Nuông Chiều Em Đến Nghiện 2


Cơn phẫn nộ đang kêu gào bên trong Cố Tống Vy, lấn át lý trí của cô ả: “Không, đó không phải sự thật đâu, mọi người đừng tin anh ta!”
“Đến tận lúc này mà còn cứng miệng.”
Triệu Phàm dường như đã đoán trước được ả ta sẽ phản ứng như vậy, thế là anh lại nói thêm: “Nếu mọi người vẫn chưa tin thì có thể hỏi chủ tịch Tiêu thử xem, ông ấy là ba của cô Tiêu, chắc chắn ông ấy biết chuyện này.”
Triệu Phàm vừa dứt lời thì ánh nhìn của cả trăm con người xung quanh đều cùng lúc đổ dồn về phía Tiêu Tùng đang đứng cách đó không xa.

Mặt Tiêu Tùng tái mét, trông có vẻ u ám vô cũng, rõ ràng ông đã không tài nào nhẫn nhịn được nữa: “Tống Vy, đủ lắm rồi, con phải biết thõa mãn đi, đừng có mà chèn ép quá đáng như vậy.

Con hãy mau trả vòng cổ lại cho Diệp Nhiên đi!”
“Ba…”
Cố Tống Vy hoảng hốt, mặt cắt không còn giọt máu.

Tiêu Tùng nói vậy khác gì đã thừa nhận chuyện cô ả giựt chồng của Tiêu Diệp Nhiên!
“Ông xã…”
Triệu Uyển Nhan cũng bất mãn lên tiếng.

Cái vòng cổ đó bà ta đã thòm thèm từ lâu, mong mãi mới tới lúc Tiêu Diệp Nhiên phải chuyển ra ngoài ở, sao bà ta có thể trả lại chứ?

“Tôi nói rồi, đồ của con bé hai người đừng đụng vào.

Mau trả vòng cổ lại đi! Bộ thấy chưa đủ mất mặt hả!”
Tất cả mọi thứ của cô.

Có điều bây giờ ả cũng không dám làm trái ý Tiêu Tùng, đành phải bất mãn tháo chiếc vòng trên cổ xuống trả lại cho Tiêu Diệp Nhiên.

Ánh mắt Cố Tống Vy có vẻ ác độc vô cùng, Tiêu Diệp Nhiên không thèm để tâm tới, cô lấy lại chiếc vòng, đôi tay nâng nó lên như thể đó là vật quý giá nhất trên dời.

Một bữa tiệc cưới đang yên ổn bỗng nhiên lại biến thành một bộ phim với tình tiết cũ rích.

Các tân khách đã xem thỏa thuê, ánh mắt họ nhìn Cố Tống Vy và Bùi Hạo Tuấn đều có vẻ gì đó là lạ.

Không ít các cô gái đã bị vỡ mộng, người đàn ông hằng ngưỡng mộ bấy lâu bỗng trở thành tên cặn bã, đúng là rất khó để chấp nhận sự thật này, bọn họ đều mau chóng bỏ ra về, nhủ thầm sau này sẽ không bao giờ tham gia bất kì bữa tiệc nào có liên quan đến nhà họ Bùi nữa….

Đám người nhốn nháo lên, tiệc cưới cũng chẳng tài nào tiến hành tiếp được, các vị khách khác thấy có người bỏ về thì cũng kiếm đại cái cớ vội vã về theo.


Danh tiếng dội hết xuống bồn cầu, người nhà họ Bùi và họ Tiêu ai nấy mặt mày đều tái như màu gan lợn.

Đặt biệt là Bùi Hạo Tuấn, khuôn mặt đó giờ vẫn luôn có vẻ dịu dàng nay đã hoàn toàn thay đổi, lúc này trông anh ta có vẻ vô cùng tăm tối.

Hai tay Cố Tống Vy xiết chặt, đôi mắt đong đầy vẻ hận thù.

Tiêu Diệp Nhiên!
Tất cả là do Tiêu Diệp Nhiên hết, nếu không có cô ta thì ả đâu có mất hết mặt mũi như vậy, còn trở thành kẻ bị mọi người khinh bỉ.

Tôi nhất định sẽ không cho cô sống tốt đâu!
Tiêu Diệp Nhiên cũng chẳng hề hay biết lúc này Cố Tống Vy đang hận cô vô cùng, song dù có biết thì cô cũng không thèm để tâm, bởi vì nỗi hận trong lòng cô còn to lớn hơn nhiều.

Sau khi bước ra khỏi sảnh tổ chức tiệc thì Tiêu Diệp Nhiên cũng chẳng chút do dự nào mà bước thẳng ra ngoài gọi xe, định sẽ quay về nhà của Cố Mặc Đình.

Rõ ràng người nọ lạnh lùng như vậy, nhưng lại có thể dễ dàng xua đi bóng tối lạnh lẽo trong lòng cô, khiến cô luôn cảm thấy ấm áp.

Nỗi khao khát được trở về bỗng dâng trào, vậy nên trong thoáng chốc cô đã không nhận bóng hình đang đứng cách đó không xa.

“Bà xã!”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận