Nữ Thần Ẩm Thực Hắc Ám

So với Chu Diễm đang sứt đầu mẻ trán, bên này Mộ Cẩm Ca thoải mái hơn nhiều.

Lúc còn ở Hạc Hi thực viên, có một khoảng thời gian cô có hứng thú với các món bánh, nên đã tìm hiểu một phen, do đó khi đến cuộc thi „Vừa lòng 100%“ cô có thể tạo lớp vỏ bánh hoàn hảo như vậy, chứ lần đầu tiên dù là thiên tài cũng không bện được hoàn mỹ như thế, cô đã luyện qua luyện lại rất nhiều lần, mới có thể nắm giữ thủ pháp thành thục như thế.

Trước đó cô đã đọc qua món bánh mà Chu Diễm làm, hơn nữa còn tập làm hơn mộtlần.

Chu Diễm làm món này là một món bánh truyền thống của anh, gọi là shepherd"pie – bánh khoai tây thịt, còn gọi là cottage pie. Đặc điểm lớn nhất của bánh này là khônglàm bằng bột mì, mà vỏ bánh được tạo thành từ khoai tây nghiền, nhân gồm có thịt bò hoặc thịt cừu cùng với các loại rau củ thích hợp và các loại gia vị. 

- thật sự như lời Rượu trắng nói, Chu Diễm làm đồ ăn đều là các món trong hệ thống ghi lại.

Cho dù là món bánh chocolate hoa hồng lần trước làm trong tiết mục “Vừa lòng 100%”, kỳ thật cũng chỉ là đơn giản đem bánh chocolate và bánh hoa hồng kết hợp với nhau, vô luận là dùng nguyên liệu hay cách thức chế biến, Chu Diễm đều ấn theo quy trình mà làm, không hề có cải tiến.

Rượu trắng đã nói qua, khi hệ thống ở trong cơ thể chủ nhân sẽ có một cột tiến độ,một nửa trước là chủ nhân dựa vào thực đơn mà hệ thống cung cấp và chỉ dẫn mà hoàn thành, một nửa sau là chủ nhân sau khi thành danh, bắt đầu tự mình sáng tạo, sau đó hệ thống sẽ thu thập tư liệu và lưu lại trong sách mỹ thực, đẩy mạnh thanh tiến độ.

Theo như lời Rượu trắng, sau khi đạt được nửa thanh tiến độ, nó đã nhiều lần nhắc nhở Chu Diễm phải bắt đầu giai đoạn sáng tạo, nhưng Chu Diễm luôn lấy lý do khôngcó thời gian để kéo dài, sau đó bị nó đến phiền, thì hắn trực tiếp nói rằng không muốn mạo hiểm.

Sau đó, Chu Diễm mạnh mẽ đem nó thoát ra.

Rượu trắng từng nghĩ đến sau khi nó đi rồi, thanh tiến độ vẫn tồn tại trong cơ thể Chu Diễm, cái hệ thống đã bắt nó rời đi chính là muốn vô công mà hưởng lợi, cho nên mới mạnh mẽ đuổi nó đi, tu hú chiếm tổ.

Nhưng khi xem Chu Diễm thể hiện ở „Vừa lòng 100%“, nó cảm thấy thanh tiến độ vẫn như cũ, tuy Chu Diễm làm món ăn hoàn mỹ vô khuyết, nhưng đều là những món đã có sẵn trong thực đơn.

– bằng không một năm nay, cái hệ thống đương nhiệm nóng lòng cầu toàn kia vì sao vẫn còn dung túng hắn, không có chút tiến bộ nào.

Sau khi nghe Rượu trắng nói ra nghi ngở, Mộ Cẩm Ca bắt đầu sinh ra ý tưởng cùng Chu Diễm so đoán nguyên liệu và cách nấu của món ăn.

không chỉ nhắm vào phương diện là hệ thống không thể phân tích món ăn của ai ngoại trừ chủ nhân, một phương diện khác chính là Chu Diễm có tự sáng tạo ra món ăn nào hay không, dù sao trên thực tế khi tỷ thí phân tích các món ăn, bình thường đều sẽ ưu tiên chọn những món trong phổ biến, vì như thế sẽ rất dễ đoán, chỉ cần đã gặp qua và nếm qua món ăn của đối thủ, thì xem như là xong.

Nhưng là dù dưới tình huống này, Chu Diễm vẫn sẽ dùng món ăn có sẵn trong thực đơn của hệ thống.


Hệ thống của hắn sao lại cho phép hắn đưa ra quyết định sai lầm như vậy?

Hoặc là, cái hệ thống đương nhiệm kia cũng là đồ ngốc.

Mộ Cẩm Ca cảm thấy có chút không đúng, nhưng không đúng chỗ nào thì không biết, vì thế tạm thời bỏ qua, trước tiên tập trung cho việc trước mắt.

Nếm thử một phần ba miếng bánh, cô có thể đại khái đoán ra được nguyên liệu và gia vị, bắt đầu động tác, cắt nhỏ cà chua và cà rốt, sau đó làm nóng chảo, cho tỏi băm vào phi thơm, kế tiếp cho thịt bò vào xào, đến khi thịt bò đã chín tái thì cho cà chua và cà rốt vào xào cho chín, tiếp theo cho thêm sốt cà chua để tăng thêm vị.

cô dùng muỗng nhỏ múc một chút cho vào miệng ăn thử, tự hỏi trong vài giây ngắn ngủi thì xoay người lấy một cái chai còn phân nửa rượu vang trong tủ ra, rất nhanh đổ vào chảo, lúc sao lại cho thêm tiêu đen và nước sôi, một lần nữa nếm thử, tựa hồ cảm thấy vẫn còn thiếu gì đó, nghĩ nghĩ lại bảo Tiểu Sơn đang đứng chờ bên ngoài đi vào giúp cô lấy chút rau mùi của quán, cho thêm vào vài nhánh.

Chiếc nồi được đặt trên bếp hầm với lửa nhỏ trong 30 phút, sau lần thứ hai nêm nếm gia vị thì lại để lửa lớn lần nữa để lấy nước hầm, trong lúc chờ đợi cô chuẩn bị khoai tây nghiền, sữa, bơ, muối, cùng tiêu trộn đều với nhau, chờ khi phần nước sốt thịt đãxong, thì đổ vào khay, phía trên là lớp khoai tây nghiền vừa làm, sau đó cho vào lò nướng.

Trước đó, khi tự nấu thì Chu Diễm dùng thời gian lâu hơn cô, đây cũng là điều bình thường, vì món này xác thật cần nhiều thời gian, thời gian hầm thịt, rồi cả thời gian chờ nướng, nếu động tác chậm một chút, thời gian chắc sẽ không đủ, Chu Diễm và hệ thống đã tỉ mỉ tính toán thời gian ngắn nhất.

Nhưng hiện tại, hai người thay nhau làm món ăn của đối phương, cô làm món bánh này vừa ít tốn sức tốn thời gian hơn nhiều so với Chu Diễm làm món caramel, điều này cũng đã đủ thuyết minh một số vấn đề.

Khi thời gian gần hết, Tiếu Duyệt phụ trách nhắc nhở báo giờ, khi báo thời gian còn lại 5 phút, bên trong nhà bếp truyền đến tiếng va chạm của các chén bát, nồi niêu, hiển nhiên Chu Diễm có chút luống cuống.

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn bưng ra thành phẩm giống như của Mộ Cẩm Ca đã làm.

„Chu tiên sinh, mời anh trước.“

Mộ Cẩm Ca đem món bánh mới ra lò đẩy về phía Chu Diễm, trừ bỏ cách trang trí và thước tấc không giống, món bánh cô làm đều giống như Chu Diễm đã làm từ vẻ ngoài đến mùi vị.

Chu Diễm đứng hình nhìn chằm chằm nhìn cái bánh nóng hôi hổi trong vài giây, sau đó trầm mặc cầm muỗng lên, múc một miếng nhỏ, thổi thổi, cho vào miệng nếm thử.

Chưa ăn hết một nửa, tim hắn đã lạnh hơn phân nữa.


– hương vị này, làm giống hắn như đúc!

hắn khó có thể tin mà ăn nửa còn lại, tinh tế nếm thử, muốn từ giữa tìm ra sự khác biệt, nhưng khi hắn đem phần bánh của Mộ Cẩm Ca ăn hết gần phân nửa, hắn cũngkhông tìm ra được chỗ sai sót nào.

Tại sao một chút sai biệt đều không có?!

Sắc mặt Chu Diễm trầm xuống, nụ cười trên mặt từ ban đầu đã biết mất, hắn nói với Mộ Cẩm Ca: „Tôi muốn xem bản ghi chép cùng phần ghi hình.“

Mộ Cẩm Ca gật đầu: „Tự nhiên, anh cứ tùy ý.“

Kỳ thật Chu Diễm biết cô không có khả năng xem lén hắn nấu, dù sao cô cũng nấu bên ngoài, có khách hàng nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cô, nhưng hắnkhông muốn tin tưởng, món ăn mà mình làm theo sự hướng dẫn của hệ thống mới làm ra được sao cô lại có thể dễ dàng làm giống 100%, cho nên muốn xem chứng cớ mới vừa lòng, hy vọng tìm được chút sai sót nào cũng tốt.

Hai đoạn clip cộng lại hơn hai tiếng, vì tiết kiệm thời gian, hắn xem đồng thời cả hai, lăn lộn xem tới xem lui từng giai đoạn chế biến, nấu nướng, đến thời gian nướng, xem đến hai mắt hắn đều đầy tơ máu.

„Nơi này...“ Cuối cùng, cuối cùng hắn cũng tìm được một điểm sai biệt nho nhỏ, „Hẳn là cho rau mùi vào trước, sau đó mới bỏ tiêu đen và nước sôi vào, thứ tự sai rồi.“

Thấy hắn lăn lộn nửa ngày mới nói ra một điểm nhỏ không đau không ngứa, ngay cả Tiếu Duyệt cũng nhịn không được mà xuy một tiếng.

Mộ Cẩm Ca thản nhiên nói: „Đúng là không đúng thứ tự, nhưng cũng không ảnh hưởng đến hương vị. Nếu anh không xem clip, anh phát hiện ra sao?“

Chu Diễm bắt đầu cưỡng từ đoạt lý: „Mộ tiểu thư, thứ tự nêm nếm đều ảnh hưởng đến hương vị, cho dù là rất nhỏ, thì vẫn không đảm bảo 100% hương vị, chính vì tôi cảm thấy có chút không đúng, cho nên mới muốn xem clip.“

Mộ Cẩm Ca: „À, nói cách khác, nếu không xem băng ghi hình, anh chỉ dựa vào nêm nếm, là không nhận ra chỗ nào không đúng sao.“

Chu Diễm ngắc ngứ: „Tôi...“

„Ngay lúc anh xem băng hình, tôi đã ăn thử món anh nấu.“ Mộ Cẩm Ca bưng lên phần bánh Chu Diễm làm, dừng một chút, sau đó chậm rãi nói: „anh thật sự nấu ra món của tôi sao?“


Thân thể Chu Diễm cứng đờ: „cô nói gì?“

Mộ Cẩm Ca nhếch miệng, hiếm khi lộ ra tươi cười: „Chu tiên sinh, ngay cả khoai môn và củ từ mà anh cũng không phân biệt được sao?“

Chu Diễm trừng to hai mắt.

Mộ Cẩm Ca thấy hắn không nói gì, lại hỏi: “Nếu vị giác tôi không có vấn đề, món này của Chu tiên sinh lấy nguyên liệu chủ yếu là củ từ đúng không?”

Tiếu Duyệt đứng bên cạnh nhanh chóng nói: “Đúng là củ từ, tôi thấy được, củ từ nghiền ra sau đó cho thêm sữa.”

“Tôi nhớ rõ chị Cẩm Ca cũng dùng sữa.” Tiểu Sơn đứng cạnh quầy bar nãy giờ cũng lên tiếng, “Chỉ là không có dùng củ từ a… Nhưng thật ra có dùng khoai môn gọt vỏ ngâm nước hồi giữa trưa.”

Sắc mặt Chu Diễm cực kỳ khó coi.

Trước giờ hắn nấu ăn đều dựa vào sự hướng dẫn của hệ thống, chưa từng giống như Mộ Cẩm Ca vừa nấu vừa thử, cho nên vị giác không mẫm cảm, hắn lại không phải là nhà bình luận ẩm thực, không cần phân tích cho người ta nghe, cho nên nhiều năm qua cũng không có để ý điểm này, càng không có giống như những đầu bếp khác rèn luyện đầu lưỡi của bản thân.

hắn chưa bao giờ nghĩ đến, bản thân lại có một ngày mất mặt như thế này!

Nhưng hắn vẫn mạnh miệng: “Củ từ… so với khoai môn thì càng thích hợp hơn cho món này.”

Hầu Ngạn Lâm ôm mèo đứng một bên nhìn cuộc chiến, mỉm cười nói: “A, nhưng tôi nhớ rõ chủ đề cuộc thi của hôm nay chẳng phải là “làm đúng” món đối thủ làm sao? Sao giờ lại biến thành “cải thiện” vậy?”

“Nhưng cũng không phải là cải thiện.” Mộ Cẩm Ca không nhanh không chậm nói, “Củ từ và khoai môn đúng là khi vào miệng thì có cho cảm giác giống nhau, nhưng cũng có đặc điểm khác nhau rất lớn, khoai môn thì mềm hơn củ từ, củ từ thì giòn hơn khoai môn, nếu dùng củ từ làm món caramel sẽ không độ mềm mịn hoàn hảo.”

Hầu Ngạn Lâm dùng giọng nói như học trò nghe giảng dài giọng nói: “A, thì ra là vậy…”

Chu Diễm cảm thấy tất cả ánh mắt của mọi người ngồi đây đều nhìn chằm chằm hắn, lúc này máu nóng chảy rần rần trong cơ thể hắn, khiến hắn đau đớn.

hắn mơ hồ nghe được khách hàng trong tiệm bàn luận – 

“Ha ha, người này thật sự là mất mặt mà, ai vậy?”


“anh không biết? anh ta chính là Chu Diễm, lôi chủ của tiết mục ẩm thực, người đãthắng bà chủ tiệm này đó.”

“Nhưng không phải Chu Diễm là ông chủ của “Chu Ký” sao? Còn là đầu bếp cao cấp sao, chậc chậc…”

“không phải đâu, đầu bếp cao cấp sao lại làm đồ ăn như vậy?”

“A, thảm rồi, tôi quay trôm phát lên weibo có thể tạo nên tin tức lớn không?”

“không phải người ta có người chống lưng sao, không thấy bao nhiêu tài năng, sao lại được truyền thông tung hô vậy…”

“Suỵt, anh ta nhìn qua kìa!”

“Sợ gì, không phải anh ta còn nói muốn thu bà chủ làm học trò sao?!!”

“Haiz, tôi xem ra anh ta là coi trọng dung mạo của bà chủ rồi, xem ông chủ có cho mèo cào mặt anh ta không.”

“Ha ha ha, Tiểu Lý anh thật biết nói đùa!”

“Ngốc, anh cười lớn vậy làm gì!”

….

Đáy lòng Chu Diễm hướng hệ thống cầu hỗ trợ ngàn vạn lần, nhưng không biết vì sao, cái giọng nói lành lạnh kia lại chậm chạp không phản ứng, tựa như không tồn tại.

Khốn khiếp!

Mà ngay lúc hắn không biết làm sao, Mộ Cẩm Ca đến gần, nhìn hắn ta, lạnh lùng nói: “Ngay cả một đầu bếp không chuyên nghiệp mà có lòng yêu thích đều có thể thông qua việc nếm thử mà làm ra một món ăn, có thể đoán ra được nguyên liệu mà làm món ăn như mẫu, mà anh, thân là đầu bếp chuyên nghiệp, hoạt động đã 7 năm trong nghề, đã mở một nhà hàng, còn thắng một vài cuộc thi, lại ngay cả đều cơ bản nhất cũng không nhận ra, đầu lưỡi trì độn, ngay cả so với người ngoài cũng không bằng,anh có tư cách gì mà tự tin cảm thấy mình rất lợi hại?”

Đầu óc Chu Diễm trống rỗng, hai tay nắm chặt run nhè nhẹ.

Đột nhiên, Mộ Cẩm Ca hạ giọng, nhưng lời cô nói như là tiếng sấm giữa trời quang bổ vào lòng đối phương: “Chu Diễm, anh có từng nghĩ một vấn đề?”

“Rời khỏi hệ thống, anh chẳng là gì cả?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận