Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Tĩnh thiếu gia ôm lấy nàng chạy ra ngoài.

Tô Việt nhìn bọn họ một cái, để cho Tô Mạt đi khóa viện tìm lão phu nhân.

Chờ Tô Mạt đi rồi, hắn do dự một chút, nói với Tĩnh thiếu gia:“Tĩnh thiếu
gia, lời này có khả năng không nên nói. Nhưng lại phải nói.”

Tĩnh thiếu gia vẻ mặt lạnh lùng,“Vậy không cần nói.”

Tô Việt hơi hơi thở dài,“Ta là vì Mạt Mạt mà suy nghĩ. Ta thật muốn đem
nàng ta trở thành muội muội của chính mình, không hy vọng nàng ấy sẽ bị
thương tổn gì cả.”

Tĩnh thiếu gia nhíu mi,“Tô Việt, ta cũng không muốn nàng đã bị tổn thương, cũng sẽ không cho bất kì kẻ nào thương tổn tới nàng.”

Tô Việt biết hắn là người trong cuộc nên u mê, bèn nhắc nhở nói:“Nay Mạt
Mạt đã lớn, không hề là tiểu nha đầu bảy tám tuổi. Ngươi nếu muốn tốt
cho muội ấy, nên tránh hiềm nghi. Ít nhất...... thời điểm có bệ

hạ......”

Tĩnh thiếu gia biến sắc, híp híp con ngươi đen bóng,
nắm chặt quyền,“Bọn họ không có tư cách khoa tay múa chân với Mạt nhi.
Cũng không có người nào có thể bắt buộc nàng bất cứ cái gì.”


Việt thở dài, chân thành nói:“Lời tuy nói như thế. Chính là có đôi khi
không như mình mong muốn. Tâm tư của Bệ hạ, ai có thể biết? Nếu là hắn
muốn......”

Tĩnh thiếu gia ngắt lời hắn,“Hắn muốn cái gì ta mặc kệ, chính là không thể tính kế Mạt nhi của ta.”

Nói xong xoay người muốn bỏ đi.

Tô Việt vội vàng kéo hắn,“Hãy lẳng lặng nghe ta vài câu được không ?”


Tĩnh thiếu gia nhìn về phía hắn, từ trong ánh mắt hắn thấy được tia quang
mang trong suốt, đó là thần thái thân thiết thiệt tình.

Nếu là lúc trước người khác dám tùy tiện đụng chạm vào thân thể hắn, phản ứng ngya tức khắc chính là đem người đó đẩy nghã.

Nể mặt Tô Việt thật sự quan tâm tới Mạt nhi của hắn, hắn nhịn.

Đi vào bên trong nói chuyện.

Tĩnh thiếu gia nhẹ nhàng lướt qua hàng rào cây sồi xanh.

Tô Việt phải đi đường vòng qua, Tĩnh thiếu gia sắc mặt ngẩn ra, Tô Việt
thân là nhị công tử của Quốc Công, thế nhưng lại không có võ công?

Tô Việt vòng đường đi qua, cười nói:“Để ngươi chê cười rồi, lão tổ mẫu hy
vọng ta đọc nhiều sách, giúp đỡ để ý đến gia tộc, cho nên từ nhỏ không
học võ.”

Tĩnh thiếu gia hừ một tiếng,“Xem ra tình huống của chính ngươi cũng không tốt hơn ta là mấy.”

Tô Việt bọ nói trúng tim đen nói:“Nhưng ta chỉ là con nàh bình thường, cho dù không tập võ, cũng có thể bình an sống qua cả đời. Điện hạ thì sao?”

Tĩnh thiếu gia bị hắn chặn họng, ngượng ngùng xoay người, nhìn về phía hồ sen,“Nơi này thanh tĩnh, có chuyện gì thì nói đi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận