Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Nàng muốn để hắn không có tiếc nuối, đợi tới lúc hắn và nàng cùng già đi theo năm tháng.

Trước khi hắn giã từ cuộc đời này, thời điểm hồi tưởng lại một đời đã qua, không hề có một chút tiếc nuối nào.

Sẽ không có những năm tháng chỉ có cùng của nàng bình thản qua ngày, nhưng lại không có những gánh vác trách nhiệm mà hắn nên có.

Đi qua địa ngục mới biết khát vọng tới thiên đường.

Trải qua sự bạc tình phụ nghĩa, mới biết khát vọng sự ôn nhu, quý trọng sự ấm áp.

Trải qua sư phồn hoa mong manh như khói, mới biết được, chân lý đời thường.

Nàng không muốn hắn có nửa điểm tiếc nuối.

Nguyện ý phấn cùng với hắn đấu trong cả cuộc đời này.

Tiếp những ngày sau đó, Từ Tam mang đội tàu đi truy tìm thủy quỷ thảo, đồng
thời A Lí y như cũ dẫn dắt nhóm đội viên huấn luyện.


Tô Mạt cùng Hoàng Phủ Cẩn vẫn tham gia huấn luyện.

Các đội viên cũng càng ngày càng ít đi.

Sau một trận song phương hai đội Hồng Lam đối kháng diễn đấu xong, nhóm đội viên vượt qua các loại mưu kế giảo quyệt, trải nghiệm qua các loại biểu hiện giả dối phản bội, tiểu đội trưởng tử vong, đội viên trọng thương
…vân vân tầng tầng lớp lớp nguy hiểm, lại có hơn phân nửa người bị đào
thải.

Có người có thể trải qua được sự tra tấn thân thể, lại không có thể chịu được sự suy sụp tinh thần.

Nhìn thấy những đồng đội sớm chiều ở chung bị thương hoặc là tử vong, có
nhiều người không có cách nào giữu vững được lý trí, làm không được quân lệnh đứng thứ nhất, nhiệm vụ đứng thứ nhất.

Như vậy, bọn họ sẽ bị đào thải.

Quá trình trải qua đều là tàn khốc.


Vốn có hai trăm người tham gia, nay chỉ còn không đầy một trăm không người.

Tô Mạt nói thực bình thản,“Điều ta muốn là một Mị Ảnh tuân thủ mệnh lệnh,
lấy việc hoàn thành mệnh lệnh là mục tiêu duy nhất. Mặc kệ tình huống
gì, phải hoàn thành nhiệm vụ. Đồng đội của ngươi sẽ chết, tiểu đội
trưởng của ngươi sẽ chết, ngươi cũng có khả năng sẽ chết. Mấu chốt là
ngươi có sợ hay không. Ngươi có phải là thứ yếu ớt nhút nhát hay không.
Dưới tình trạng người chỉ huy của ngươi đã không còn nữa, ngươi có không chống đỡ nổi không, bằng dựa vào ý chí nghị lực của chính mình, để hoàn thành nhiệm vụ gian nan. Nếu như các ngươi không có cái loại này ý chí
này, lúc ở trong đội, rồi một ngày sẽ bị ý chí không đủ kiên cường của
chính mình hại chết, hoặc là hại chết đồng đội của mình, hoặc là nhiệm
vụ thất bại...... Thậm chí toàn quân bị diệt.”

“Các ngươi không
phải người thường, không chỉ có thiệt một mạng sống, còn có sự kiến giải của người sau này. Các ngươi muốn đem chính mình trở thành người cuối
cùng, hãy đem ra phần dũng cảm gan dạ nhất !”

“Các ngươi có thể
làm được điều mà bọn họ không làm được. Điều mà các ngươi cần hoàn
thành, chính là mục tiêu nhiệm vụ bọn mà bọn hắn nghĩ cũng không dám
nghĩ tới. Nếu muốn đừng trách nhiệm vụ trọng đại, đừng trách địch nhân
tàn nhẫn, trước phải đối bản thân ngoan độc!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận