Nói Yêu Em 99 Lần

Tô Chi Niệm còn chưa kịp lên tiếng, trong điện thoại liền truyền đến giọng của Đường Nặc nhiệt tình nói: Tô Chi Niệm, tối nay có rảnh không?

Tô Chi Niệm dù muốn hay không liền trực tiếp quăng hai chữ: Không rãnh.

Cậu đừng trêu chọc tôi... vừa rồi tôi mới đi qua công ty cậu, thư ký nói cho tôi biết, cậu về nhà. . . . . . Cậu nói ngoài công ty và ở nhà, thời gian còn lại có phải đang ở trên xe hay không? Nếu cứ như vậy nữa, sẽ xảy ra vấn đề đó. . . . . .

Tô Chi Niệm đối mặt với Đường Nặc tốn công tốn sức thao thao bất tuyệt, lần này liền nói lười phải trở về, trực tiếp đưa điện thoại di động từ bên tai cầm xuống, chuẩn bị cúp điện thoại.

. . . . . . Tổng giám đốc Lương mới từ Hongkong trở lại, cố ý ở câu lạc bộ Kinh Thành làm một ván. . . . . .

Câu lạc bộ Kinh Thành. . . . . . Năm chữ này, khiến động tác muốn cúp máy của Tô Chi Niệm ngừng lại.

. . . . . . Tô Chi Niệm, chuyện đứng đắn, cái người này, cậu cũng đã một tháng không tụ họp với mọi người rồi? Tổng giám đốc Lương cố ý giao cho tôi, nhất định phải kêu cậu ra, đây không phải là anh ta vẫn luôn muốn hợp tác với cậu sao? Thậm chí nghĩ muốn đề cao. . . . . .

Mấy giờ? Tô Chi Niệm đưa điện thoại di động giơ lên bên tai lần nữa, không mặn không nhạt hỏi.


Tám giờ. . . . . . Giọng nói của Đường Nặc có chút hưng phấn: Đây là cậu đồng ý tới buổi họp sao? Thế nào? Tôi đang ở gần nhà cậu, có cần tôi lái xe đi vòng qua đón cậu hay không?

Tô Chi Niệm nhàn nhạtỪ một tiếng, để điện thoại xuống.

Đường Nặc tới rất nhanh, Tô Chi Niệm vừa thay một bộ quần áo, chỉ nghe thấy lầu dưới truyền đến tiếng chuông cửa.

Tô Chi Niệm vừa thắt cà vạt, vừa đi xuống lầu, sau đó một tay mở cửa.

Lúc Tô Chi Niệm đổi giày, Đường Nặc nhìn vào trong nhà một cái, sau đó tầm mắt giống như là dính nhựa cao su, nhìn chằm chằm tủ giày bên cạnh.

Tô Chi Niệm mang giày xong, lạnh nhạt nhìn Đường Nặc nói một câuĐi thôi , sau đó thấy Đường Nặc thế nhưng một chút phản ứng cũng không có, liền hơi nhíu mày một cái, theo tầm mắt của anh ta nhìn lại, thấy một đôi giày cao gót, ngã trái ngã phải vứt ở trên đất.

Nghĩ đến là Tống Thanh Xuân lúc vừa ra cửa, mang thử giày, không gom lại, sau đó liền bị Đường Nặc thấy được. . . . . .


Có đi hay không? Tô Chhi Niệm tiếp tục hỏi một câu, thấy Đường Nặc còn chưa có phản ứng, trực tiếp bước ra cửa phòng, dùng sức đóng sầm cửa lại, không cho Đường Nặc nhìn.

Đường Nặc hoàn hồn, giống như là phát hiện ra vùng đất mới, ngạc nhiên mở miệng: Tô Chi Niệm, trong nhà của cậu có phụ nữ hả?

Tô Chi Niệm không để ý tới Đường Nặc, kéo cửa bên ghế phụ ra, ngồi xuống.

Đường Nặc vội vàng cũng đi theo ngồi vào trong xe: Nhất định là có phụ nữ ở, có đúng hay không? Bằng không tại sao lại có giày cao gót?

Đường Nặc là điển hình hoa hoa công tử, kết giao với nhiều phụ nữ, không có một trăm cũng có tám mươi người: Hơn nữa giày này, vừa nhìn đã biết là cô gái trẻ tuổi mang, cho nên, khẳng định không phải thím Tôn . . . . . . Thành thật khai báo, rốt cuộc là ai?

Đường Nặc chạy xe, lúc quay đầu xe, trong lúc vô tình nghĩ tới một khả năng, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Tô Chi Niệm một cái: . . . . . . Có phải Tống Thanh Xuân hay không?

Luôn đối mặt Đường Nặc hỏi thăm, Tô Chi Niệm không nói gì, lúc nghe đến ba chữ Tống Thanh Xuân này, đột nhiên lên tiếng: Nói bậy đủ rồi, liền đàng hoàng lái xe.

Quả nhiên là Tống Thanh Xuân . . . . . . Cũng đúng, ở trên thế giới này, người phụ nữ có thể có quan hệ, dính líu với Tô Chi Niệm, cũng chỉ có thể là Tống Thanh Xuân.

Đường Nặc im lặng được một lúc, đột nhiên lại lên tiếng hỏi một câu: Cậu và Tống Thanh Xuân. . . . . . Có phải tro tàn lại cháy rồi không hả ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận