Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Khương Vũ Triều bung dù, một tay còn cầm đèn lồng, nhìn idol ca ca đẩy con chó to như cây lau nhà áp tới gần ổ chó con. Con chó mẹ Hồng Lệ không tình nguyện, mấy lần định chạy trốn, đều bị Hề Trác Ngọc giữ lại, trường hợp vô cùng buồn cười.

Bóng đêm trong mưa phùn mê mang, dưới chân là bụi cỏ lau ướt át đầy bùn, Khương Vũ Triều dẫm giày trong bùn, Hề Trác Ngọc chú ý thấy nàng đi lại khó khăn, giày và trên váy đều dính bùn đất, vừa định nói nàng không cần đi nữa cứ đứng ở đây, ai ngờ fan cứng trực tiếp cởi giày, tong tong đi về phía đi, tư thế phi thường không câu nệ tiểu tiết.

hắn ngậm miệng, nương ánh đèn trên tay Khương Vũ Triều, đi xem những con chó nhỏ. Chó con còn chưa thể mở mắt, đáng thương mà chen chúc thành một cục, nhỏ giọng kêu ngao ngao, còn có hai con thoát ra khỏi nhóm, đang bò sang một bên, lông trên người đều bị ướt. Nơi chúng nằm đã có nước, có một con nửa thân mình đã chìm trong nước, lạnh đến run bần bật.

Hề Trác Ngọc buông chó to, duỗi tay cầm lấy những con chó con. hắn nhìn chung quanh tìm thứ có thể dùng để chứa hết lũ chó, vừa mới chuẩn bị cởi áo ra, Khương Vũ Triều đã trực tiếp đưa dù cho hắn.

Mưa không lớn, hơn nữa bọn họ đi trong bùn đất, cây dù căn bản không che được hai người, nếu vô dụng dứt khoát dùng để đựng chó.

Hề Trác Ngọc dùng dù chứa toàn bộ chín con chó về, chó mẹ Hồng Lệ đi theo phía sau, thường thường ngao một tiếng. Về tới cung điện, Hề Trác Ngọc nói với Hồng Lệ: “Ngươi trở về ngủ, không cần ngươi quản, ta giúp ngươi trông.”

Chó mẹ đi rồi, hạ nhân nuôi chó vội vàng tới đón bọn chó con trong tay Hề Trác Ngọc. Bọn họ kinh nghiệm phong phú, nếu chó mẹ không nuôi chó con thì bọn họ nuôi, lúc này là bởi vì Hồng Lệ quá hung, mới có thể phiền Hề Trác Ngọc ra ngựa.

quần áo trên người Hề Trác Ngọc ở trong bùn đất, cũng bị bẩn, cùng Khương Vũ Triều hai người đứng chung một chỗ, chính là một đôi phu thê bùn. Hai người liếc nhau, nói ngủ ngon với nhau, sau đó phân biệt quay đầu rửa mặt ngủ.

Lão tổng quản ở một bên vỗ đùi! Ai nha, cơ hội tốt như vậy, hai người sao không cùng nhau tắm uyên ương, lại cùng nhau ngủ một giấc đâu!

sáng sớm ngày hôm sau, Khương Vũ Triều dậy, phát hiện ca ca ở bên cạnh một cái rương gỗ sờ chó con. trên người chó con có một tầng lông mềm mại, chưa nhìn được cho nên thích cọ loạn nơi nơi, cái đuôi và lỗ tai đều nho nhỏ, đầy thịt. Khương Vũ Triều thò lại gần xem, thấy trên người chúng nó có từng màng nước bùn còn chưa bong ra.

“Ngày hôm qua không tắm rửa cho chúng nó sao?”

Hề Trác Ngọc cầm lấy một con chó con, “Chúng nó còn nhỏ, không thể tắm rửa. Vốn dĩ trên người chó con bị bẩn, chó mẹ sẽ liếm sạch sẽ, nhưng Hồng Lệ không chịu phụ trách nhiệm, nó mặc kệ thì chúng ta phải dùng biện pháp khác.”


hắn cầm bàn chải nhỏ mềm mại, chải chải trên bụng chó con, chải hết những khối bùn xuống để thân thể chúng sạch sẽ. một con chó con nhỏ có thể vừa vặn nằm trên bàn tay thon dài của hắn, giống quả cầu. Bọn chó con đại khái thấy thoải mái, ở trong tay hắn cũng không nhúc nhích.

Khương Vũ Triều: Mẹ nó trong nháy mắt thật muốn biến thành chó con trong tay ca ca để hắn chải lông! thật hâm mộ chết mất!

Hề Trác Ngọc liếc nhìn nàng một cái, cười ra, “cô cũng muốn sờ đúng không? Tới, con này cho cô cầm.” Đưa con chó con được chải sạch sẽ cho nàng.

Khương Vũ Triều: “……” không, em không phải muốn sờ chúng nó, em muốn ca ca sờ a! Giống chó mẹ, ca ca cũng quá đáng yêu đi!

Đáng yêu, đến…… không, ta không muôn. Khương Vũ Triều nói với chính mình.

……

Hệ thống xanh hoá: —— “Đinh —— cảm tình chếch đi 5%.”

Hệ thống xanh hoá: —— “Đinh —— cảm tình chếch đi về 0.”

Dục Vương: “Câm miệng.”

Hệ thống xanh hoá: —— “Ta đây không nhắc nhở nữa ”

Dục Vương: “A, tùy ngươi, mặc kệ rốt cuộc có chếch đi hay không, ta đều sẽ chia rẽ kia hai người.”


Hệ thống xanh hoá: Cảm giác như trong bất tri bất giác hắn hình như đã thực quen làm một nhân vật vai ác.

……

Khương Vũ Triều nhìn ca ca nghiêm túc chải hết lũ chó con, cho người dẫn đi cho ăn, lại đi theo hắn cùng rửa tay đi ăn cơm sáng. Cơm sáng đã sớm chuẩn bị xong, bởi vì hai vị chủ tử đầu dựa đầu cùng nhau ngắm chó con, không ai dám quấy rầy, cho nên so với ngày thường muộn hơn.

khi hai người ăn cơm, tổng quản đứng một bên, hắn nhớ tới hình ảnh vừa rồi nam nữ chủ nhân cùng nhau hài hòa vuốt chó, trong lòng cảm thấy phi thường tiến tới, hắn nói: “Ngày sau nếu trong phủ có tiểu chủ tử sinh ra, Vương gia và Vương phi khẳng định có thể chiếu cố tốt tiểu chủ tử, xem vừa rồi các người làm thật tốt a!”

Khương Vũ Triều đang ăn thịt viên, bị nghẹn lại, Hề Trác Ngọc đang uống cháo cũng bị sặc, che miệng ho khan một hồi lâu cũng chưa dừng lại. Khương Vũ Triều nuốt xuống miếng thịt viên đáng chết, duỗi tay vỗ vỗ phía sau lưng Hề Trác Ngọc, “Đỡ chưa, uống ngụm canh trước, uống ngụm canh thì tốt rồi.”

Việc này cứ như vậy đi qua, Hề Trác Ngọc và Khương Vũ Triều đều dường như chưa từng nghe thấy lời này, không hẹn mà cùng xem nhẹ.

Xuân về hoa nở, phải đổi áo xuân, các nơi đều sẽ trước đưa lên vải mùa này để chọn lựa may áo. Trong cung sẽ đưa hai lượt, tơ lụa trang trên danh nghĩa Ngọc Lăng Vương phủ sẽ đưa một đợt, tơ lụa trang theo đường thuỷ vận tải thông suốt hai bên Giang Hoài đưa tới tân phẩm, còn có những tiệm vải lớn trong Lạc Đô không thuộc về Ngọc Lăng Vương phủ nhưng thanh danh rất lớn cũng sẽ đưa tới vải mới. Tóm lại Ngọc Lăng Vương phủ mỗi năm thu được vải đều để đó dùng không hết.

Năm nay Hề Trác Ngọc phân phó riêng cho bọn họ cũng đưa chút vải kiểu khác tới cho Vương phi chọn, không phải một kiểu vải giống năm trước. nói thực ra, hắn mặc xiêm y hoa thật nhiều năm cũng có chút phiền.

Bởi vì lúc trước hắn nói một câu mình thích vải đa dạng, sau đó toàn bộ vải đưa tới đều là màu sắc và hoa văn tươi sáng, rốt cuộc chưa từng thay đổi. Sau đó có một lần hắn lại nói một câu mặc quần áo tươi sáng cũng để đổi khẩu vị, kết quả trong cung liền đưa tới vải thuần tịnh quá mức không có một chút hoa văn, hắn càng không muốn mặc.

Là dạng này, ở địa vị cao, dù chỉ thuận miệng một câu, đều sẽ bị phóng đại, hứng thú và yêu thích cũng thế. Mấy năm nay không biết bao nhiêu người đưa loạn vải cho hắn, hắn cũng không phải thích tất cả các loại màu sắc và hoa văn, còn có các loại chó đưa cho hắn. Lúc trước hắn nuôi chó đều là nhặt về, không đành lòng nhìn bọn họ ở đầu đường bị người đánh chó đánh chết, mới mang về phủ chiếu cố, nhưng người khác nghe nói hắn thích chó, liền không ngừng đưa cho hắn, nếu không phải sau đó hắn năm lần bảy lượt nói qua không cần, hiện tại chó trong phủ cẩu sẽ không chỉ có chừng này.

Tổng quản nghe thấy hắn phân phó, ánh mắt thực phức tạp, “Loại việc nhỏ này, phía dưới đã sớm phân phó xuống.” Cho nên mấy năm nay chủ tử chính mình mặc cái gì cũng không quá để ý, còn sẽ cố ý suy nghĩ vì Vương phi, nếu thích Vương phi như vậy, vậy vì sao không ngủ cùng người ta a? A?


Vải đưa tới thành đôi, Khương Vũ Triều nghiêm túc chọn lựa một ngày, chọn ra trên trăm miếng vải.

Lan Kiều nhìn líu lưỡi, “Chủ tử, ngài mặc nhiều như vậy sao?” Các nàng lúc trước ở tướng quốc phủ, cũng không phải thực được người ta quan tâm, ghê gớm thì chỉ ba bốn miếng vải.

Khương Vũ Triều trực tiếp nói với tổng quản: “Chỗ này, đều là chọn cho Vương gia, lấy xuống sai người may áo cho Vương gia.”

Tổng quản sửng sốt, “Đó đều là ngài chọn cho Vương gia? Nhưng mà, Vương gia chỉ thích vải hoa văn cẩm tú.”

Khương Vũ Triều: “không việc gì, ngươi làm theo ta nói là được. Còn mấy cuộn vải này, hoa văn không tồi, thực thích hợp mặc bây giờ. sớm làm ra đưa cho Vương gia thay.”

Tổng quản hoài nghi nhìn mấy cuộn vải được Khương Vũ Triều cố ý chọn ra, đều không nhiều hoa văn, chỉ như điểm xuyết, còn có ám văn, màu sắc cũng tươi mới, Vương gia thật sự sẽ thích?

hắn nửa tin nửa ngờ, cho người lấy xuống may, kết quả bộ đồ mới đưa lên, được Vương gia khích lệ, hắn chọn bộ thứ nhất chính là cuộn vải Vương phi riêng lấy ra kia may thành quần áo. Ngọc Lăng Vương mặc quần áo mới, ngày hôm sau vui vui vẻ vẻ, khó được đi ra cửa cùng các bằng hữu tụ hội.

Hắc, Vương phi thật là thần. Tổng quản tươi cười đầy mặt đi đưa đồ mới cho Khương Vũ Triều, hỏi đến việc này, “Vương phi sao lại biết Vương gia sẽ thích?”

Khương Vũ Triều cười: “Rất đơn giản, nếu ngươi cẩn thận quan sát thói quen hắn mặc quần áo mấy tháng này thì sẽ phát hiện, quần áo của hắn tuy nhiều, nhưng trong một tháng hắn mặc bộ xiêm y hoa lan đạm sắc bốn lần, mặc bộ xiêm y tử đằng lam nhạt ba lần, tố hinh hoàng đinh hương hai lần, mấy bộ quần áo này đều không có hoa văn to, chủ yếu vẽ điểm xuyết. Nếu ngươi lại cẩn thận nhìn sẽ phát hiện tâm tình của hắn lúc mặc xiêm y hoa lan là tốt nhất, có một lần còn cùng ngươi vui đùa hai cái, cho người hầu nuôi chó tiền thưởng.”

“Tháng trước, giữa tháng hắn phải vào cung, mặc một bộ màu sắc càng đạm, thuyết minh tâm tình hắn không tốt lắm, không thể nào có hứng thú. Về sau có một thời gian liên miên mưa dầm, hắn mặc mấy bộ màu sắc tươi sáng kia, nhưng không phải loại hoa hồng tươi sáng nhất …… Thống kê một chút thì biết được hoa văn và màu sắc gần đây hắn yêu thích, rất đơn giản.”

Tổng quản nghe mà trợn mắt há hốc mồm, không phải, Vương phi người quan tâm chủ tử như vậy, thích hắn như vậy, sao buổi tối chết sống không cùng nhau ngủ đâu? A?

Bọn hạ nhân trong phủ Ngọc Lăng Vương quả thực rầu thúi ruột với hai chủ tử không có sống về đêm này.

Loại thời điểm này, còn nháo ra đại sự rất có khả năng ảnh hưởng hai chủ tử.

sử đoàn Ngạch bộ đến tiến cống, muốn hoà đàm liên hôn. Hai năm trước Ngạch bộ luôn không yên phận, năm trước còn ở biên cảnh gây ra một trận chiến, trong triều có chủ trương chủ hòa chủ chiến, ra năm vẫn luôn bàn cãi, hiện tại sử đoàn Ngạch bộ gần nhất, phái chủ hòa liền chiếm thượng phong.


Đối với việc liên hôn này, Nạp Sa công chúa Ngạch bộ cùng tới, hoàng đế đang suy xét mình còn hai nhi tử chưa thành thân, nếu không dứt khoát cho một người cưới, đáng tiếc Nạp Sa công chúa tự mình có chủ ý, tham gia một lần xuân sau, liền nói thẳng mình phải gả cho Ngọc Lăng Vương Hề Trác Ngọc.

“Ta là công chúa tôn quý nhất Ngạch bộ, dù phải gả cũng muốn gả cho nam nhân tốt nhất. hắn là đệ nhất mỹ nam tử nơi này, ta ở bữa tiệc xuân gặp hắn, cảm thấy hắn thực tốt, phụ thân hắn lại là đại anh hùng, lão tử như thế, nhi tử khẳng định cũng sẽ không kém, ta muốn hắn.”

Hoàng đế còn chưa từng gặp nữ tử trực tiếp như vậy, cho dù là Thuần Hỉ quận chúa tính tình xấu nhất, nói tới hôn sự cũng không dám chính mình ra mặt, đâu giống Nạp Sa công chúa, ngạo nghễ như thế.

Nhận được ánh mắt của hoàng đế, Hoàng Hậu tiếp nhận nói: “Công chúa không bằng chọn một người khác, Ngọc Lăng Vương chúng ta đã cưới vợ.”

Nạp Sa công chúa ngẩng đầu, giọng mang khinh thường: “Ta nghe nói rồi, là một nữ nhân từng bị người vứt bỏ, nghe nói vô tài vô mạo, nữ tử như vậy sao xứng với nam nhân ưu tú như thế.”

Dứt lời nàng tự tin cười “Ngọc Lăng Vương còn chưa gặp ta, nếu hắn gặp được ta, nhất định sẽ khuynh đảo vì ta, từ bỏ nữ nhân xấu xí kia.”

Công chúa này được xưng đệ nhất mỹ nhân Ngạch bộ, một chân dài môi đỏ, trước đột sau kiều nóng bỏng.

Hoàng Hậu: “……” thật là không thể câu thông.

Việc này thực nhanh truyền tới trong phủ Ngọc Lăng Vương, mọi người lòng đầy căm phẫn, Lan Kiều càng ồn ào vài ngày ở bên tai Khương Vũ Triều, nói cái gì ‘cũng thật quá đáng ’, ‘hồ mị tử thật không biết xấu hổ’, ‘ Vương gia chỉ thích chủ tử chúng ta, tuyệt đối sẽ không coi trọng nàng ’ … linh tinh. Khương Vũ Triều bị nàng phiền đến không được, không cho nàng tiếp tục nói, Lan Kiều ủy khuất mà truy vấn nàng: “Vương gia sắp bị đoạt đi rồi, chủ tử ngươi sao một chút cũng không vội!”

Khương Vũ Triều: Năm đó ca ca còn ở hiện đại, tình địch đầy khắp núi đồi nhiều không đếm xuể, nàng có vội sao? Vui đùa cái gì vậy.

Lan Kiều: “Ai nha, chủ tử, người ta đã khi dễ đến trên đầu rồi!”

Khương Vũ Triều: “Đây không phải còn chưa tới trên đầu sao.”

Qua hai ngày, trong cung mở yến, Khương Vũ Triều và Hề Trác Ngọc cùng nhau vào cung dự tiệc. Vốn dĩ yến này nàng không cần tham gia, nhưng Hề Trác Ngọc trở về nói cho nàng, lần trước yến hội gặp gỡ Nạp Sa công chúa kia, bị nàng quấy rầy. Khương Vũ Triều vừa nghe, gà rừng còn dám quấy rầy ca ca ta? Ở trước mặt Lan Kiều thong dong Phật hệ lập tức biến thành Đấu Chiến Thắng Phật, hộ hoa sứ giả Khương fan cứng, đạo nghĩa không thể chối từ đi theo ca ca cùng nhau vào cung, chuẩn bị nghênh đón trận chiến đấu mới.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận