Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Căn bản sẽ không được người khá coi trọng, cũng sẽ không...... Gặp được Doanh nhi.

Hoàng đế ăn cháo xong, lấy khăn lau miệng, nói:“Trẫm còn muốn ở đây thêm hai ngày, vậy phải làm sao bây giờ?”

Tô Trì vừa nghe xong vội nhìn về phía phụ thân, Tô Nhân Vũ làm ra bộ dáng không biết, hắn lại nhìn lão phu nhân.

Lão phu nhân chỉ cúi đầu ăn cháo, lập tức cười nói:“Bệ hạ nếu thích, về sau có thể đến đây nhiều hơn. Thậm chí có thể chuyên môn phái người bí mật
đưa tấu chương đến, cũng không đáng ngịa a.”

Hoàng đế lắc
đầu,“Không tốt, cứ đem mấy chuyện đó đến đây như vậy sẽ phụ sự khổ tâm
của nha đầu kia. Nàng ta thật vất vả kinh doanh tòa sơn trang như vậy,
nếu do trẫm làm thành nhiễm thế tục như vậy, làm cho mọi người trong
kinh đều biết, mỗi ngày đều muốn tới đây do thám gì đó, chẳng phải là
mất nhiều hơn được sao.”


Hắn quay đầu nhìn về phía thái tử, tựa hồ có điểm do dự như muốn nói gì đó.

Tim Thái tử đập bùm bùm liên tục, nhưng lại ra sức đè nén xuống, cảm thấy
máu huyết như xông lên, gương mặt đều bắt đầu nóng bừng lên.

Có lẽ phụ hoàng sẽ để mình làm giám quốc, sau đó phụ hoàng sẽ ở tại đây thêm vài ngày.

Chỉ cần chính mình giải quyết sự tình một cách ổn thỏa......

Hoàng Phủ Giác đột nhiên nói:“Phụ hoàng, núi rừng mặc dù tốt, có niềm vui của núi rừng. Phụ hoàng vốn là bậc cửu ngũ chí tôn, sao lại có thể có thể
bỏ mặc lê dân bá tánh không quản một mình hưởng lạc chứ? Nhi thần thỉnh
tấu bệ hạ, xin người sớm hồi cung.”

Hắn đứng dậy vén áo bào, lập tức quỳ gối.

Hoàng đế nhìn ngũ hoàng tử, biểu tình sắc mặt bắt đầu chững lại, thở dài, vỗ đùi,“Tốt, vậy ta trở về thôi.”


Hắn quay đầu nhìn một vòng, không thấy Hoàng Phủ Cẩn, nhân tiện nói:“ Nhị ca của các ngươi đâu?”

Thái tử vừa muốn lên tiếng, từ cửa truyền đến thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng Hoàng Phủ Cẩn,“Nhi thần có mặt.”

Hắn quỳ một gối xuống đất, lưng đứng thẳng tắp.

Hoàng đế đứng dậy, nói:“Ngươi hộ giá, chúng ta tức khắc hồi cung.”

Lại quay đầu hướng Tô Mạt cười nói:“Nha đầu cũng nên sớm một chút trở về.”

Tô Mạt cười cười,“Thần nữ còn muốn hồi cung thương lượng việc mở cửa hàng
chuyện, không bằng cùng bệ hạ về cung luôn một thể, cũng có thể núp bóng quan lớn, không cần sợ bọn sói hoang .”

Hoàng đế cười ha ha,“Ngươi quỷ nha đầu này, dưới chân thiên tử, làm gì sói hoang dã cẩu chứ.”

Lão phu nhân đứng dậy cười nói:“Bệ hạ, cứ để cho nha đầu cùng ngài trở về
đi. Cả nhà chúng thần sẽ ở đây tĩnh dưỡng, thiếp thân liền lưu lại đây
thêm mấy ngày nữa.”

Hoàng đế hơi hơi vuốt cằm,“Chuẩn.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận