Nông Gia Tiểu Nương Tử


"Đệ đệ, sao vậy?" lo lắng tuổi của bánh bao nhỏ dễ bị bắt nạt, Diệp Hiểu Mạn liền nhanh chóng chạy qua.Bánh bao nhỏ nhìn mấy đứa trẻ trong nước, liền kéo Hiểu Mạn ngồi xuống "Tỷ, đệ lo lắng họ một chút nữa xuống bắt cá thì đồ ăn của chúng ta sẽ hết".Nhìn thấy Diệp Hiểu Mạn đến, mấy đứa trẻ trong nước đều lễ phép gọi Mạn Mạn tỷ rồi mới tiếp tục làm việc tiếp.

Diệp Hiểu Mạn gật gật đầu, cười nhìn bánh bao nhỏ "Đừng lo, đệ xem bình thường chính đệ cũng không dám lại gần rau đó mà, họ cũng vậy thôi".

Có người lớn dặn dò, nàng tin là không có đứa trẻ nào dám tiếp cận rau đó, tin tưởng đống rau đó an toàn.


Hơn nữa rau đó mọc rất nhanh, nếu như lo lắng có thể đem nó di chuyển vào trong ruộng, rất nhanh sẽ mọc dài."Ồ" Bánh bao nhỏ gật đầu, bây giờ đối với lời nói của tỷ tỷ hắn đều không có lí do gì không tin tưởng."Đệ còn muốn chơi cùng họ hay cùng tỷ đi chặt cây trúc?" Nước ở đây cũng không sâu, đễ hắn chơi ở đây cũng có thể, nói chung nàng đi chặt trúc cũng chỉ một lúc, chỉ cần qua một lúc lại ra nhìn là được."Ta cùng tỷ đi, ta giúp tỷ chặt".

Hắn là nam tử hán trong nhà, hắn cần học tập tỷ tỷ, giúp gia đình kiếm thật nhiều tiền.

Cá ở đây quá nhỏ không bằng cá buổi sáng mà hắn bắt, hắn mới không cần đâu.

Bây giờ Diệp Hiểu Thành căn bản sẽ không coi đám cá nhỏ này vào mắt, trước hôm nay đó là thứ hắn thích nhất, mỗi lần không bắt được những đám trẻ chơi cùng hắn đều chia cho 1,2 con, nhưng sau khi thấy năng lực của tỷ tỷ hắn thì hắn thấy đây chỉ là trò chơi cho trẻ con, cho nên hôm nay hắn rất có cốt khí không xuống dưới bắt cá."ừ, được thôi" Diệp Hiểu Mạn kéo lấy tay của bánh bao nhỏ "Các ngươi cứ từ từ bắt, đừng làm ướt quần áo, ta mang đệ đệ ta đi trước".

Diệp Hiểu Mạn rất tự nhiên coi mấy đứa trẻ ở đây thành mấy trẻ nhỏ trong nhà trẻ, nàng không nghĩ đến là hiện tại nàng mới hơn họ có 4,5 tuổi, những lời này nói ra thật kì lạ.Kéo bánh bao nhỏ đi một vòng quanh rừng trúc, Diệp Hiểu Mạn cuối cùng chọn ra 2 cây trúc tương đối nhỏ, nguyên nhân nàng mới chỉ đang thí nghiệm, hơn nữa nàng người nhỏ khí lực yếu, đám trúc non xử lý cũng không khó lắm.

Kéo hai thanh trúc về đến nhà, Diệp Hiểu Mạn liền đặt mông ngồi xuống, đúng là thân thể sau trận đại bệnh thật là yếu."Tỷ tỷ này" Nhìn thấy Diệp Hiểu Mạn mệt đến mức mồ hôi đầy đầu, bánh bao nhỏ liền chạy vào nhà rót cốc nước cho nàng."Tiểu tử này, không hổ tỷ tỷ thương ngươi".


Diệp Hiểu Mạn vỗ vỗ đầu bánh bao nhỏ."Tỷ tỷ không được lúc nào cũng vỗ đầu ta, sẽ biến thành đồ ngốc đấy" Bánh bao nhỏ dáng vẻ đứng đắn, hành động này tổn thương đến lòng tự tôn nam tử hán của hắn."Sao có thể chứ, khí lực của tỷ tỷ rất nhỏ, hơn nữa tỷ tỷ thương đệ mới vỗ vỗ đệ như vậy, lẽ nào đệ không thích tỷ tỷ?" Diệp Hiểu Mạn đổi thành biểu hiện đáng thương trước mặt bánh bao nhỏ, làm bánh bao nhỏ trong lòng cũng chua xót "đệ thích tỷ tỷ, được thôi, vậy sau này chỉ để tỷ tỷ vỗ đầu đệ, người khác không được".Sau khi nói vài lời, Diệp Hiểu Mạn thu lại tâm tư liền trầm tư nhìn vào những thanh trúc dài dài dưới chân, không biết nên bắt đầu từ đâu.

Đời trước nhìn người trong nhà chặt tre tước vỏ dễ dàng như thế, đến tay mình thì lại khó như thế chứ, đúng là không vào nghề thì không biết nghề đó khó thế nào! Vốn muốn lấy đồ vì gia đình kiếm thêm một phần tiền, hiện tại đúng là khó.

Nhìn thấy sắc trời, Diệp Hiểu Mạn quyết đoán bỏ cuộc, quay nguòi đi vào trong bếp.Nhìn nhìn sắc trời, Diệp Hiểu Mạn quyết đoán mà từ bỏ, xoay người đi vào nhà bếp.

Đừng hỏi nàng đi làm gì, nàng sẽ hung tợn mà nói: "Cái cổ đại vạn ác này đến điện cơ bản nhất đều không có." Không có điện màn đêm cuối mùa thu buông xuống đến phi thường nhanh, nàng không thể không lựa chọn về phòng bếp nấu nước trước, chuẩn bị đồ ăn tối, cũng may nàng từng ở nông thôn cho nên những việc này đều dễ như trở bàn tay mà có thể đảm nhiệm.


Bánh bao nhỏ tung ta tung tăng mà đi theo sau nàng.

Rửa rau, giúp bánh bao nhỏ tắm, lại đem chính mình thu thập tốt, sắc trời cũng đã tối sầm lại, ra ngoài làm việc người cũng bắt đầu lục tục trở lại, trong lúc nhất thời thôn xóm náo nhiệt lên.

Những tiếng hò hét của trẻ nhỏ được về tắm, những tiếng đánh chửi đám hài tử nghịch ngợm mà làm cho thôn trang như sống lại."kẹt kẹt" tiếng của cánh cửa gỗ cũ kĩ mở ra..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận