Nương Tử, Xin Nhẹ Chút

Ăn trưa đơn giản, mua một ít lương khô đi đường cùng
vài bộ quần áo mộc mạc, vốn định đi loanh quanh thêm một tí, kết quả nhìn thấy
tên thủ lĩnh của đám hắc y nhân lúc nãy đang tìm người ở khắp nơi trên đường.
Đường Thải Nhi đang đi phía trước vội vàng xoay người túm Dạ Ngu Ngốc lủi vào
trong ngõ hẻm.

"Lại là đồ khốn kia!" Dạ Ngu Ngốc thò đầu ra
ngoài nhìn theo ánh mắt của Đường Thải Nhi, nhìn thấy gã tiểu nhị, lập tức cười
nhạt.

"Xuỵt, đi, trở về khách điếm." Đường Thải
Nhi ra dấu im lặng, kéo hắn đi hướng khách điếm.

"Đám người kia tại sao phải bắt nạt ta vậy?"
Dạ Ngu Ngốc bị Đường Thải Nhi đẩy vào trong phòng, xoay người lại nhìn bóng
lưng nàng đang đóng cửa nghi vấn hỏi.

Đường Thải Nhi quay đầu lại bật cười, "Ngươi hỏi
ta, ta làm sao biết? Không chừng hồi trước ngươi là người xấu, người ta là tới
trả thù."

"Dạ Nhi mới không phải người xấu đâu!" Dạ
Ngu Ngốc bỉu môi, mặt không cam lòng.

Đường Thải Nhi không có trả lời, bóp bóp vai của mình,
gối đầu lên cánh tay nằm ở trên giường, trong lòng có chút loạn, đầu óc cũng
rất loạn.

Nàng thích Dạ Ngu Ngốc, nhưng mà nàng dù sao cũng
không biết hắn. Lúc trước hắn là hạng người gì, có bối cảnh như thế nào, hoặc
có thê thiếp gia quyến hay không. Hết thảy mọi việc nàng đều không biết. Hiện
tại hắn thuần khiết ngây thơ, cho nên có thể không sợ gì mà cao giọng nói thích
mình, gọi mình là nương tử. Nhưng nếu sau này hắn bình phục lại thì sao? Nhớ
tới tất cả tôn nghiêm của hắn, trong lòng để ý hết thảy, có hay không Đường
Thải Nhi nàng ở trong lòng hắn sẽ không có địa vị không có cân nặng?

Nàng thích phóng khoáng, thích tự do, bây giờ Dạ Ngu
Ngốc có thể cho nàng những thứ này, cũng đều sẽ theo tính tình của nàng, cùng
nàng làm ẩu, nhưng về sau thì sao?

Đường Thải Nhi lặng lẽ phì cười, nàng, thậm chí có
chút hi vọng Dạ Ngu Ngốc vĩnh viễn sẽ có bộ dạng này, nhưng mà, nàng không thể
làm như vậy. Xem ra phải tính toán một chút, phải lấy được Ngũ Độc quả giải độc
cho hắn.

Đi một bước tính một bước, lập kế hoạch không bằng
thay đổi, bên trong xảy ra chuyện gì Đường Thải Nhi nàng cũng không thể dự liệu
hoặc chi phối được, nói không chừng không đợi bắt được Ngũ Độc quả, thân thủ
nàng cũng có chỗ dị thường rồi.

"Nương tử! Nàng có nghe Dạ Nhi nói hay không
vậy!"

Khuôn mặt khuếch đại đột nhiên xuất hiện ở trước mắt
Đường Thải Nhi, nàng giơ tay lên chống ở lồng ngực Dạ Ngu Ngốc, "Nghe
nghe, không phải là ngươi không thấy ngọc bội sao ~"

"Bị người xấu trộm đi!" Dạ Ngu Ngốc lặp lại.

Đường Thải Nhi lật người, cho Dạ Ngu Ngốc một ít chỗ,
"Ngươi rất quan tâm sao?"

"Đó là của Dạ Nhi nha, nương tử biết nó ở đâu
không?"

Lông mày Đường Thải Nhi cau lại, nàng đương nhiên
biết, bởi vì chính là nàng lấy đi, chú ý, là lấy đi! Không phải là trộm!

"Ta làm sao biết được." Đường Thải Nhi trợn
mắt nói dối, "Như vậy đi ~"

"Sao?"

Đường Thải Nhi nâng hai tay đưa đến cổ của mình, tháo
sợi dây chuyền vẫn mang theo bên người xuống, "Cái này cho ngươi, tạm thời

thay thế ngọc bội kia của ngươi đi."

Dạ Ngu Ngốc nhận lấy dây chuyền, nhìn viên đá màu nâu
nho nhỏ ở phía trên tò mò hỏi: "Đây là cái gì?"

"Hạt giống cây hải đường, giống như viên đá, chôn
xuống hơn mười năm mới có thể nảy mầm nở hoa. Rất hiếm có, nói cho ngươi biết
nha, đây là thứ mà nương tử ta từ nhỏ đã đeo trên người, ngươi phải bảo quản
thật tốt, có nghe không?" Đường Thải Nhi cầm lấy dây chuyền, túm Dạ Ngu
Ngốc lên, vừa càu nhàu vừa đeo vào cho hắn.

"Nương tử đối với Dạ Nhi thật tốt." Dạ Ngu
Ngốc chớp mắt, cười ngây ngốc, sau đó ánh mắt yêu mị nhìn chằm chằm đôi môi của
Đường Thải Nhi không tha.

"Hạt giống này cũng là thiên hạ vô song, nó cũng
không phải là Thiên Nhai quỳ bình thường a ~ Cha ta ngâm hạt này với hơn bảy
trăm loại dược liệu trong mấy tháng, ngày ta cất tiếng chào đời người mới lấy
ra, cho nên mới thành màu nâu. Hãy nghe ta nói, hạt giống này có thể khiến
người ta cải tử hồi sinh, mặc dù nói có chút mơ hồ, nhưng mà nó quả thật lợi
hại. Nếu. . . . . . Nếu ngươi gặp nguy hiểm, chỉ cần còn có một hơi thở yếu ớt,
ngươi phải nuốt nó vào trong bụng nha!"

Hai mắt của Dạ Ngu Ngốc cũng không di chuyển chút nào,
nhẹ nhàng mở miệng, "Có Thải Nhi ở đây, ta sẽ không có bất kỳ nguy hiểm
nào . . . . . ."

"Ngươi đang nhìn cái gì vậy? Trên mặt ta có vết
bẩn sao?" Đường Thải Nhi tò mò sờ sờ khóe miệng, sau đó lắc đầu tiếp tục
sửa lại tóc cho Dạ Ngu Ngốc, lại đem hạt giống Thiên Nhai để vào bên trong áo
của hắn.

Vẻ mặt Dạ Ngu Ngốc đêm trong phút chốc trở nên mơ mơ
màng màng. Đường Thải Nhi có chút kinh ngạc nhìn hắn, "Dạ Nhi?"

"Dạ Nhi, thật muốn ăn. . . . . ." Hai tay Dạ
Ngu Ngốc phủ ở ngang hông của nàng, môi mỏng từng chút để sát vào Đường Thải
Nhi.

"Ngươi. . . . . ." Đường Thải Nhi cả kinh,
lui về sau né tránh, nhưng không cách nào thoát khỏi Dạ Ngu Ngốc đến gần. Cho
đến khi hắn đem nàng hoàn toàn đặt ở dưới thân, bàn tay từ từ nâng lên, đặt tay
Đường Thải Nhi ở trên đầu giường.

Đôi môi Dạ Ngu Ngốc lướt nhẹ qua khóe môi của Đường
Thải Nhi, đầu lưỡi hơi vươn ra, lướt qua.

Đường Thải Nhi vẻ mặt khiếp sợ nằm ở đó, đôi mắt to
tròn nhìn chòng chọc vào nóc nhà, trong lúc nhất thời không phản ứng kịp đến
tột cùng đang xảy ra chuyện gì.

Dạ Ngu Ngốc ở phía trên rất bình tĩnh, một tay cùng
nàng quấn quýt năm ngón, một tay khác thỉnh thoảng khẽ vuốt ve cổ của nàng, khi
thì vuốt tóc nàng, để bản thân càng sát lại gần.

Nàng chỉ cảm giác đôi môi bị ngậm mút thỏa thích, nhịp
tim của mình không ngừng tăng nhanh, giống như bị trúng độc vậy, thân thể kia
lại dần dần mất đi khí lực, trở nên mơ hồ.

Đây chẳng lẻ chính là sự rung động của thiếu nữ? !

Đường Thải Nhi cực kỳ bùi ngùi ở trong lòng, rốt cuộc
đóa hoa nhỏ này trước khi héo tàn cũng có người hái được.

Đang muốn tập trung tinh thần, chuẩn bị hiến thân, lại
cảm giác trên người trầm xuống, một khỏa đầu ngã xuống đầu vai của mình không
động đậy nữa. Một lòng rung động đến lúc này bị gặp trở ngại, cũng không tiến
triển.

Đường Thải Nhi bị đè nặng, có chút khó thở, nâng cánh
tay lên, chọc chọc vào người phía trên mình, "Này, này!"

Chọc hai lần không có phản ứng nào, vì vậy Đường Thải
Nhi nổi giận, một tay túm lấy Dạ Ngu Ngốc, đã thấy hắn ngủ rồi, sớm đã đi vào

giấc mộng rất lâu sau đó. . . . . .

"Dạ Ngu Ngốc! ! Con bà nhà ngươi! ! ! ! !"

--------------

Sáng sớm hôm sau, Dạ Ngu Ngốc tỉnh lại từ trong mộng,
chỉ cảm thấy cả người đau nhức, nhìn chung quanh một chút, phát hiện mình lại
nằm trên mặt đất, ngay cả cái mền cũng không có.

Đường Thải Nhi đã sớm mặc quần áo tử tế, đang thu dọn
bọc quần áo, biểu tình nhìn Dạ Ngu Ngốc liếc mắt một cái, sau đó hừ một tiếng
xoay người tiếp tục thu dọn.

"Nương tử? Cơ thể Dạ Nhi đau quá." Dạ Ngu
Ngốc xoa cánh tay và cổ của mình, chậm rãi từ trên đất đứng lên.

Đường Thải Nhi cười ha ha một tiếng, "Đau sao,
còn biết đau sao? Ngày hôm qua ngươi làm cái gì? Ngươi biết không?"

Dạ Ngu Ngốc phồng phồng hai má, "Đi dạo chợ, sau
đó ăn cơm, sau đó trở về khách điếm, sau đó Dạ Nhi liền ngủ mất nha!"

“Ồ!”
Đường Thải Nhi cầm bình trà lên lại hung hăng đập lên trên bàn, "Ngươi còn
biết chính ngươi ngủ thiếp đi sao!"

"Ô ô. . . . . . Nương tử thật hung dữ, a, Dạ Nhi
còn nhớ rõ nương tử đem dây chuyền của mình đưa cho Dạ Nhi." Dạ Ngu Ngốc
vừa nói vừa vội vàng lấy sợi dây chuyền trong vạt áo ra, ý bảo hắn còn nhớ rõ.

Đường Thải Nhi ngửa mặt lên trời trợn trắng hai mắt,
"Mặc kệ ngươi!"

"Nương tử làm sao vậy? Dạ Nhi chọc nương tử tức
giận ở đâu sao?" Dạ Ngu Ngốc chạy đến bên người Đường Thải Nhi, vẻ mặt hốt
hoảng, chỉ sợ nương tử tức giận.

"Ai. . . . . . Không có sao không có sao, nhanh
sửa sang thu dọn đồ của chính mình, chải tóc, ngươi ngủ dậy giống như rơm rạ.
Xong việc thì khẩn trương lên đường đi tìm Vân Nhi tỷ." Đường Thải Nhi
khoát tay áo, biết rõ mình không nên so đo với Dạ Ngu Ngốc, thiếu nữ rung động
đêm qua cứ như vậy bị ép chết ở trong trứng nước, thật đáng buồn đáng tiếc.

"A ~ Dạ Nhi phải nhanh chỉnh lý chính mình!"

Bắc Lục cuối cùng phân thành năm quốc, theo thứ tự là
Dạ Chiêu quốc, Vũ, Vụ, Phong, Tuyết Ảnh quốc. Vụ Ảnh quốc gần với Dạ Chiêu
quốc, hai người Đường Thải Nhi một đường đi về phía tây, vừa đi vừa chơi ước
chừng một tháng mới tới Tây quận Vụ Ảnh quốc. Dọc theo đường đi lại không gặp
qua bất luận địch nhân nào tới hành thích, nói vậy Dịch Dung thuật này cũng có
chút tác dụng, nhưng Đường Thải Nhi cũng biết rõ, dịch dung không phải là kế
hoạch lâu dài. Có lẽ, hết thảy mọi việc còn cần phải đợi Dạ Ngu Ngốc khôi phục
trí nhớ, mới có thể giải quyết hoàn toàn được. Chỉ có điều ngày nào đó, nàng hy
vọng có thể tới lâu một chút.

Vụ Ảnh quốc, nước như tên, mới vừa bước vào biên giới,
chưa đi sâu vào trong, bầu không khí cũng đã mơ hồ bao phủ một tầng sương mù
mỏng. Đường Thải Nhi đưa tay cảm nhận bầu không khí ẩm ướt, "Thế ngoại cao
nhân không phải là đều thích ẩn cư ở chỗ này. . . . . ."

"Cũng không có ánh mặt trời a ~" Dạ Ngu Ngốc
ôm eo của Đường Thải Nhi cưỡi chung một con ngựa.

"Ngu ngốc, mặt trời không có mọc ở đây."

"A ~" Dạ Ngu Ngốc gối lên bả vai Đường Thải
Nhi, ít thật sâu không khí ẩm ướt.

"Dạ Ngu Ngốc, lấy bản đồ ra." Đường Thải Nhi
dùng cùi chỏ thụi thụi hắn.


Dạ Ngu Ngốc kéo bọc quần áo trên người đến trước ngực,
từ bên trong lấy ra một tấm da trâu, "Nương tử, nè."

"Đến, cầm dây cương, ta xem bản đồ một
chút." Đường Thải Nhi vừa nói vừa túm hai tay Dạ Ngu Ngốc tới cầm dây
cương, còn mình thì dựa vào lồng ngực của hắn mở bản đồ ra.

"Ừ. . . . . . Qua cánh rừng này, đi về phía trước
mười dặm chính là Tây quận."

Dạ Ngu Ngốc cúi đầu liếc nhìn, "Nương tử làm sao
thấy được? Dạ Nhi xem không hiểu."

"Ngươi nếu là xem hiểu cái này thì ngươi không
phải là Dạ Ngu Ngốc." Đường Thải Nhi mỉm cười , "Ôm chặt, ta chạy
nhanh đó!"

Vừa nói vừa thả bản đồ vào trong ngực, cầm lấy dây
cương, hung hăng kéo, khoái mã phi nhanh theo.

Tây quận cũng không phải là một huyện thành phồn hoa,
chỉ là một hương trấn tự cung tự cấp, không có huyện lệnh hay thành chủ, mọi
quy pháp đều dựa vào trưởng giả. Mà Liễu phủ coi như là một hộ thế gia vọng tộc
của Tây quận này, phú quý đến cực điểm, rất nhiều lời đồn đãi, cột phòng ở nơi
đây đều được chế tạo bằng vàng, mặc dù như thế nhưng cũng không có người dám đi
vào. Lời đồn rất nhiều, có tin đồn nơi đó có ma quỷ làm loạn, cũng có nói nơi
đó để dâng tặng thần linh, tóm lại nhiều cách nói rối rắm.

Hai người Đường Thải Nhi dắt ngựa vào thành, cả Tây
quận bao phủ bơi sương mù nhưng lại yên tĩnh dị thường, làm cho Đường Thải Nhi
và Dạ Ngu Ngốc cảm giác không khí cũng lạnh mấy phần.

Ho nhẹ một tiếng, Đường Thải Nhi tùy tiện túm được một
người đi đường cười hỏi: "Vị đại ca này, xin hỏi Liễu phủ đi như thế
nào?"

Người nọ ngẩn người, "Cô là ai? Hỏi Liễu phủ làm
chi?"

"A, ta có vị cố nhân là người của Liễu phủ, tiểu
nữ tử là tới thăm người đó."

"Đi thẳng, nhìn thấy bảng hiệu Thiên Ưng lâu thì
rẽ hướng bắc, cô sẽ nhìn thấy."

"Đa tạ đại ca." Đường Thải Nhi ôm quyền,
"Phản ứng của hắn thật đúng là kỳ quái."

Dạ Ngu Ngốc cười he he, "Cái đó Liễu công tử cũng
rất kỳ quái a."

"Đúng nha, không hổ là người cùng một nơi. . . .
. ."

Đường Thải Nhi dắt ngựa, theo hướng người đi đường kia
chỉ mà đi tới, không lâu sau đã nhìn thấy Liễu phủ.

Cổng và sân quạnh quẽ, cổng lớn màu đỏ đang đóng kín,
trước cửa có hai tượng thạch sư đều là nhe răng dữ tợn, gió nhẹ chợt thổi qua
lộ vẻ hết sức thê lương.

"Không có ai a, nương tử." Dạ Ngu Ngốc và
Đường Thải Nhi đứng ở trước nhìn lên cổng lớn.

Đường Thải Nhi lau lau mồ hôi lạnh, "Hay là chúng
ta tới quá sớm, người ta còn chưa dậy."

"Nha." Dạ Ngu Ngốc ngáp một cái, "Vậy
nương tử, muốn gõ cửa sao?"

"Éc. . . . . . Hay là đi ăn sáng trước đi, sau đó
ngủ một giấc, tỉnh rồi trở lại đi." Đường Thải Nhi dứt khoát xoay người,
lôi Dạ Ngu Ngốc cách xa tòa nhà quỷ dị này.

Hai người ngồi ở trong một lều trà húp cháo loãng, ăn
bánh bao, bên cạnh bàn có mấy tên côn đồ vẫn tán gẫu về tin đồn của Liễu phủ.

Đường Thải Nhi gặm bánh bao, lỗ tai dựng lên nghiêm
túc nghe, đều là những lời nói quái lạ, linh tinh, lộn xộn khó hiểu.

"Nương tử, sao nàng không ăn?"

Đường Thải Nhi lấy bánh bao ra, ghé sát vào Dạ Ngu
Ngốc, "Có nghe không?"


"Cái gì?"

"Liễu phủ là nơi ở của quỷ a!"

"Nha." Dạ Ngu Ngốc gật đầu một cái, tiếp tục
húp cháo.

Đường Thải Nhi đối với phản ứng hời hợt của Dạ Ngu
Ngốc thật sự có chút nóng máu, ngồi trở lại tiếp tục húp cháo, "Nơi này âm
khí nặng nề."

"Không phải nương tử nói khí hậu của Vụ Ảnh quốc
chính là như vậy sao ~"

"Không! Không giống như vậy. . . . . ." Hai
mắt Đường Thải Nhi híp lại, "Trực giác của ta nói cho ta biết, nơi này có.
. . . . ."

Dạ Ngu Ngốc dừng đũa, ngẩng đầu nhìn hướng Đường Thải
Nhi, "Có cái gì?"

Đường Thải Nhi thay vẻ mặt nghiêm túc, "Có mờ ám
a ~"

Dạ Ngu Ngốc lệch đầu, "Cùng mờ ám có quan hệ
sao?"

"Ngươi không hiểu hả!"

"Phải không hiểu."

Đường Thải Nhi mở trừng hai mắt, "Dám cùng ta lắm
lời sao? !"

Ngu ngốc đêm bỉu môi, "Dạ Nhi đâu có?"

"Ha ha! ! Trong Vụ Ảnh quốc có Tây quận, Tây quận
là nơi sương mù. Ma quỷ xuất hiện lúc nửa đêm, âm khí tận trời lấy mạng đây a!
! Ha ha ha!" Một tiếng già nua nhưng lại mang lớp vỏ trêu đùa truyền đến,
Đường Thải Nhi ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một lão ăn mày đầu đầy tóc bạc cầm
một bình rượu hồ lô đặt trên bàn trước.

"Đi đi đi! Tên ăn mày thối tha trà trộn vào đây
làm gì? Lăn đi!" Tiểu nhị vội vàng đuổi người đi.

"Tại
sao? Ăn mày không thể ăn cơm uống rượu thưởng thức trà sao? Mắt chó của ngươi
nhìn người thế à, nhìn người bằng đĩa thức ăn hả ~" Dứt lời lão giả kia nở
nụ cười, nhuộm ba phần vẻ say rượu, không tức không làm khó chỉ tiếp tục uống
rượu.

Trực giác lại nói cho Đường Thải Nhi một lần nữa, gã
ăn mày này không đơn giản a không đơn giản, ngay sau đó khẳng khái cười một
tiếng, "Tiểu nhị, tại sao ngươi không biết kính trọng người già chứ, tiền
của lão cứ tính vào ta."

Tiểu nhị có chút khó xử nhìn nàng một cái, "Phu
nhân, ngươi đây là đang làm tiểu nhân khó xử, hắn ngồi ở chỗ này, khách quan
qua đường đều phải đi đường vòng, làm sao tiểu nhân buôn bán đây."

"Ngươi. . . . . ." Đường Thải Nhi đang muốn
cải lại, lại nghe thấy lão giả kia cười to, "Thôi thôi, không muốn tiếp
đãi lão nhân ta a."

Hai mắt của Dạ Ngu Ngốc rời khỏi thức ăn của mình,
nhìn về phía lão nhân kia, bốn mắt nhìn nhau, hắn cười một tiếng, nâng tay lên
hướng về phía xiêm áo đang mở ra của lão.

Lão giả mặt mày hớn hở, "Có ý tứ! Có ý tứ
a!"

"Tiểu nhị, bán cho lão tiền bối hai lượng
rượu." Đường Thải Nhi vừa nói vừa ném cho tiểu nhị một khối bạc vụn.

"Được rồi ~ Lão ăn mày này, hôm nay thật là may
mắn rồi!" Tiểu nhị đi tới trước mặt lão ăn mày, nhận lấy bình rượu hồ lo
trống không, xoay người đi đến trước vạc rượu rót rượu.

"Đa tạ phu nhân thưởng rượu."

"Lão tiền bối không cần nói cám ơn." Đường
Thải Nhi dịu dàng cười một tiếng.

Đợi lão ăn mày kia đi xa, Đường Thải Nhi mới chậc lưỡi
nói: "Ta còn tưởng rằng lão có thể đưa ta một quyển bí tịch võ lâm coi như
báo đáp đấy ~"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận