Nuông Chiều Vợ Nhỏ

Bảo người ta phiền phức mà lại muốn rây vào, đúng thật là ko thể hiểu nổi hắn. Mạc Nhu Nhi ko vận dụng IQ thiên tài của mình để suy nghĩ nữa mà xin phép lên phòng, để lại ba người bọn họ bên dưới trò chuyện

“ Phong tổng, trong thời gian ngài tiếp xúc với con gái tôi có lẽ đúng đủ để hiểu được bản tính nó, cậu có còn cái ý nghĩ muốn làm con rể nhà họ Mạc, chồng tương lai của Nhu Nhi ko?”

“ Đương nhiên là có “ Phong Diệc Thần trả lời ko cần suy nghĩ. Mạc Tước hỏi vậy ko phải thừa sao? Nếu ko muốn lấy nàng làm vợ thì sao hắn có thể bảo bọc nàng suốt 5 năm cơ chứ?!

“ Được, chỉ cần Nhu Nhi hạnh phúc, tôi liền giao con gái cho cậu”

----------------- Đường phân cách của Ly Ly đáng yêu--------------

“ Cậu về TQ chưa”

“ Mình đang ở nhà này “ Mạc Nhu Nhi hiện là đang xem hoạt hình,tay cầm hai bịch khoai chiên miệng nhai ko ngớt, xung quanh những món dồ ăn vặt dải gắp nơi

“ Nhi Nhi thân yêu, cậu có thể mang tiền đến bar Wis cho mình được ko? mẹ nó nữa, mình bị móc mấy ví rồi” Băng Ly nói với giọng đau thương mong nàng sẽ đến giúp

“ Tiểu sảo lũ trộm ngày càng cao siêu nha, đến Băng Ly mà cũng bị mất tiền” Mạc Nhu Nhi ngây thơ phán một câu


“ Đúng đó, mình hiện tại là rất đáng thương, nên cậu nhất định phải giúp mình “

Mạc Nhu Nhi thực sự ko thích những nơi như vậy chút nào, thực sự rất ồn ào còn nồng nạc mùi thuốc lá nữa, liền từ chối

“ Ko được đâu, mình ghét đến mấy nơi như vậy lắm”

“ Nhu Nhi thân mến, cậu ko thể vì mình mà phá lệ lần này sao, rồi cậu thích gì mình liền chiều đó” Băng Ly dở thói nịnh nọt dụ dỗ

Nghĩ nghĩ thứ gì đó một lúc, nàng liền lên tiếng

“ Thật?”

“ Đương nhiên, mình có bao giờ thất hứa với cậu đâu”

“ Nhớ lời cậu nói đó, 5 phút sau mình liền tới”

Nói xong, vẫn bộ pijama hồng phấn họa tiết kitty, nàng cầm theo ví đi liền ra bar Wis

Đúng như lời đồn, Wis là một quán bar xa xỉ chuyên giành cho những con nhà giàu đến hưởng thụ cuộc sống về đêm. Thiết kế trang trongj họa tiết bắt mắt với diện tích vô cùng lớn.

Bước vào đây khiến Mạc Nhu Nhi cảm thấy thật khó chịu bởi mùi thuốc lá hòa với rượi bia.

Nàng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người bởi bộ trang phục đối lập với bầu không khí xập xình ám muội. Những cô nàng ăn mặc thiếu mảnh, guốc cao gót trên mặt chát đầy những lớp phấn lớp son trong khi nàng lại đơn điệu một bộ đồ ngủ kín đáo tôn lên vẻ đáng yêu thanh khiết, khuôn mặt ko tí vẫn son vẫn bộc rõ nét xinh đẹp.

Mạc Nhu Nhi mở sờ túi áo bỗng phát hiện một điều NÀNG QUÊN MANG ĐIỆN THOẠI! huhuuu giờ phải làm sao để liên lạc với Băng Ly đây?

Đang loay hoay nhòm ngó để xem bóng dáng Băng Ly ở đâu thì chợt có một nhóm con trai tiên tới


“ Cô gái nhỏ đi một mình sao?”

“Tôi.. Tôi ko quen mấy anh”

Mạc Nhu Nhi bỗng chốc run sợ, đó chính là lí do nàng ghét đến những nơi như này, rất nguy hiểm a

“ Ko quen rồi dần dần chúng ta sẽ quen “ Tên đàn ông cầm đầu đó ngũ quan cân xứng, nguôn mặt điển trai tuy nhiên lại pha vào đó là vẻ phong lưu cợt nhả, nhìn là có thể thấy chắc là loại thiếu gia ăn chơi trác táng, mà nàng, lại ghét nhất là những loại người như vậy

Cảm thấy mình ngày càng nguy hiểm hơn, nàng vội vàng tránh né hắn ta, chạy đi nơi khác. Tuy nhiên, đâu có dễ như vậy, lâu lâu rồi mới có người con gái khiến hắn để mắt sao có thể bỏ lỡ cơ hội chứ. Phụ nữ đối với hắn đếm ko hết, chủ yêu với công dụng ấm giường, nàng là người duy nhất khiến hắn cảm thấy thú vị.

Mạc Nhu Nhi chạy tới một nơi đông người hơn, nhưng tiếc rằng ở đây, moi người đều đang say mê hưởng mình vào dòng nhạc, nhảy nhót, hút thuốc, một số cặp đôi còn đang miệt mài triền miên.

Thấy mình ko thể nhờ cậy ai được, nàng cứ vậy cắm đầu chạy về phía trước, bỗng chốc lại va vào một người đàn ông, ko hề nghĩ ngợi nhiều nàng nhanh chóng chạy ra phía sau người này ôm lấy hắn

“ làm ơn giúp tôi với “ giọng nói của nàng chứa đựng những ủy khuất cùng lo sợ

Hắn nhíu đôi mày rậm, cô gái nhỏ này lại dám động vào người hắn, nhưng hắn lại ko hề bài xích cái ôm này mà ngược lại cảm thấy thích thú, làm gì có ai dám động vào người Lãnh Tuyệt hắn chứ?! Nếu có chắc nàng là duy nhất rồi

Các tên con trai nhìn thấy Lãnh Tuyệt thì ko khỏi rùng mình. Bọn chúng còn run sợ hơn khi thấy nàng ôm hắn mà ko hề bị đá bay ra xa? chẳng lẽ cô gái này có quan hệ gì với Lãnh Tuyệt sao?! ai mà lại ko biết Lãnh Tuyệt là người giàu và có ảnh hưởng nhất nhì giới hắc đạo?! Còn ai dám động vào đồ của hắn.


Lãnh Tuyệt ko nói gì, chỉ liếc bọn chúng một lượt sau đó tuôn ra một từ ngắn gọn

“ Cút”

Đám con trai thấy vậy sợ hãi bỏ chạy, nếu làm Lãnh Tuyệt khó chịu chẳng khác nào giao mình cho ác quỷ

Thấy nàng vẫn ôm chặt hắn ko có ý định buông ra, Lãnh Tuyệt lạnh lùng lên tiếng

“ Cô định ôm tôi đến bao giờ?”

Mạc Nhu Nhi cơ bản là vừa nãy sợ hãi, chỉ biết thấy có người là liền lấy làm bia đỡ đạn, ko hề biết gì hết, thấy có người lên tiếng nàng đôi tay vẫn ôm hắn như ko hề nghe thấy gì, thò chiếc đầu nhỏ nhỏ ra phía trước ngó xung quanh

Thấy bọn chúng đã đi hết, nàng vội buông tay ra, thở nhẹ một tiếng. Chợt nhớ tới người cứu mình, nàng cười tươi tắn nhìn về phía hắn

“ Cảm ơn anh “


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận