Nói Thay Lời Người Chết


“Tất nhiên là vậy rồi, tôi không về nữa, ở lại trường học phụ trách tuần tra.

Đặc biệt là hai toà ký túc xá ở gần rừng cây là địa điểm điều tra quan trọng, phải điều tra từng máy trong hệ thống camera quan sát.”“Còn nữa, tôi cho rằng chúng ta có thể điều tra chung với vụ án Chung Dật San.

Căn cứ vào thói quen buộc dây và thói quen lựa chọn địa điểm gây án mà nói thì hung thủ có thể là cùng một người.”Bàn Tử giơ một túi vật chứng trong tay lên, đi ngược về.“Hướng 9 giờ cách nơi này 20 mét, tôi phát hiện được chiếc bật lửa và khoá da này, nhưng mà không biết có liên quan gì đến vụ án này hay không.”Bàn Tử nói xong, đội trưởng Vương mới thoát ra khỏi mớ cảm xúc hỗn loạn của bản thân, sau đó gật đầu một cách nặng nề, hy vọng lần này có thêm một chút chứng cứ.Chu Hải và Bàn Tử nhanh chóng về lại trung tâm.Vừa mới dừng xe xong, Tiểu Lương thay một bộ đồ màu xanh đậm áo ngắn tay đứng ở trước cửa, khuôn mặt có vẻ u sầu.Nhìn thấy Chu Hải và Bàn Tử đi tới, cậu ta nhanh chóng tiến lên.“May quá hai người về rồi, tôi ký nhận thi thể xong thì cha mẹ của Mã Khả Khả tới, nói là không cho giải phẫu thi thể, đang gây gổ ở trong kia kìa! Cảnh sát hình sự sang đây làm thủ tục cũng bị mẹ của Mã Khả Khả cào.”“Bà ta dám đánh người thi hành công vụ á?”Bản Tử kinh ngạc trợn tròn đôi mắt ti hí, đẩy tay Chu Hải ra để vọt vào.Rảo bước vào cửa chính của trung tâm, một người phụ nữ tóc ngắn ngang vai đang ôm túi thi thể mà gào khóc.Người đàn ông trung niên bên cạnh cũng không ngừng vung nắm đấm loạn xạ về phía người cảnh sát hình sự kia.Lúc này vài người cảnh sát khác nghe tin xông đến đẩy người đàn ông kia ngã xuống đất.Bàn Tử tức giận khôn cùng: “Sao mấy người lại chống đối người thi hành công vụ? Hai người có biết Mã Khả Khả bị người khác giết hại hay không? Đây là vụ án hình sự, không phải thứ mà hai người quyết định được.


Giải phẫu là việc tất nhiên, chẳng lẽ hai người không muốn tìm ra hung thủ?”Mẹ của Mã Khả Khả là Lưu Xuân Hồng vung tay áo.“Không phải nói đạo lý với tôi, dù sao cũng không được làm gì con gái tôi.”Chu Hải ngăn Bàn Tử đang muốn xông lên.“Không cần giải thích, người cản trở chúng ta thi hành công vụ thì cứ việc mang đi.

Nếu như ông bà thực sự thương cô Mã thì khi cô bé còn sống phải chăm sóc dạy dỗ đàng hoàng.

Dạy dỗ cô bé dụ dỗ thiếu gia nhà giàu, hai người làm cha mẹ kiểu gì vậy? Liên hệ thẳng với nơi hai người này công tác, đến đây đón họ!”Lời này làm cho Lưu Xuân Hồng ngơ ngẩn.

Vốn là bà ta còn định lợi dụng thân phận phụ nữ của bản thân để làm ầm ĩ, giờ lại không dám nữa.Dù sao thì người xúi giục con gái dụ dỗ Trương Dương chính là bà ta, nếu thật sự bị công khai thì bà ta sẽ chết đuối dưới nước bọt của dư luận.Nhân lúc bà ta còn đang ngẩn người, mấy người bảo vệ của trung tâm nhanh chóng đẩy túi thi thể vào phòng giải phẫu.Chu Hải và Bàn Tử sóng vai đi vào phòng thay quần áo, tiểu Lương và người cảnh sát bị thương kia cũng đi theo.Xử lý qua loa vết thương xong, Chu Hải nhìn người cảnh sát hình sự kia.“Báo với đội trưởng Vương của các cậu, điều tra quan hệ giữa vợ chồng nhà này với cha mẹ của Trương Dương.


Từ từ, nếu đã điều tra thì điều tra cả năm nhà đi.

Còn nữa, những vấn đề liên quan đến thời gian đều phải được chứng thực.

Tôi có cảm giác hung thủ đang ở trước mắt.”Bàn Tử nhanh chóng xử lý thủ tục liên quan rồi quay trở về như vũ bão.Gần đây vì bị Chu Hải ảnh hưởng, Bàn Tử cũng trở nên hứng thú hơn với giải phẫu, ba người thay quần áo rửa tay xong thì vào phòng giải phẫu.Tiểu Lương mở túi thi thể ra, hét to lên rồi nhanh chóng lùi về sau ba bốn bước.“Á! Trời ơi! Cô bé, cô bé, cô bé đang mở mắt!”Bàn Tử huých vai Tiểu Lương một cái, chớp mắt nói nhỏ: “Này! Nhãi ranh, đừng có hét hò tùm lum thế, chưa nghe chết không nhắm mắt bao giờ à? Tôi không sợ người chết mà sợ tiếng hét của cậu đấy.”Chu Hải liếc Tiểu Lương một cái.“Mí mắt là một tập hợp cơ vòng.

Sau khi cơ thể tử vong, mọi cơ bắp trong cơ thể đều thả lỏng, khi sự co cứng tử thi bắt đầu, mí mắt sẽ hơi lỏng ra.


Nhưng tình trạng trừng to hai mắt như Mã Khả Khả không thường xuyên xuất hiện, xác suất xảy ra thấp.

Tôi nghi ngờ việc này có liên quan đến trạng thái trước khi chết của cô bé.”Bàn Tử đẩy Tiểu Lương đang đứng chắn trước mặt ra, nuốt một ngụm nước miếng.“Ý của cậu là trước khi chết cô bé hoảng sợ tột độ nên mới trừng lớn hai mắt, cho nên bây giờ cơ thể như bị bấm nút tạm dừng?”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận