Nụ hôn nồng cháy

Hứa Phương Phỉ có hơi ngạc nhiên.
Sau nhiều ngày tiếp xúc với nhau, cô có thể cảm nhận được là anh là một người khá lạnh lùng, lại còn rất kiệm lời, đây cũng là lần đầu tiên Hứa Phương Phỉ nghe Trịnh Tây Dã nhắc đến mẹ anh.
Cô không nhịn được có chút tò mò: “Anh không phải người ở Lăng Thành, vậy chắc mẹ anh cũng không ở Lăng Thành.”
Trịnh Tây Dã nói: “Ừ.”
Hứa Phương Phỉ: “Vậy bây giờ bà ấy ở đâu?”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trịnh Tây Dã im lặng một lúc rồi thản nhiên trả lời: “Mẹ anh đã qua đời nhiều năm rồi, được chôn cất ở quê nhà.”
Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Hứa Phương Phỉ. Đôi mắt cô thoáng qua vẻ kinh ngạc, gò má ửng hồng vì áy náy, giọng nói cũng nhỏ dần đi như tiếng muỗi kêu: “Xin, xin lỗi. Em không biết mẹ anh đã…”
“Không sao.” Trịnh Tây Dã lắc đầu, ánh mắt bình tĩnh, cũng không nói thêm gì.
Hứa Phương Phỉ nhìn Trịnh Tây Dã.
Dưới ánh trăng, nhìn anh lúc này hoàn toàn khác với dáng vẻ kiêu ngạo tùy hứng lúc trước. Vừa trầm lặng, bình thản lại lạnh lùng giống như mặt trăng cô độc trên bầu trời.
Hứa Phương Phỉ khẽ mím môi, từ từ thu tầm mắt lại.
Cô cúi đầu, trong lòng lén nghĩ: Khi mê man rung động, không ngại cúi đầu nhìn mảnh đất dưới chân… Một người mẹ có thể nói ra những lời như vậy nhất định là người tốt.
Trở lại đường số 9 phố Hỉ Phượng, từ phía xa xa đã có thể nghe giọng hí khúc phát ra từ phòng bảo vệ.
Cả hai cùng nhau về nhà, suốt quãng đường không nói với nhau lời nào, chỉ nói một tiếng “Tạm biệt” lúc chia tay.
Nói xong câu này thì dường như không còn gì để nói.
Trong lòng Hứa Phương Phỉ hiện lên một mất mát nhỏ nhoi. Sợ bị anh nhìn ra điều gì, cô lúng túng vuốt tóc cố gắng che giấu rồi hạ tay xuống, quay người đi lên cầu thang như không có chuyện gì xảy ra.
Không ngờ, Trịnh Tây Dã từ phía sau đột nhiên lên tiếng hỏi: “Em có thích "Thành phố lý tưởng" không?”
Hứa Phương Phỉ sững người một lúc rồi quay lại.
Trịnh Tây Dã nhìn chằm chằm vào cô, từ đầu chí cuối ánh mắt đều không rời mắt, nhắc nhở: "Bản ballad đó.”
“Em rất thích…” Vừa trả lời lại anh theo bản năng, cô lập tức ngẩn người: “Nhưng mà làm sao anh biết?”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trịnh Tây Dã nói: “Cái đêm Tiêu Kỳ đến tìm em, anh nghe thấy điện thoại em đang phát bài hát này. Đĩa đơn phát lặp lại.”
Hóa ra là như vậy.
Hứa Phương Phỉ hiểu ra, theo bản năng gãi gãi đầu, mặt hơi nóng, cô xấu hổ nói: “Ở nhà em không có mạng không dây, chỉ có thể dùng dữ liệu để tải bài hát, cho nên trong mục yêu thích bài hát chỉ có mỗi bài này..."
Không có bài hát nào khác, cho nên cũng chỉ có thể lặp lại bài hát này dưới dạng đĩa đơn.
Trịnh Tây Dã: “Bài hát này nghe cũng không tệ, thỉnh thoảng không có việc gì làm thì anh cũng nghe.”
Hứa Phương Phỉ buột miệng nói: "Em là thấy anh chơi ‘Giải thoát’ nên mới về tìm nghe thử.”
Nghe vậy, Trịnh Tây Dã sửng sốt, sau đó nhướng mày: “Nghe thấy anh chơi ‘Giải thoát’?”
“Vâng..” Khóe miệng cô gái hơi nhếch lên: "Chắc là khi anh mới chuyển tới đây được vài ngày, lúc em đi ngang qua cửa nhà anh thì nghe được anh chơi bản nhạc này.”
Trịnh Tây Dã nở nụ cười nhạt: “Giọng của ca sĩ này là giọng khói, thường mấy cô gái nhỏ sẽ không chuộng bài này.”
Đôi mắt to sáng lấp lánh của cô gái nhỏ nhìn anh, suy nghĩ một chút rồi nói: “Anh không cảm thấy bài hát này rất giống anh sao?”
Trịnh Tây Dã cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Anh lại nghe thấy những từ so sánh kỳ lạ từ cô. Anh không khỏi buồn cười, mang theo kiểu nói chuyện lười biếng thường ngày: “Sao người lại có thể giống như bài hát được?”
“Có lẽ là bởi vì,” Hứa Phương Phỉ nghiêm túc trả lời: "Bài hát này cũng giống như anh, lang thang cô độc, ẩn chứa rất nhiều câu chuyện xưa.”

Nghe cô nói xong, ánh mắt của Trịnh Tây Dã hơi sững lại.
Anh nhìn cô thật sâu, đôi mắt đen nặng trĩu như ngàn cân, như có thể nhìn thẳng vào đáy lòng một người. Không biết đang nghĩ gì.
Đúng lúc này, trong hành lang yên tĩnh đột nhiên vang lên một tràng tiếng cười, mơ không không rõ ràng. Nhưng chốc lát Hứa Phương Phỉ phát hiện ra rằng tiếng cười này phát ra từ tầng trên – từ trong nhà của cô.
Đây là…
Giọng nói của Bác gái?
“Hình như nhà em có khách ghé.” Cô ngẩng đầu liếc nhìn lên lầu, sau đó vội vàng vẫy tay với Trịnh Tây Dã: "Em không nói với anh nữa, tạm biệt.”
Cùng với tiếng bước chân lạch bạch, cô nhẹ nhàng vội vã chạy lên cầu thang.
Trịnh Tây Dã sau lưng trầm giọng dặn dò: “Chạy chậm một chút, nhìn đường.”
“Ừm, em biết rồi.”

Cô vừa bước vào nhà, giọng nói lớn của bác gái truyền đã truyền ra từ trong phòng khách, giọng nói tràn đầy cảm xúc, hình như đang nói với Kiều Tuệ Lan về chuyện của nhà nào đó.
Hứa Phương Phỉ dùng tay trái nhẹ nhàng đóng cửa lại, cúi người thay dép.
Kiều Tuệ Lan nghe thấy động tĩnh, đứng dậy đi tới, cười nói: “Bác gái con tới, mau chào bác gái đi.”
“Chào bác gái.” Hứa Phương Phỉ ngoan ngoãn chào hỏi thăm với người lớn trong nhà.
“Được, được.” Bác gái đáp lời lại, ánh mắt nhìn theo cô gái trẻ một hồi, có chút kinh ngạc, lo lắng nói: “Phỉ Phỉ tan học muộn như vậy sao?”
Kiều Tuệ Lan mỉm cười trả lời: “Thời gian tự học buổi tối của cấp ba trễ hơn chút.”
“Ồ.” Bác gái nhíu mày: "Mỗi ngày đều về trễ như vậy, vất vả quá.”
Kiều Tuệ Lan đưa tay cởi cặp sách của Hứa Phương Phỉ: "Học cấp ba thì vất vả là tốt. Bây giờ vất vả tốt hơn là sau này vất vả.”
“Đúng vậy.” Bác gái cô đồng ý, đưa tay vỗ nhẹ vào lưng Hứa Phương Phỉ, cổ vũ cô: “Phỉ Phỉ, cắn răng kiên trì thêm một năm nữa, bác gái và chú đều không học nên rất khổ. Trong nhà có con là ổn nhất, chờ con thi đậu trường đại học tốt, cả nhà đều thơm lây!”
Hứa Phương Phỉ ngoan ngoãn gật đầu: “Bác gái, con sẽ cố gắng.”
“Được.” Kiều Tuệ Lan sờ đầu con gái: "Rửa tay ăn cơm đi, hôm nay bác gá con mua món cánh gà sốt mala mà con thích nhất đó, đang được hâm nóng trong nồi.”
Rửa tay xong, Hứa Phương Phỉ ngồi trở lại bàn ăn.
Cô gắp một miếng cánh gà bỏ vào miệng, vừa cắn một miếng, Kiều Tuệ Lan thản nhiên nói: “Đúng rồi Phỉ Phỉ, sách hóa học năm lớp 11 của con đâu? Vừa rồi mẹ tìm trong phòng ngủ con mà tìm không thấy.”
“Con mang đến trường, ở trong cặp của con.” Hứa Phương Phỉ chỉ vào cặp sách: "Đây.”
Kiều Tuệ Lan cầm chiếc cặp màu trắng trong tay ngồi trở lại ghế sofa, mở khóa kéo nhìn xuống.
Hứa Phương Phỉ khó hiểu: “Mẹ, mẹ tìm sách hóa học của con làm gì?”
“À, là như này.” Bác gái vui vẻ trả lời: “Ở nhà ngoại bác gá có một đứa cháu gái, năm nay học lớp 11, nghe nói cháu học rất giỏi, muốn mượn vở hóa học của cháu mấy hôm để xem trước rồi ghi lại bút ký chuẩn bị bài.”
Hứa Phương Phỉ suy nghĩ vài giây rồi nói: “Được ạ. Gần đây bọn con vẫn chưa cần ôn lại nội dung của năm lớp 11, bác gá cứ lấy đi.”
“Ha ha, được.” Bác gái cười đến mang tai.
Kiều Tuệ Lan lấy ở bên cạnh lấy cuốn sách hóa học của Hứa Phương Phỉ ra, lúc bà không chú ý, có thứ gì đó đã rơi ra khỏi cuốn sách, rơi xuống chân bà.
Trong lòng Kiều Tuệ Lan nổi lên nghi ngờ, bà nhặt lên nhìn thì là phiếu điền nguyện vọng.
“Phiếu điền nguyện vọng đại học?” Kiều Tuệ Lan lật qua lật lại nhìn xem thì thấy trên phiếu vẫn trống trơn. Bà cau mày: “Phỉ Phỉ, sao con chưa điền phiếu nguyện vọng?”
Hứa Phương Phỉ ậm ừ: “Con vẫn chưa nghĩ ra sau này sẽ học trường nào.”
 “Con còn đang suy nghĩ gì nữa?” Bác gái vốn là người nhiệt tình, bình thường rất hay đưa ra ý kiến giúp đỡ người thân, bạn bè. Bà ấy nghiêm túc xen vào: “Không phải đã nói rồi sao, con thi trường quân đội, về sau ra ngoài sẽ là nữ quân nhân, đội mũ quân đội mặc quân phục sẽ là sĩ quan. Sau này mẹ con ở trước mặt hàng xóm sẽ vô cùng có mặt mũi!”
Hứa Phương Phỉ dở khóc dở cười, trầm giọng nói: “Bác gái à, làm quân nhân là một nghề rất thiêng liêng và nặng nề, cho nên không thể vội vàng đưa ra quyết định như vậy.”

“Đúng vậy.” Kiều Tuệ Lan cũng cười, nói đùa: “Em không trông cậy đứa nhỏ này làm nên mặt mũi gì cho em. Chỉ cần nó thuận lợi học xong đại học rồi trưởng thành, về sau em qua bên kia cũng có thể nói được một tiếng với ba nó.”
“Đương nhiên cũng không phải chỉ là vì thanh danh.” Bác gái có chút ngượng ngùng, hắng giọng nói: “Ai, hai người cũng biết bác gái học ít, không nói được đạo lý gì lớn. Nhưng mà con nghĩ đi nếu con đăng ký học trường quân đội thì có thể tiết kiệm được học phí với sinh hoạt phí bốn năm, mẹ con cũng không cần lo lắng.”
Hứa Phương Phỉ nói: “Con đăng ký mấy trường khác cũng có thể xin được học bổng.”
“Con bé này, học bổng nào dễ xin như vậy.” Bác gái khẽ thở dài, tận tình khuyên bảo: “Núi cao còn có núi cao hơn, điểm số của con cao nhất ở Lăng Thành, có thể so sánh với cả nước được không? Mấy trường đại học hàng đầu đâu đâu cũng là nhân tài, con tự tin có thể mạnh hơn mấy người tài sinh ra ở thành phố đó sao?”
Mặc dù hằng ngày bác gái có hay nói lảm nhảm nhưng lời này quả thật rất có lý.
Hứa Phương Phỉ khẽ cau mày, cúi đầu im lặng ăn một đũa cơm, không đáp lời nào.
Bên kia bác gái thấy cô không nói nữa, cũng ý thức được có lẽ mình nói hơi nhiều, không hiểu sao hắng giọng một cái, cười nói: “Bác gái chỉ là khuyên bảo con thôi, còn con muốn học trường nào thì con cứ tự mình thể quyết định. Quan trọng nhất vẫn là hợp ý con.”
“Đúng vậy, quan trọng nhất là hợp ý với con.” Kiều Tuệ Lan tiến lên, nhẹ nhàng xoa đầu Hứa Phương Phỉ: "Cho dù là trường quân đội hay trường khác, bất kể cuối cùng con chọn trường gì, mẹ đều sẽ ủng hộ con vô điều kiện, hơn nữa dùng toàn lực ủng hộ con.”

Ngày hôm sau, Hứa Phương Phỉ đưa tờ phiếu nguyện vọng trống cho giáo viên.
Sau giờ giải lao, cô bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng.
“Hứa Phương Phỉ, cô đã xem xong phiếu nguyện vọng mà em nộp. Em là người duy nhất trong lớp không điền vào phiếu này.” Dương Hi đẩy chiếc kính không gọng trên sống mũi, rất khó hiểu: "Hôm qua cô đặc biệt đi một chuyến yêu cầu em cầm phiếu nguyện vọng về nhà, sau khi bàn bạc với người nhà rồi điền vào, sao em còn để trống?”
Cô gái nhỏ thành thật trả lời: “Thưa cô Dương, em vẫn còn rất băn khoăn về dự định tương lai của mình”.
“Được rồi.” Dương Hi hiểu rõ điều này. Cô ấy trả lại tờ đơn trống cho cô rồi nói: "Em có thể tra cứu thông tin trên Internet để xem các chuyên ngành phổ biến trong những năm gần đây và triển vọng việc làm tương ứng, đánh giá toàn diện rồi điền vào.”
Hứa Phương Phỉ dùng cả hai tay cầm bảng hỏi, gật đầu.
Dương Hi: “Năm lớp 12 là chặng nước rút cuối cùng. Có mục tiêu rõ ràng thì sẽ có động lực mạnh mẽ hơn. Tiến lên.”
Trở lại lớp học, các học sinh trong lớp tụm năm tụm bảy cười giỡn, chơi đùa, mọi thứ dường như vẫn diễn ra như thường lệ.
Hứa Phương Phỉ trở về lại chỗ ngồi của mình, nằm xuống bàn, mở to mắt nhìn chằm chằm vào bảng hỏi trên bàn, bắt đầu đờ đẫn.
Lúc này, mấy người bạn học nhỏ giọng nói chuyện đã thu hút sự chú ý của cô.
Bạn cùng lớp A: “Buổi sáng tớ đến phòng giáo viên chủ nhiệm, lén đọc phiếu nguyện vọng của mọi người, mấy cậu biết Triệu Thư Dật điền vào trường nào không?”
Bạn học B: “Trường nào?”
Bạn học A: “Đại học Nam Kinh!”
Bạn học C: “Vãi, điểm mấy năm nay của Nam đại đều cao như vậy, cậu ấy dám điền thật luôn.”
Bạn học B chế nhạo: “Thôi đi. Triệu Thư Dật nhà người ta là một thiên tài, thành tích vốn đã tốt rồi, điểm tổng mấy môn của cậu còn chưa cao bằng điểm một môn của người ta, ở đó mà tức đi.”
Nhất thời mặt bạn cùng lớp C đỏ bừng, lớn tiếng cãi lại: “Ai tức ai tức hả! Điểm của cậu ấy tốt còn không phải do nhà cậu ấy có điều kiện tốt à. Ba mẹ cậu ấy đều là công chức thành đạt cao, nhất định đã vụng trộm giúp cậu ta.”
Bạn cùng lớp B phản bác: “Còn Hứa Phương Phỉ thì sao? Nhà cậu ấy không có tiền, cho dù là người nào thì cũng cách cậu cả 80 con phố.”
Bạn học C nghẹn ngào im lặng.
Bạn học A lại nói: “Hơn nữa, tôi thấy trường mà Dương Lộ điền có tên nước ngoài, hình như là một trường đại học nước ngoài!”
Bạn học D: “Hả? Thành tích của cậu ấy không tốt, còn có thể ra nước ngoài sao?”
Bạn cùng lớp C lại lộ ra bản chất buôn dưa, lẩm bẩm: “Điểm của Dương Lộ kém, nhưng bố mẹ cậu ấy có thể chu cấp tiền! Chậc chậc chậc, cho nên, chỉ có những người không có ô dù mới cần cố gắng chăm chỉ học tập mười năm, cuối cùng cũng không bằng vàng thật.”
...
Hứa Phương Phỉ vô thức lấy cây bút trên tay chọc vào bàn.
Lúc này, giọng nói của Dương Lộ vang lên bên tai, cô ấy kinh ngạc nói: “Cậu làm sao vậy? Còn chưa quyết định muốn thi vào trường đại học nào à?”

Thật lâu sau Hứa Phương Phỉ mới hồi phục tinh thần, thở phào nhẹ nhõm, uể oải nói: “Ừ.”
“Đây là phiền não của học sinh xuất sắc sao?” Dương Lộ không thể hiểu được. Rõ ràng, với điểm số của Hứa Phương Phỉ, có thể tùy tiện chọn một một chuyên ngành trong mấy trường đại học lớn.
Hứa Phương Phỉ quay đầu nhìn về phía Dương Lộ, cười nói: “Nghe nói cậu dự định ra nước ngoài học đại học?”
“Ừ.” Nói đến đây, Dương Lộ đột nhiên cúi đầu, bực bội gãi tai gãi má: “Ban đầu tớ không muốn ra nước ngoài đâu. Cậu cũng biết trình độ tiếng Anh của tớ tệ như thế nào mà, còn phải thi IELTS nữa chứ, phiền chết mất. Tớ bảo tớ muốn ở trong nước nhưng ba tớ không cho, bắt buộc tớ phải đi ra nước ngoài.”
Hứa Phương Phỉ vỗ vai cô ấy: “Có thể ra nước ngoài mở rộng tầm nhìn, nâng cao kiến ​​thức là cơ hội mà rất nhiều người cầu mà không được. Cậu đừng có mà làm kiêu, đang ở trong phúc mà không biết phúc.”
Dương Lộ sững sờ, cô ấy nhếch mép cười làm bộ như chế tác phim: “Trời ơi, tớ không có nghe nhầm chứ! Vậy mà tớ còn nghe được mấy từ ngữ mạng từ miệng của Hứa cổ hủ!”
Hứa Phương Phỉ bị cô ấy chọc cười, hai má nóng bừng, giơ tay định đánh cô ấy.
Dương Lộ giơ hai tay khoanh trước ngực chặn lại. Hai người cười đùa một hồi.
Một lúc sau, Dương Lộ nói tiếp: “Ba cũng bảo sẽ đưa tớ đến tỉnh thành để học IELTS.”
“Khi nào cậu đi?”
“Tớ không biết. Chắc là trước tháng 10.”
“Được.” Hứa Phương Phỉ an ủi Dương Lộ: "Sau kỳ thi tuyển sinh đại học, mỗi người sẽ đi một con đường khác nhau. Cậu đừng buồn, không phải là chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau.”
Dương Lộ đánh cô: “Này, chờ tới khi tớ thực sự đi Singapore rồi, có lẽ một năm chúng ta còn chẳng gặp nhau một lần. Cậu có nhớ tớ không không? Cậu vẫn là bạn tốt của tớ chứ?”
Hứa Phương Phỉ: “Bởi vì tớ là bạn tốt của cậu, nên tớ mới khuyên cậu rời khỏi Lăng Thành, đi nhìn thế giới rộng lớn hơn.”
Dương Lộ cất giọng, nhún vai: “Tớ biết tớ ở trình độ nào, là do ba mẹ tớ luôn có những kỳ vọng không thực tế đối với tớ.”
“Đừng nói như vậy.” Hứa Phương Phỉ mỉm cười, nghĩ đến lời nói khích lệ của người kia, cô cảm thấy tương lai hình như có nhiều màu sắc hơn một chút: “Tương lai của chúng ta tràn đầy hy vọng và khả năng vô hạn. Tớ tin vào chính mình, tớ cũng tin vào cậu.”
Dương Lộ thở dài nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên sân bóng rổ có mấy thanh niên cao lớn đang chơi bóng rổ, một người trong số họ nhảy lên ném bóng vào rổ. 
Dương Lộ đột nhiên cảm thấy u sầu: “Nhưng mà, Singapore thực sự rất xa. Một khi tớ đi, rất có thể sẽ không bao giờ gặp lại được nhiều người nữa.”
Hứa Phương Phỉ nhận thấy vẻ mặt của Dương Lộ có chút kỳ lạ, cô khó hiểu nhìn theo hướng nhìn của cô ấy để nhìn ra ngoài.
Chỉ cần nhìn xung quanh, Dương Lộ quay mặt lại. Cô ấy đột nhiên thấp giọng hỏi: “Hứa Phương Phỉ, cậu có tin vào duyên phận không?”
Hứa Phương Phỉ: “Hả?”
Dương Lộ nói: “Tớ nghe nói rằng nếu hai người thực sự có duyên phận, ngay cả khi bị chia cắt thì vòng đi vòng lại cũng sẽ lại gặp nhau. Cậu có tin không?”
Không biết vì sao, sau khi nghe xong câu hỏi của bạn mình, trong đầu Hứa Phương Phỉ bất ngờ hiện lên một khuôn mặt lạnh lùng và nghiêm khắc. Cô sửng sốt một lúc, sau đó gật đầu: “Tin.”

Đến giữa trưa, chuông tan học vang lên, đám học sinh đói meo ùa ra khỏi lớp, xô đẩy, chèn ép để chạy ra.
Hứa Phương Phỉ đóng sách bài tập toán, đứng dậy, đang định mời Dương Lộ cùng đi ăn tối, thì từ cửa sau của lớp học truyền đến một giọng nói: "Hứa Phương Phỉ! Có người tìm cậu!”
Hứa Phương Phỉ quay đầu lại theo âm thanh, cô sửng sốt.
Trong hành lang bên ngoài phòng học, một bóng người cao gầy được làn gió nhẹ và ánh mặt trời chiếu rọi. Anh tắm dưới ánh mặt trời, mặc áo sơ mi trắng, vẻ mặt điềm tĩnh, lông mày đẹp như tranh vẽ, khí chất trong sạch gần như sai lệch với hoàn cảnh xung quanh. 
Hứa Phương Phỉ hoàn toàn ngây người.
Trong trí nhớ của cô, Trịnh Tây Dã luôn đi sớm về muộn, giống như một con thú ăn đêm trên thảo nguyên, ngủ đông vào ban ngày chỉ xuất hiện khi trăng tối và gió lớn. Cô hiếm khi thấy Trịnh Tây Dã xuất hiện dưới ánh mặt trời rực rỡ như vậy.
Hóa ra dưới ánh mặt trời, anh vứt bỏ đi sự hoang dã, lại trong trẻo thuần túy như vậy.
Ngay khi cô đang xuất thần, một bàn tay vỗ nhẹ vào vai cô. Dương Lộ nghiêng người qua, ngạc nhiên thì thầm: "Anh chàng đẹp trai này làm sao tìm được trường của cậu vậy?”
“Không biết.” Hứa Phương Phỉ hoàn hồn, hai má nóng như lửa đốt: "Cậu đi ăn cơm trước đi, không cần chờ tớ.”
Dương Lộ ồ ồ hai lần. Cảm thấy tò mò lại không thể khó xử mà tiếp tục đứng ở đây, chỉ có thể lưu luyến bước đi từng bước.
Hứa Phương Phỉ đứng tại chỗ hít một hơi thật sâu, đợi nhịp tim đập nhanh của mình bình tĩnh lại một chút mới bước ra ngoài.
Từng bước đến gần Trịnh Tây Dã, cô đứng yên.
“Anh…” Hứa Phương Phỉ tặc lưỡi: "Anh tới đây làm gì?”
Do chênh lệch về chiều cao, Trịnh Tây Dã hơi rũ mắt, yên lặng chăm chú nhìn cô. Hai giây sau, anh đưa túi bài thi trong tay cho cô.
Hứa Phương Phỉ kinh ngạc nhìn chằm chằm, nhận lấy túi bài thi nói: “Tại sao túi bài thi của em lại ở đây?”

Trịnh Tây Dã nói: “Mới vừa rồi mẹ của em xuống lầu tìm anh, nói là buổi sáng em ra ngoài hơi vội, quên đem túi bài thi đi. Bà lại vội đi làm, hỏi anh có thể đem cái này đến trường cho em không.”
Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Hứa Phương Phỉ lại không cách nào kiểm soát mà đỏ bừng.
Trời ơi.
Thực sự vô cùng buồn bực.
Tại sao mỗi lần cô làm ra chuyện ngu ngốc đều bị anh bắt gặp? Hình ảnh cô ở trong lòng anh rốt cuộc ngốc đến bao nhiêu...
Cô ngượng ngùng, giọng như muỗi nói hai chữ: “Cảm ơn.”
Trịnh Tây Dã nói: "Không có gì.”
Sửng sốt khoảng ba giây, Hứa Phương Phỉ ngập ngừng, không nhịn được muốn giải thích với anh: “Em, em bình thường, thật ra bình thường em cũng không có bất cẩn như vậy.”
“?” Trịnh Tây Dã nghe vậy thì hơi nhướng mày, không hiểu cô nói lời này là có ý gì, tiếp tục nhìn cô chằm chằm.
“Giống như chuyện hôm nay quên mang theo bài thi còn có lần trước quên mang theo chìa khóa, phải đến nhà anh làm bài tập…” Hứa Phương Phỉ có chút luống cuống, bối rối, tiếp tục nói: “Đều rất ít xảy ra. Em vẫn là một người tương đối tỉ mỉ.”
Trịnh Tây Dã không nói gì, nhưng mày nhướng ngày càng cao.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô gái còn trong sáng xinh đẹp hơn hoa thạch lựu. Nói đến đây, cô dừng lại, ngước đôi mắt to nhìn anh, mang theo một tia không xác định và một chút thấp thỏm, nhẹ giọng thăm dò: “Anh không cảm thấy em giống như một đứa ngốc chứ?”
Đôi mắt đen của Trịnh Tây Dã sâu thẳm, ánh mắt cũng thẳng thắn, điều này khiến Hứa Phương Phỉ càng thêm bối rối.
Anh hỏi cô: “Có phải em rất quan tâm đến hình tượng của mình trong lòng anh?”
“…” Cô bé bị câu hỏi này làm cho khựng lại, ngây người hai giây, mím môi, thành thật trả lời: “Em chỉ sợ em làm nhiều chuyện ngu xuẩn như vậy, anh sẽ chê em phiền phức.”
Logic của cô gái nhỏ đôi khi thật khó hiểu. Trịnh Tây Dã có chút buồn cười, hỏi lại: “Tại sao anh lại chê em phiền?”
Cô gái gãi gãi đầu nói: “Trên mạng không phải có một từ thông dụng gọi là 'ghét ngu xuẩn' sao?”
Ánh sáng trong mắt Trịnh Tây Dã tràn đầy hứng thú: “Đồ cổ nhỏ còn biết về 'ghét ngu xuẩn' à?”
Hứa Phương Phỉ im lặng. Cô thầm nghĩ sao phản ứng của anh lại giống hệt như Dương Lộ. Sau đó, cô nghiêm túc nói: “Trước đây em không có điện thoại di động, thông tin tương đối ít. Bây giờ thỉnh thoảng mới lên mạng. Em cũng đọc nhiều hơn, học nhiều hơn, từ từ là có thể biết mấy ngôn ngữ mạng bây giờ.”
“Đã biết.” Anh dừng một chút, âm cuối giương cao: "Rồi sau đó đâu.”
Cô buột miệng trả lời: “Sau đó thì em sẽ không còn chướng ngại khi nói chuyện i với anh nha.”
Khi giọng nói thoát ra, xung quanh đột nhiên im lặng.
Hứa Phương Phỉ: “...”
Hứa Phương Phỉ: “...?”
Hứa Phương Phỉ: “?”
Cô kinh ngạc che miệng, cảm thấy vừa hối hận lại vừa xấu hổ, ước gì mình có thể đào một cái hố tại chỗ, nhảy xuống chôn mình vào: Xong rồi. Xong rồi, xong rồi. Sao lại không cẩn thận nói hết điều trong lòng ra rồi!
Đứng đối mặt ở khoảng cách gần, Trịnh Tây Dã nhìn đôi má ửng hồng và đôi mắt phản chiếu một chút ánh nắng của cô gái, trong lòng đột nhiên cảm thấy tâm tình rất tốt, khóe miệng bất giác nhếch lên một vòng cung.
Hai người yên lặng nhìn nhau, bầu không khí quả thực có chút vi diệu.
Một lát sau, Trịnh Tây Dã thấy cô giống như hoàn toàn bốc khói. Anh chuyển đề tài khiến cô ngượng ngùng vô cùng, quay đầu nói: “Anh chạy một chuyến đến đưa bài thi cho em, em không định mời anh cùng ăn cơm sao?”
 “A…”
Hứa Phương Phỉ hoàn hồn, ngây người chớp chớp mắt, nửa giây sau mới chợt tỉnh, vội vàng tìm cho mình một bậc thang: “Vâng đúng rồi, đến giờ cơm tối, em mời anh ăn tối.”
Một lúc sau, hai bóng người một cao một thấp đi về phía cổng trường. Dọc theo đường đi, rất nhiều học sinh và giáo viên thường xuyên liếc mắt nhìn, đều là bị nhan sắc siêu cấp của hai người làm cho kinh ngạc.
Đi tới đi tới, chẳng hiểu sao, cô gái nhỏ bỗng nhếch môi cười.
Trịnh Tây Dã không hề rời mắt khỏi khuôn mặt cô, thấy vậy thì hơi nhướng mày: "Làm sao vậy?”
Hứa Phương Phỉ quay đầu nhìn anh, ánh mắt sáng ngời, có chút hiếu kỳ lại do dự nói: “A Dã, hôm nay... Anh hình như rất khác.”
Trịnh Tây Dã: “Có gì khác biệt?”
Hứa Phương Phỉ xoa cằm một hồi, chân thành nói: "Anh rất ít mặc khi mặc đồ màu sáng. Cho nên hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng rất đẹp.”
“Phải không.” Trịnh Tây Dã cũng cười, tùy ý hỏi: “Vậy em cảm thấy bộ dáng nào của anh thì càng vừa mắt em?”

 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận