Nữ Vương Hắc Đạo: Ông Xã Chớ Làm Loạn

Cho dù bình thường Bắc Âu Hân hay nhanh mồm nhanh miệng nói những lời trào phúng người khác thì bây giờ cũng không tìm được lý do để phản bác, chỉ có thể buồn bực chịu thua thiệt. Dù sao, Triệu Nghị cũng chỉ nói đồ bỏ đi ngực lớn não teo, chứ không có đặc biệt nói đến người nào. Cô náo loạn như vậy, khác gì tự thừa nhận mình là đồ bỏ đi ngực lớn não teo.

Khuôn mặt ủy khuất kéo lây cánh tay của anh trai, chẳng qua là trong ánh mắt quyến rũ đang mở to kia chứa đầy ý hận.

Thấy nữ vương vừa mở miệng liền trực tiếp giải quyết được vấn đề, Triệu Nghị bội phục giơ ngón tay cái lên: "Không hổ danh là nữ vương."

Lãnh Tâm Nhiên đeo tay nghe lên: "Không muốn phí lời tranh cãi, dùng thực lực nói chuyện tốt hơn."

Triệu Nghị không ngừng gật đầu, cúi túi quà vặt bắt đầu ăn. Chẳng qua là do tức giận quá nhên cậu mới mở miệng, nếu không, mới không thèm so đo với con nhỏ lòng dạ hẹp hòi đó.

Lãnh Tâm Nhiên không biết là, Triệu Nghị và Bắc Âu Hân quá quan hệ rất sâu. Triệu Nghị và Dung Thiếu Tuyệt là bạn học, từ trung học năm nhất đến năm hai đều học chung. Mà khi học trung học năm nhất, Bắc Âu Hân học chung lớp với bọn họ. Cho nên, chuyện Bắc Âu Hân thầm mến Dung Thiếu Tuyệt, cậu biết, chẳng qua là không thèm nói ra thôi. Cậu thấy, nữ nhân ác độc chỉ có gương mặt này tuyệt đối không xứng vớ lão đại nhà mình. Đặc biệt là khi cậu biết nữ sinh nhìn như thanh thuần này lại giở ra một đống thủ đoạn nói Dung Thiếu Tuyệt tỏ tình với nhỏ, thì cậu càng ghét nhỏ đó hơn.

Chẳng qua cậu là "bụng Tể tướng có thể chống thuyền" (chắc là nói Triệu Nghị rộng lượng đó), không muốn so đo với con nhỏ này, cho nên xem như cái gì cũng không biết. Không phải chỉ là dáng dấp tốt một chút, nhà có nhiều tiền một chút thôi sao? Có gì đặc biệt hơn người chứ, vừa thấy khuôn mặt tự cho mình là đúng kia thì cậu liền thấy ghê tởm.

Bắc Âu Hân vẫn còn đang tức giận, trong lòng Bắc Âu Hàn cũng không chịu nổi. Trong lòng hắn vẫn không ngừng quanh quẩn ánh mắt Lãnh Tâm Nhiên nhìn mình vừa rồi, lạnh như băng, xa lạ, khác xa với ánh mắt nồng nhiệt trước kia, không có một chút tình cảm nào. Chẳng lẽ, cô ấy không còn thích mình?

Đối với Triệu Nghị và Lãnh Tâm Nhiên mà nói, chuyện náo loạn trên xe chỉ là một khúc nhạc đệm không liên quan. Nhưng mà hiển nhiên người khác lại không cho là vậy, Bắc Âu Hân càng thêm oán hận Lãnh Tâm Nhiên làm mất mặt mình, xem cô là cái đinh trong mắt hận không thể ăn thịt uống máu được. Bắc Hâu Hàn lại vì ánh mắt và vẻ mặt không chút tình cảm kia mà hoảng hốt, mãi cho đến khi tới trường thi mới tỉnh táo lại.


Mặc dủ đề thi khó hơn đề mẫu của trường nhiều, nhưng Lãnh Tâm Nhiên vẫn nộp bài trước, sau đó ra ngoài chờ Triệu Nghị. Bây giờ cô mới biết, thiên tài máy tính Triệu Nghị này, là một kẻ trời sinh mù đường.

"A, hả, hả?"

Lãnh Tâm Nhiên đang dựa vào vách tường ngẩng người, đột nhiên bên cạnh truyền đến trận âm thanh mừng như điên, không đợi cô kịp phản ứng, chỉ thấy một nam sinh rất cao vọt tới bên người cô, trên gương mặt xinh đẹp đầy vẻ vui mừng.

"Là cậu có đúng không? Cậu chính là nữ sinh hôm đó chơi bóng rổ đúng không?"

Đối mặt với nghi vấn này, Lãnh Tâm Nhiên chỉ ngẩng đầu quét mắt qua đối phương một cái, sau đó thờ ơ dời ánh mắt đi, làm như không nghe thấy gì.

Cảm nhận được ánh mắt xa lạ lạnh như băng của đối phương, Lăng Vũ bi thương, bĩu môi lẩm bẩm: "Mình tên là Lăng Vũ, mình muốn nhận cậu làm sư phụ dạy mình chơi bóng rổ!"

Lãnh Tâm Nhiên xoay người chuẩn bị rời đi.

Nhưng Lăng Vũ sao có thể bỏ qua cơ hội này, nhận ra ý định của cô, nhanh tay bắt được ô. Nhưng một giây kế tiếp, cậu lại cảm giác được mình bay lên không, liền bị một cú ném qua vai xinh đẹp hung hăng ném xuống đất.

Xương khớp cả người đều muốn rơi ra, từ trước đến giờ Lăng Vũ chưa từng chịu uất ức thế này, nước mắt lập tức rơi ra: "Thật là đau."

"Đừng có tùy tiện đụng vào người tôi."

Thanh âm của Lãnh Tâm Nhiên rất lạnh.

Cố gắng bò dậy từ trên đất, Lăng Vũ giơ khuôn mặt đầy nước mắt trước mặt nữ sinh lạnh lùng như băng: "Cậu dạy mình chơi bóng rổ có được không? Mình đã tìm cậu rất lâu rồi. Cậu thật là lợi hại, còn lợi hại hơn cả huấn luyện viên do ba mình mời về."

Dáng vẻ đáng thương kia, tựa như sẽ khóc lên nếu Lãnh Tâm Nhiên không chấp nhận.

Nếu những người quen Lăng Vũ ở đây, nhất định sẽ bị hù vì một màn trước mắt này. Bởi vì, Lăng thiếu luôn là công tử cao quý, trong nhà có tiền, lại đẹp trai, kỹ thuật chơi bóng tốt, luôn luôn cao cao tại thượng. Nhưng bây giờ, cậu lại giống như một đứa trẻ vì không được cho kẹo mà khóc lóc ăn vạ.

Lãnh Tâm Nhiên không nói lời nào, Lăng Vũ cũng không nói, chỉ dùng khuôn mặt nước mắt lưng tròng đáng thương nhìn cô, lẽo đẽo theo đuôi, cô đi đến đâu thì đi đến đó.

Đợi đến khi cuộc thi kết thúc, lúc Triệu Nghị mất một lớp da từ trong phòng thi bước ra, liếc mắt liền thấy có một nam sinh đang làm phiền nữ vương. Lập tức, giống như được bơm máu gà: "Cách nữ vương xa một chút."


Tính trẻ con của Lăng Vũ không phải là ai cũng có thể nhìn thấy. Triệu Nghị vừa xuất hiện, cậu liền thu hồi vẻ mặt đáng thương, giống như một con Khổng Tước cao ngạo nâng khuôn mặt tinh xảo lên: "Cậu là người nào, tại sao tôi phải nghe lời cậu? Tôi đến "bái sư", không liên quan thì cút xa một chút!"

Bộ dáng cà lơ phất phơ muốn ăn đánh này, kết hợp với bộ quần áo sang trọng tạo nên một hình tượng rất nổi bật.

"Bái sư cái gì? Thiệt là, muốn tiếp cận cũng không biết tìm cái cớ cho tốt." Đương nhiên Triệu Nghị không tin lời của nam sinh còn đẹp hơn cả nữ sinh này. Đặc biệt là khi nhìn thấy một mặt muốn ăn đánh của cậu ta, thì càng hận không thể đánh một quyền, không cho thái độ tốt nào, trực tiếp cười nhạo nói.

"Đi."

Lãnh Tâm Nhiên đột nhiên mở miệng.

Vậy mà, chuyện lại luôn phát triển theo hướng cẩu huyết. Bọn họ còn chưa rời đi, một kẻ đáng ghét đã xen vào.

"Xem ra có người lại đang quyến rũ đàn ông nha, thật là không biết xấu hổ."

Tâm trạng của Bắc Âu Hân vống đang rất tệ, nhìn thấy bên kia có hai nam một nữ trong nháy mắt liền trở nên hưng phấn, trực tiếp lôi anh trai Bắc Âu Hàn bước qua, mở miệng nhục mạ.

Triệu Nghị vừa chuẩn bị phản bác, nhưng có người phản ứng còn nhanh hơn cậu.

"Miệng thật đê tiện. Đã từng nhìn thấy người ngực lớn não teo, nhưng chưa từng thấy người nào đê tiện đến như vậy."

Hé ra khuôn mặt đẹp hơn cả con gái, Lăng Vũ vừa mở miệng đã tức giận mắng lên.


"Anh, anh............ "

Chung quanh có rất nhiều người xem náo nhiệt, cũng chỉ chỉ chõ chõ về phía này. Bắc Âu Hận giận đến mặt đỏ bừng, cô nghĩ không ra, tại sao nam sinh nào bên cạnh Nhiên háo sắc cũng đáng ghét như vậy? Đầu tiên là Triệu Nghị, hiện lại đến nam sinh đẹp hơn nữ sinh này, rõ ràng là mình nói chuyện giúp hắn, hắn lại như thế, thật là chó cắn Lã Động Tân không biết lòng người tốt.

"Sư phụ, cậu đừng tức giận, mình sẽ lấy lại công đạo cho cậu."

Bên này khí thế bức người, nhưng vừa quay đầu lại nhìn cô gái vẻ mặt vô cảm kia, Lăng Vũ liền lộ ra vẻ mặt nịnh hót vô cùng buồn cười.

Thiếu chút nữa Triệu Nghị đã không nhịn được bật cười, cậu phát hiện, thằng nhóc này, thật đúng là có tài chọc người.

"Sư phụ? Cậu gọi nhỏ đó là sư phụ? Cậu có quan hệ gì với Nhiên háo sắc?"

Nhạy bén bắt được hai từ quan trọng, khuôn mặt xinh đẹp của Bắc Âu Hân cũng trở nên vặn vẹo.

"Mắc mớ gì đến cô!"

Lăng Vũ hất cầm, kiêu ngạo nghiêng đầu không thèm để ý tới.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận