Nữ Thần Ẩm Thực Hắc Ám

1, Kẹo trái cây

Ngày nọ, Mộ Cẩm Ca phát hiện một vài viên kẹo trái cây trước kia mua giảm giá trêngác lửng của mình.

Từ khi phát hiện kẹo trái cây vì ai đó mà ăn không ngon như trước, cô đã chuyển sang ăn kẹo bạc hà, đã lâu không có mua kẹo này, hiện tại tìm thấy thì có chút hoài niệm.

Xuất phát từ truyền thống tiết kiệm là điều tốt, cô liền bóc một viên ra cho vào miệng, lại phát hiện hương vị vẫn là không ngon, lúc làm việc bị tuột huyết áp ăn vào cũng ổn, nhưng bình thường ăn vào sẽ thấy ngọt quá mức, toàn là vị hóa học.

– không phải là đã biến chất đi?

Đúng lúc này, Cao Dương cầm văn kiện từ phòng làm việc của Hầu Ngạn Lâm đi ra, nhìn thấy giấy gói kẹo trên tay cô, thì dừng lại, vận dụng nguyên tắc lấy lòng bà chủ tương lai, anh cười nói: „thì ra đây chính là cái gọi là không phải người một nhà thì sẽkhông cùng vào cửa, khẩu vị của Mộ tiểu thư và thiếu gia thật giống nhau.“

Mộ Cẩm Ca nhíu mày, hỏi: „anh nói vậy là sao?“

„Mộ tiểu thư không biết sao? Thiếu gia cũng rất thích ăn loại kẹo này.“ Cao Dương quay đầu nhìn cửa phòng làm việc đang đóng chặt kia, hạ giọng nói, „Năm ngoái, thiếu gia còn bảo tôi mua rất nhiều hộp đó.“

Mộ Cẩm Ca nhớ lại sau khi bán kết cuộc thi Đầu bếp mới, Hầu Ngạn Lâm nói với cô là „hộp kẹo giả“, thì trong lòng toát ra một ý niệm, giống như là đầu mối, kéo theo chân tướng lộ ra.

cô đưa giấy gói kẹo cho Cao Dương, nói: „Trợ lý Cao, anh xem cẩn thận chút, kẹo này của tôi và kẹo của Hầu Ngạn Lâm mua là giống nhau sao?“

Cao Dương nhỏ giọng, sửa lại cho đúng: „Là thư ký Cao, đầu năm đã thăng chức.“

„... tốt, thư ký Cao.“

Sau khi xưng hô đã được sửa đúng, Cao Dương rõ ràng vui vẻ hơn, anh biết Mộ Cẩm Ca không phải là người không có việc gì thì tìm người gây phiền, nếu đã lên tiếng hỏi, vậy chắc chắn chuyện này có ẩn tình, cho nên mỗi một chi tiết nhỏ anh cũng khôngdám để sót, nghiêm túc hẳn lên.

Rất nhanh, anh phát hiện ra sự khác biệt.

„Mộ tiểu thư, kẹo cô mua là hàng nhái đi.“ Cao Dương khẳng định nói, „Đầu tiên, têntrên giấy gói kẹo cùng hàng chính hãng chỉ sai kém nhau một chữ, kẹo này vốn là hàng ngoại, tuy trong nước cũng có xưởng, nhưng theo tôi biết là ở thành phố S chứkhông phải là ở thành phố H.“

Mộ Cẩm Ca đã hiểu cơ bản chuyện gì đã diễn ra.

cô lấy lại giấy gói kẹo trên tay Cao Dương, hỏi: „Thư ký Cao phải đi sao?“

Cao Dương giơ lên túi hồ sơ: „Đúng vậy, phải đem hồ sơ thiếu gia ký tên kịp giờ giaođi, nhưng sau đó tôi sẽ lại ghé lại một lần nữa, ngại quá, đã quấy rầy.“

Mộ Cẩm Ca nói: „không sao, nếu tiện thì giúp tôi mang Rượu trắng ra ngoài mộtchuyến được không? Sau khi giao hồ sơ thì không cần trở về nhanh như vậy.“

Cao Dương ngơ ngác: „Sao thế?“

Mộ Cẩm Ca nhìn cửa phòng làm việc, chậm rãi nói: „Tránh cho mọi người thấy được cảnh bạo lực gia đình, như thế sẽ không tốt lắm.“

Cao Dương: „!?“


Này này này này này...

Chắc không có liên quan gì đến anh đúng không? anh không có nói gì sai đúng không?anh không liên quan đến chuyện này đi?!

anh mới lên chức chưa đầy một năm, không nghĩ nhanh như thế phải thất nghiệp a!

2, Bát quái

Từ khi Mộ Cẩm Ca và Hầu Ngạn Lâm sống chung, buổi tối Rượu trắng lại có thêm mộtchỗ ngủ.

„Sau đó đâu sao đó đâu?“

Lúc này đã là đêm khuya tĩnh lặng, nó thoải mái nằm trên giường của Hầu Ngạn Lâm,trên người là cái chăn nhỏ, cả người tỏa ra mùi thơm sau khi được tắm gội. Nó giống như đứa nhỏ nghe ba mẹ kể chuyện xưa trước khi đi ngủ, nhưng không chút nào buồn ngủ, mà ngược lại, càng nghe càng hưng phấn, sốt ruột hỏi: „cô gái kia thế nào?“

Hầu Ngạn Lâm từ tốn nói cho nó tin đồn trong giới giải trí: „không phải tao đã nói rồi sao, cô gái kia là một người mạnh mẽ, sao có thể nguyện ý bị tên cầm thú Trương Trạch Hạo quy tắc ngầm được, cô ta tức giận đến mức lật bàn, sau đó lẩn vào đám đông trốn ra khỏi quán bar, lợi hại không?“

Vẻ mặt Rượu trắng ưu sầu: „Nhưng sau này phải làm sao đây? cô ấy không quyềnkhông thế, sao có thể sinh tồn trong giới này?“

Hầu Ngạn Lâm lười biếng nói: „Có thể tiếp tục sinh tồn hay không, thì phải xem có người giúp cô ta không.“

Vẻ mặt Rượu trắng sầu khổ nhìn về phía anh: „Đại ma đầu, anh xem xem, người ta đáng thương như vậy, anh giúp cô ta một lần đi.“

Hầu Ngạn Lâm tủm tỉm cười: „Hầu gia chưa chắc có thể áp chế Trương gia, nhưng cómột người nhất định có thể áp chế được Trương Trạch Hạo.“

Rượu trắng hiếu kỳ hỏi: „Ai thế?“

„Phương Tự, người đại diện của Ngu Phái.“ Hầu Ngạn Lâm không nhanh không chậmnói, „Sau này có chuyện lan truyền trong giới, Phương Tự đã ký hợp đồng với cô gáiđó, từ đó Trương Hạo Trạch cũng không dám tìm cô ấy gây phiền nữa.“

Đêm nay Rượu trắng đã được nghe qua tên nhiều người, trong ấn tượng không có gia tộc lớn nào là họ Phương, nên hỏi ngay: „Vì sao thế?“

Hầu Ngạn Lâm cười cười: „Vì Trương Hạo Trạch thích Phương Tự.“

Rượu trắng kinh ngạc: „Oa, tên đào hoa Trương Hạo Trạch cũng có người trong lòng a.“

Hầu Ngạn Lâm duỗi tay sờ đầu nó: „Mày phải biết rằng, trong nhận thức của những tên cặn bả, thì „thích“ và „làm loạn“ không đồng nhất nha.“

Rượu trắng cái hiểu cái không, gật đầu, sau đó hỏi: „Vậy Phương Tự có thích hắnkhông?“

„không, Phương Tự thích Lương Hi.“ nói đến đây, Hầu Ngạn Lâm có cảm giác tự hào, „Nhưng Lương Hi thích Sào Văn, anh em tốt của tao.“

Lúc này Rượu trắng mới phản ứng lại, kinh ngạc mà giọng cũng cao lên: „A?! anh nóiPhương Tự là... là... là... nam sao?!“


Hầu Ngạn Lâm nói với giọng đương nhiên: „Đúng a, trước kia là đàn anh của Lương Hi.“

„Hù chết Bổn Đại vương.“

„Tới tới tới, tao lại kể mày nghe chuyện khác...“

„Thùng thùng thùng!!!“

Đúng lúc này, cửa phòng ngủ vang lên tiếng gõ cửa, một mèo một người trong phòng đều sửng sốt.

Mộ Cẩm Ca đẩy cửa ra, mặt không cảm xúc liếc nhìn bọn họ, lạnh lùng nói: „Hầu Ngạn Lâm, không phải anh nói sẽ mang Rượu trắng đi ngủ ngay sao? anh xem bây giờ là mấy giờ?“

Hầu Ngạn Lâm: „... 2h5.“

Mộ Cẩm Ca cười lạnh một tiếng, cái gì cũng không nói, chỉ „ầm“ một tiếng, tiếng đóng cửa vang lên thật mạnh, để lại một mèo một người im lặng như ve sầu mùa đông.

Hầu Ngạn Lâm: „...“

Rượu trắng: „...“

Năm giây sau, đèn phòng ngủ cuối cùng cũng tắt.

3, Thanh tiến độ

Kỳ thật cho đến bây giờ, Hầu Ngạn Lâm vẫn luôn che giấu một bí mật 

– anh, cũng có một thanh tiến độ.

Dĩ nhiên, anh là người thật 100%, không phải là hệ thống gì, cái gọi là „thanh tiến độ“ chính là một quyển sổ anh luôn mang theo bên mình.

Quyển sổ này bên ngoài được bao bọc bằng da màu nâu đậm, có khóa, mỗi khi anhmở sổ ra viết, người khác đều cho rằng anh đang viết lịch trình, đại biểu cho thân phận tổng giám đốc Hầu luôn bận trăm công ngàn việc.

À, nghĩ vậy cũng không sai, cái này cũng được coi là sổ nhật trình.

Chẳng qua bên trong sổ „nhật trình“ là cái dạng này – 

10/26: Tĩnh ca ca ghen! Thành công bước vào nhà Tĩnh ca ca (vẽ hình bàn tay giơ chữ V)

12/31 – 1/1: Tĩnh ca ca cười với mình!!!

1/15: thổ lộ!!! Đồng ý!!! Lần sau nhất định phải ở nhà Tĩnh ca ca đủ 24h!!! (vì quá mức kích động cho nên chữ viết phá lệ qua loa còn kèm theo vẽ bùa quỷ hình như là tiếng anh)


2/7: mang cô ấy về nhà

4/3: mình được mang về nhà!!! Còn ở nhà cô ấy ngủ!!! sự phát triển mang tính lịch sử!!!

4/4: cãi nhau (mặt khóc), Tĩnh ca ca tới tìm mình!!!

4/5: lần này đã ở nhà Tĩnh ca ca đủ 24h!!! Mục tiêu lần sau là bò lên giường Tĩnh ca ca!

4/18: chuẩn bị áo ngủ quyến rũ (gạch chéo) quyến rũ thất bại, nhưng được ngủ lại cũng là tốt rồi!

5/25: đáp ứng ở chung!!!!!!

6/3: chính thức bắt đầu sống chung! (vẽ một đống trái tim)

6/7: đêm nay mình muốn mê hoặc Tĩnh ca ca (gạch chéo) lại thật bại...

6/20: hôm nay (gạch chéo) thất bại...

6/25: chuẩn bị kinh hỉ, đêm nay nhất định có thể thành công (gạch chéo) cô ấy thậtvui, nhưng mình vẫn thất bại...

7/1: thành bại hay không là xem sáng nay (gạch chéo), hôm nay thất bại không có nghĩa là ngày mai sẽ thất bại!

7/7: Thất Tịch thật tốt, quyết thắng! (gạch chéo) thôi, lần này thất bại coi như cấp chút an ủi cho Ngưu Lang Chức Nữ

7/14: lần này mình nhất định không cắm cờ (gạch chéo), có lẽ mình nên đi cúng ở miếu nhân duyên...

7/17: thất bại hằng ngày

7/23: thất bại hằng ngày

7/27: thất bại hằng ngày... Mình thật muốn trở thành Rượu trắng...

7/31: mỗi ngày đều muốn biến thành mèo

....

Tổng kết:

Giai đoạn mục tiêu: vào được nhà √ → ngủ lại √ → thuận lợi bò lên giường → thuận thế cầu hôn → ding

Khi thắng khi bại, thích nghi với mọi hoàn cảnh, ổn định từng bước, nắm bắt thời cơ, chậm rãi sờ soạng, một lần là đạt được, vì mục tiêu cuối cùng mà không ngừng cố gắng!

Mộ Cẩm Ca: „...“

Lợi hại, tên Nhị ngốc này còn tổng kết ra phương châm mười sáu chữ. 

Rượu trắng nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm ngừng lại, trong lòng căng thẳng, thấp thỏm mà dùng móng vuốt kéo kéo quần áo Mộ Cẩm Ca, thật cẩn thận nói: „Tĩnh ca ca, cô đừng nói với Đại ma đầu là ta nói cho cô xem nha, bằng không ta sẽ bị ăn tươi nuốt sống!“


Lại nói tiếp, nó không phải cố ý, chỉ là thấy sau khi Hầu Ngạn Lâm đi vào phòng tắm, cửa phòng ngủ lại khép hờ, vì thế nó muốn nhân cơ hội đi vào xem trong phòng có giấu bánh quy cho mèo không, không nghĩ tới khi nhảy lên tủ đầu giường thì nhìn thấy quyển sổ mở ra đặt ở đó.

Nếu hôm nay nó thật sự mất mạng dưới bàn tay ma ác kia, thì chỉ có thể nói đúng là „lòng hiếu kỳ hại chết con mèo“!

Mộ Cẩm Ca sờ sờ đầu nó, bình tĩnh nói: „Giờ mày đi ra ngoài, làm bộ không biết chuyện này.“

„Được được được!“ Rượu trắng đã sớm chờ những lời này, lập tức nhảy xuống bàn, nhanh như chớp chảy khỏi phòng Hầu Ngạn Lâm, tìm chỗ trốn.

Vì thế, hai phút sau, Hầu Ngạn Lâm mở cửa phòng tắm ra, chỉ nhìn thấy mỗi Mộ Cẩm Ca.

„Cẩm Ca?“ anh ở bên trong, mơ hồ nghe được chút động tĩnh, chỉ nghĩ là Rượu trắngđi vào, không nghĩ tới khi đi ra, mèo thì không thấy, ngược lại lại thấy Mộ Cẩm Cađang mặc áo ngủ đứng trong phòng mình, lập tức giật mình.

Kế tiếp, anh theo bản năng mà lùi lại, muốn vào phòng tắm để chỉnh trang lại bản thân, làm chút hiệu quả „mỹ nhân vừa tắm xong“, nhưng không đợi anh đóng cửa lại,đã thấy đồ vật Mộ Cẩm Ca cầm trên tay.

– là „thanh tiến độ” của anh!

Tay đang dùng khăn lông lau tóc của Hầu Ngạn Lâm lập tức đông cứng lại, bọt nước từ trên tóc không tiếng động rơi xuống thảm mềm mại, tạo ra một vệt nước nước trênthảm.

„Sao vậy?“ Mộ Cẩm Ca dường như không có việc gì mà để sổ xuống, đi qua bên cạnhanh, giơ tay lấy khăn của anh, vừa giúp anh lau khô tóc vừa nói: „Sao cứ thích làm quỷ nước vậy?“

Hầu Ngạn Lâm thoáng cúi đầu nhìn cô, an tĩnh nghe lời giống như chú chó ngoan. mộtlát sau, anh vươn hai tay, có ý thử mà vòng lấy ôm eo người phía trước, dùng cặp mắt như sao sáng nhìn chăm chú Mộ Cẩm Ca: „Em không tức giận sao?“

Mộ Cẩm Ca bình tĩnh hỏi lại: „Tức giận cái gì?“

„À, chính là...“ Hầu Ngạn Lâm ấp a ấp úng nói, „Quyển sổ kia.“

Mộ Cẩm Ca đón nhận ánh mắt anh, chớp mắt nói: „anh ở trong quyển sổ đó còn thẳng thắn thành khẩn hơn bản thân anh nhiều.“

Hầu Ngạn Lâm khẩn trương đến mức hầu kết không ngừng co giật, vì thế nhanh chóng di dời đề tài, anh trong cái khó ló cái khôn, nghiêm mặt nói: „Tĩnh ca ca, tùy tiện xem đồ của người khác là không đúng.“

Mộ Cẩm Ca gật đầu: „Em biết, em sẽ bồi thường cho anh.“

Hầu Ngạn Lâm cho rằng bản thân mình lừa dối qua cửa, trên mặt lộ ra nụ cười tiêu chuẩn của Hầu Nhị thiếu, anh cúi người hôn trán người trước mặt, ôn nhu nói: „Cái này thì không cần, em với anh thì còn so đo gì.“

„thật sự không cần?“

„thật sự mà, anh yêu em nhất, em làm sai gì anh cũng sẽ tha thứ cho em.“

Mộ Cẩm Ca lau tóc anh xong, treo lên móc áo, xoay người ra khỏi phòng ngủ, hướngđi ra ngoài ban công.

Khi sắp đến cửa, cô nhàn nhạt nói một câu: „Vậy quên đi, em còn tính nói đêm nay giúp anh hoàn thành hai mục tiêu sau viết trong sổ.“

„!?“

không đợi Mộ Cẩm Ca đem khăn ra khỏi phòng ngủ, Hầu Ngạn Lâm liền vọt lên, lập „đông“ một tiếng, lập tức đem cửa phòng đóng lại.

một tay anh chống cửa, đem người ôm vào ngực, khó có thể tin nói: „Tĩnh ca ca, em... vừa rồi nói gì?“

Cả người Mộ Cẩm Ca đều được bao phủ dưới người anh, xoay người, dùng tay xoa mặtanh, ngẩng đầu, khóe miệng hơi nhếch lên, giọng nói mang theo ý cười – „không phảinói một lần là đạt được sao?“


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận