Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Vừa nói vừa nổi giận,
nhấc chân liền đá Lưu Hỏa, sợ tới mức khiến Lưu Hỏa quên mất chính mình
biết võ công, lật đật chạy trốn ra bên ngoài.

“Hồ nha đầu, ngươi, ngươi, ngươi dừng tay, nam nhân tốt không đấu cùng nữ!”

Hồ Tú Hồng cũng không để ý, đuổi đánh, đuổi không kịp liền nắm lấy cái chổi dựng ở góc tường đuổi đánh.

Lưu Hỏa bị truy đuổi gà bay chó sủa, cầu Lưu Vân cứu mạng, cầu Tô Mạt cứu mạng.

Tô Mạt hơi hơi cười nói:“Ngươi đến chỗ ta đây.”

Lưu Hỏa vừa nghe thấy gặp được cứu tinh, vội trốn ở phía sau Tô Mạt,“Tiểu
thư, ta cũng không dám nữa. Bất quá là nhất thời nói giỡn thôi.”

Tô Mạt cười hắc hắc, chớp mắt với Hồ Tú Hồng vài cái.


Hồ Tú Hồng bỗng dưng liền vọt tới, Tô Mạt giống như cá ‘ oạch’ một tiếng
liền né tránh, Hồ Tú Hồng quét một cái nhằm hướng đầu của Lưu Hỏa quét.

Sợ tới mức Lưu Hỏa ôm đầu ‘oa’ một tiếng ngồi xổm xuống,“Hồ đại tỷ, không dám không dám !”

Hoàng Phủ Cẩn từ trong phòng đi ra, nhìn thấy bọn họ nháo nhào làm ầm ĩ, thản nhiên nói:“Ngươi một đại nam nhân, bị nàng ta đánh một chút liệu có vấn đề gì ?”

Lưu Hỏa vẻ mặt đau khổ đứng lên,“Thiếu gia, ngài là không biết, khí lực của nàng lớn đến đâu, hù chết người a!”

Hắn chỉ là kêu nàng một tiếng ‘y bà’, tên nhóc cừ khôi, nàng ta liền cầm cây kéo đòi sẽ thiến hắn.

Tô Mạt nghiêng đầu nhìn Hoàng Phủ Cẩn, hắn đã thay vào bộ quần áo nàng sai người ta đặc biệt may để huấn luyện dùng, tuy rằng không có giống hiện
đại có màu sắc ngụy trang, nhưng xem như có tám phần giống, còn thiếu
cái mũ sắt đặc chế, Liễu Đại bọn họ đang ở tìm người nghiên cứu ở trong

hầm lò, vẫn chưa đạt tới yêu cầu của nàng.

Tô Mạt nghĩ có mũ
giáp, còn cần có miếng lót vai phụ, lúc bị hứng chịu cơn mưa tiễn bay
tới, thương vong sẽ giảm xuống rất nhiều.

Hoàng Phủ Cẩn dáng
người thon dài cân xứng, không có hở ra cơ bắp, lại mạnh mẽ hữu lực,
đứng ở bất kì nơi nào đều là tấm bảng hiệu sống.

Tô Mạt cười tủm
tỉm nhìn hắn, nếu đem hắn về hiện đại, đặt ở trong bộ đội làm chiêu bài, đảm bảo đội binh nữ tử khó chiêu binh sẽ kín người hết chỗ.

Hoàng Phủ Cẩn ngắm nàng, thản nhiên nói:“Về sau ta với ngươi một tổ.”

Tô Mạt khó xử nói:“Ngươi như vậy tính đi cửa sau sao?”

Hoàng Phủ Cẩn mặt không chút thay đổi, mân mê làn môi mỏng màu đỏ nhạt, chậm
rãi nói:“Có muốn ta làm một lần nội dung nàng lựa chọn dùng để huấn
luyện để xem ta có xứng với nàng hay không ?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận