mất, như thể nếu không nghe đến câu trả lời của Chung Kế Chi thì sẽ tức giận đến nơi.“Không phải, không thể nào… Cô ấy sẽ không như vậy, không có….


bạo dạn như cháu.” Lý Tuệ cũng giống như anh, không có biết nhiều đến vậy, trên giường đều luôn ngượng ngùng rụt rè làm cho xong chuyện, hai người không có nhiều cơ hội thân mật với nhau lắm, dù đã kết hôn rồi nhưng vẫn còn khách sáo với nhau vô cùng, chỉ sợ người kia cảm thấy mình vô liêm sỉ, ngay cả một đứa con cũng chưa từng có với nhau.Lâm Dạng còn đang hùng hùng hổ hổ bỗng lật người ngồi lên ngang hông Chung Kế Chi: “Vậy chú thích kiểu như vợ trước chú hay thích kiểu như cháu nào?” Chung Kế Chi ấp a ấp úng hồi lâu vẫn không nói được một lời rành mạch.

Lâm Dạng hỏi xong lại cảm thấy vấn đề đó thật vô nghĩa, không nên so mình với đàn bà con gái.

Cậu không dự định tiếp tục làm khó Chung Kế Chi nữa, vấn đề so sánh với vợ trước tạm thời được cậu đặt qua một bên.Sắc mặt cậu đổi trở lại vẻ tươi cười thoải mái, Chung Kế Chi không thích Lâm Dạng cười như thế.

Có lẽ Lâm Dạng không biết, cậu cười như vậy nhìn thật sự giả trân, hơi mang theo ý lấy lòng, không có chút gì như là vừa mới chuẩn bị giận dỗi, Lâm Dạng như thế này quả tình không chân thật chút nào.

Liệu có phải một Lâm Dạng giả cười mới thực sự là đang tức giận?“Chẳng có gì là tốt hay không tốt cả, cháu… không giống cô ấy, chú chỉ… cảm thấy mình lớn hơn cháu nhiều quá, trong rất nhiều chuyện đều không thể theo kịp suy nghĩ của cháu.” Kì thực, những lời như vậy, trước kia Lâm Dạng tuyệt đối không dám hỏi Triệu Từ Nam đâu, nhưng những khi đối mặt với Chung Kế Chi, thân phận của hai người không giống nhau, lòng hiếu kì của Lâm Dạng lại trỗi dậy, một mặt thì tính trêu cợt Chung Kế Chi một chút, muốn xem bộ dạng luống cuống tay chân của anh, mặt khác là thật lòng cũng có chút chờ mong câu trả lời của Chung Kế Chi.Chung Kế Chi sợ cậu tức giận, loại cảm giác được người quan tâm đến như thế này, trước nay Lâm Dạng chưa từng cảm nhận được, Triệu Từ Nam chưa bao giờ để tâm đến những cảm nhận khác của cậu ngoài cảm xúc trên giường.Sao có thể dễ dàng buông tha Chung Kế Chi chứ, Chung Kế Chi càng để ý đến mình, Lâm Dạng càng muốn xem vẻ quẫn bách của anh: “Vậy chú thích làm tình với cháu hay là thích làm với vợ trước hơn?”Chí ít hiện tại Chung Kế Chi nghe đến hai chữ “làm tình” đã không còn bối rối như ban đầu nữa.


Nhưng loại vấn đề trắng trợn thế này, anh vẫn không sao mở miệng được: “Việc này… hơi quá…”“Vì sao chú không trả lời? Khó lựa chọn lắm sao?” Biết Lâm Dạng không chịu bỏ qua, Chung Kế Chi cứng đờ hồi lâu, rốt cuộc tìm về được một tia lí trí: “Không phải… Nhưng nhất định phải trả lời sao?”Lâm Dạng gật gật đầu: “Đương nhiên rồi, tranh luận về người cũ với người yêu hiện tại, chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? Vì sao chú không chịu trả lời trực tiếp vấn đề của cháu? Có phải chú vẫn còn vương vấn vợ cũ chưa chịu quên không?” Liên tiếp hỏi mấy câu, khiến cho Chung Kế Chi há hốc miệng, không nói được một lời.

Lâm Dạng cố nén cười, vờ như giận đến bốc hỏa: “Nói ngay, có phải chú định lừa cháu không?”Nếu không phải tại Lâm Dạng cứ nhắc đi nhắc lại Lý Tuệ, Chung Kế Chi cũng sắp quên mất hết cả cảm giác hồi còn sống cùng Lý Tuệ rồi.

Quá bình lặng, cho nên khó lòng khắc ghi.

Những ngày ấy, đi sớm về tối, vừa máy móc lại vừa khô khan, ngay cả sinh hoạt vợ chồng của hai người cũng nhạt nhẽo biết bao.

Giữa hai người có tình yêu hay không, Chung Kế Chi cũng không đáp nổi, nói gì đến vương vấn mãi không quên cơ chứ.

Có đôi khi giữa đêm khuya thanh vắng nhớ tới một chút, chỉ là nhớ tới thôi, không có gì hơn.Lâm Dạng như một ngọn lửa, có thể thiêu đốt Chung Kế Chi trong nháy mắt.

Mỗi lần Chung Kế Chi làm tình với Lâm Dạng xong đều cảm thấy xấu hổ cực kì, nhưng lần sau, khi Lâm Dạng quyến rũ anh, anh lại vẫn không thể khống chế được bản thân.Thiếu niên trần truồng cọ qua cọ lại trên người anh hồi lâu, dù trong phòng có mở hệ thống sưởi ấm thì cậu vẫn lạnh đến hắt hơi một cái: “Hắt xì…” Chung Kế Chi lập tức khôi phục tinh thần, kéo chăn che kín cho cậu: “Đã bảo mà, cảm lạnh rồi đấy.” Lâm Dạng giãy ra khỏi chăn: “Thì đã bảo chú ôm chặt cháu vào cơ mà, cháu bị cảm đều tại chú hết đấy.”Vô cớ gây sự, nhưng Chung Kế Chi vẫn tiếp tục nhân nhượng cậu.


Tay luồn vào chăn ôm ngang hông thiếu niên, hơi ấm từ bốn phương tám hướng ập tới với Lâm Dạng, truyền vào khắp người.

Mình càng ngày càng thích được Chung Kế Chi ôm ngủ, cảm giác thật an tâm, đây là một người rõ ràng chân thực, một người thuộc về cậu.“Chú không muốn làm ư?” Nói là quyến rũ Chung Kế Chi nhưng khi cậu được Chung Kế Chi ôm một cái, lập tức từng thớ thịt trên người đều nhảy lên dồn dập.

Nói xong, cậu luồn tay vào trong quần Chung Kế Chi, vật kia đã cưng cứng lên cả rồi, nằm ngang trong đũng quần.

Chung Kế Chi không kịp ngăn cản, Lâm Dạng đã âm thầm đi vào.Lâm Dạng cười trộm, quả nhiên Chung Kế Chi không hề có một chút sức chống cự với mình.

Tay vẫn ngọ nguậy trong đũng quần người ta không chịu lấy ra, Lâm Dạng tóm lấy phần cán cứng rắn: “Chú muốn làm, nói mau.” Của quý đã bị người ta tóm chặt trong tay, Chung Kế Chi do dự một chút, kéo chăn trùm qua đầu, lí nhí lặp lại câu nói của Lâm Dạng từ trong chăn: “Chú muốn làm.”Mùng năm thế nào cũng phải mở cửa hàng, nếu còn mặt dày mày dạn quần nhau trên giường nữa là cả hai hít gió sống qua ngày mất thôi.

Phố lớn ngõ nhỏ đều đã tràn ngập không khí Tết âm lịch, trong các cửa hàng vang lên tiếng nhạc huyên náo, nhấp nhô trầm bổng như là muốn vượt mặt cửa hàng bên cạnh.Khách trong cửa hàng không nhiều lắm, Lâm Dạng ngồi trên ghế, uống cốc sữa bò Chung Kế Chi rót cho cậu, Chung Kế Chi lại nhắc đến chuyện để cậu đi học, Lâm Dạng hỏi ngược lại: “Chú muốn nuôi cháu à?” Chung Kế Chi gật đầu không nghĩ ngợi, cửa hàng có thể tuyển thêm người, không cần thiết nhốt Lâm Dạng mãi trong cái cửa hàng bé xíu này, cậu không hợp với nơi đây..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận