Nơi Cuối Con Đường Anh Và Em

Vừa ra khỏi phòng, Tô Thậm liền đi lên trước mặt Lục Trình Dương, sắc mặt ngưng trọng hỏi: “Rố cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lục Trình Dương đi đến cuối hành lang, xác định không có ai đi qua nơi này mới nói ra mọi chuyện. Tô Thậm nghe xong thì vung tay đánh một quyền vào bụng Lục Trình Dương, tức giận nói: “Lục Trình Dương, rốt cuộc cậu còn bao nhiêu bí mật nữa? Đầu tiên là Tô Tiểu Tông bị bắt cóc, bây giờ đến lượt Tô Tầm bị người ta bắt đi, thiếu chút nữa … Cậu bảo tôi làm sao có thể yên tâm giao nó cho cậu đây? Cậu có thể bảo đảm sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa không!”

Lục Trình Dương bị đánh một trận khiến dạ dày co rút, khó chịu hừ một tiếng; mấy năm nay dạ dày của anh không tốt, nguyên ngày hôm nay lại chưa ăn gì, bây giờ lại bị đánh như vậy khiến anh cảm thấy đau đớn, một lúc sau mới đứng thẳng người lên được, nhìn về phía Tô Thậm đang nổi giận đùng đùng, trầm giọng nói: “Em bảo đảm, đây là lần cuối cùng.”

Tô Thậm cười lạnh: “Cậu lấy cái gì ra bảo đảm?”

Lục Trình Dương: “Lấy mạng.”

Tô Thậm nhìn anh một cái, hừ một tiếng rồi xoay người đi vào phòng bệnh xem tình hình của Tô Tầm như thế nào.

Trong phòng bệnh, Tô Tiểu Tông đã cởi giày ra, leo lên giường ngồi trước mặt Tô Tầm nói chuyện với cô, thỉnh thoảng lại rướn người lên hôn cô một cái, Tô Tầm cũng cúi người xuống hôn lên má con trai.

Triệu Cần Cần không biết rõ Tô Tầm đã xảy ra chuyện gì, hơn nữa đang có mặt Tô Tiểu Tông nên cô cũng không tiện hỏi nhưng nhìn thấy hai mẹ con tình cảm, tâm tình của Tô Tầm giống như cũng đã bình thường trở lại thì cô cũng không có ý định hỏi nữa; Triệu Cần Cần đưa tay vỗ vào cái mông nhỏ của Tô Tiểu Tông: “Cẩn thận kẻo đè lên người mẹ con bây giờ, tránh cho bố con thấy được lại đánh cho một trận.”

Tô Tiểu Tông vừa nghe vậy thì lập tức điều chỉnh lại tư thế ngồi, cũng dựa vào gối giống như Tô Tầm, chưa ngồi yên được mấy giây thì cu cậu chợt nhớ tới cái gì đó, từ trên giường trượt xuống, mang giày vào rồi lạch bạch chạy đi lấy một ly nước, giơ lên trước mặt Tô Tầm: “Mẹ ơi, mẹ uống nước đi.”

Tô Tầm cầm lấy bàn tay nhỏ bé của con trai, cúi đầu uống vài ngụm.

Tô Thậm đi vào, ngồi xuống bên cạnh Triệu Cần Cần, nhìn Tô Tầm nói: “Không sao chứ?”

Tô Tầm mím môi lắc đầu: “Em không sao, anh, anh đừng nói chuyện này cho bố biết, mấy ngày nữa em xuất viện rồi.”

“Anh biết.” Không cần cô nhắc nhở thì Tô Thậm cũng không định nói cho bố biết. Nếu ông mà biết chuyện này thì thế nào cũng tức giận, đến lúc đó Lục Trình Dương cũng đừng mong kết hôn với Tô Tầm.

Lục Trình Dương bưng cháo đi vào, đút từng muỗng từng muỗng cho Tô Tầm, Tô Tiểu Tông bên cạnh nghiêm túc đứng nhìn, Lục Trình Dương cho là con trai muốn ăn nên chuẩn bị đút cho cu cậu nhưng khi cái muỗng đưa đến bên miệng Tô Tiểu Tông thì cu cậu cười vui vẻ, bàn tay nhỏ bé nhận lấy cái muỗng, Lục Trình Dương thấy vậy thì nhíu mày nhưng cũng thả tay ra.

Tô Tiểu Tông giơ cái muỗng lên nhưng không phải tự mình ăn mà cu cậu nhón chân lên muốn đút cho Tô Tầm: “Mẹ ơi, đến lượt con, con đút cho mẹ ăn …”

Lục Trình Dương liếc con trai một cái nhưng thấy khóe miệng Tô Tầm khẽ cong lên thì anh để mặc cu cậu.

Cho Tô Tầm ăn no xong, Tô Tiểu Tông liền bị Tô Thậm đưa về nhà.

Tô Tầm uống thuốc xong rất nhanh liền ngủ mất, Lục Trình Dương đi ra ngoài gọi điện cho Cao Nham, mấy người kia bị đưa đi thẩm vấn, bọn họ đều khai là bị Trình Nhiễm mua chuộc. Trong tầng hầm đó, cảnh sát còn phát hiện ra thuốc phiện, thông qua xét nghiệm thì mấy người kia đều nghiện hút. Nói cách khác, Trình Nhiễm lợi dụng tiền và thuốc phiện để mua chuộc mấy tên côn đồ nghiện hút không có tiền mua thuốc gây án. Đây là vụ án liên quan đến buôn bán ma túy, là tội lớn nên lúc này không ai có thể cứu được cô ta, Trình gia cũng không dám có hành động thiếu suy nghĩ. Nếu như họ có động tĩnh gì thì trong quá trình cảnh sát thẩm vấn Trình Nhiễm, dựa vào manh mối này thì có lẽ sẽ câu được một con cá lớn.”


Trải qua chuyện lần trước, quan hệ giữa Giang gia và Trình gia đã có vết nứt nên chắc chắn Giang gia sẽ không để ý đến chuyện này; hơn nữa, cho dù quyền thế của Giang gia có lớn đến đâu đi chăng nữa thì cũng không dám làm loạn ở thành phố B.

Lần này xem như chuyện Trình Nhiễm đã hoàn toàn được giải quyết.



Tô Tầm ở lại bệnh viện hơn nửa tháng, ngoài cổ tay thì những nơi khác không sao. Tô Tầm vốn muốn xuất viện sớm một chút nhưng Lục Trình Dương không cho nên cô cũng không kiên quyết muốn về nữa. Trong thời gian đó, Mục Viễn và Lâm Đan cũng đến thăm cô mấy lần, Mục Viễn nhìn gầy đi không ít nhưng tinh thần có vẻ rất tốt, ngồi cùng với Lâm Đan nói chuyện với Tô Tầm một chút rồi đi, cũng không ở lại một mình.

Ở ngoài cửa đụng phải Lục Trình Dương, Mục Viễn nhìn anh, trầm giọng nói: “Lục Trình Dương, mặc dù tôi đã buông tay nhưng tôi không hy vọng cô ấy phải chịu bất kỳ thương tổn nào nữa.”

Lục Trình Dương thâm trầm nhìn Mục Viễn: “Tôi sẽ không để cô ấy bị thương nữa đâu, điều này không cần cậu quan tâm.” Nói xong thì cất bước rời đi.

Mục Viễn xoay người nói với bóng lưng của Lục Trình Dương: “Tôi biết anh muốn gặp ông lão Giang nhưng đều bị bố mẹ của Giang Hằng ngăn cản nên mấy năm nay cũng không gặp được. Hiện nay Mục gia và Giang gia có quan hệ làm ăn, lần trước tôi đến thành phố S cũng đã đến chào hỏi ông lão Giang.”

Nghe vậy Lục Trình Dương xoay người nhìn Mục Viễn, Mục Viễn cười khẽ một tiếng: “Tôi là vì Tô Tầm.”

Lục Trình Dương im lặng một lát rồi nói: “Cảm ơn.” Đây là lời cảm ơn thật lòng.

Thật ra nếu không có Mục Viễn giúp đỡ thì anh cũng có cách để gặp ông lão Giang nhưng bây giờ Tô Tầm đang nằm viện nên anh không an tâm rời khỏi.

Lúc trở lại phòng bệnh thì Tô Tầm đang ngồi trên giường chờ anh, cô giơ cao cánh tay bị bó thạch cao, rầu rĩ nói: “Cuối cùng có thể xuất viện rồi, em buồn sắp chết rồi đây.” Buồn nhất là cô đã bỏ lỡ kỳ nghỉ Quốc khánh, mấy hôm trước cô nghe Lục Trình Dương gọi điện hủy vé máy bay thì cô mới biết được, vốn anh định đưa cô và Tô Tiểu Tông đi du lịch nước ngoài.

Vì thế nên cô càng buồn bực hơn.

Lục Trình Dương đi đến bên cạnh Tô Tầm, xách valy dưới chân cô lên, ôm lấy cô khẽ cười nói: “Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ về nhà.”

Tô Tầm chu miệng: “Tiểu Tông đâu rồi? Ngày hôm qua còn nói là muốn đón em về nhà cùng với anh mà; anh không dẫn con theo, không sợ cu cậu sẽ làm loạn à?”

Lục Trình Dương khí định thần nhàn nói: “Anh là bố của nó, nó dám làm loạn như thế nào chứ? Anh đến đón em trước rồi đến nhà trẻ, đúng lúc vào giờ tan học, sau đó cả nhà cùng nhau về nhà ăn cơm không phải tốt hơn sao?”

Tô Tầm gật đầu: “Cũng đúng.” Bọn họ cùng đi đón Tô Tiểu Tông thì cu cậu phải vui vẻ hơn mới đúng chứ.

Tô Tiểu Tông đứng trước cửa nhà trẻ, trong lòng đầy mong chờ bố sẽ đến đón mình đi bệnh viện, kết quả là sau khi lên xe liền bị Lục Trình Dương nhét vào ghế ngồi cho trẻ em, Tô Tầm ngồi ở bên cạnh. Tiểu tử mở to hai mắt, há to miệng: “Mẹ …” Bố thật là xấu mà! Âm thầm đi đón mẹ một mình!

Tô Tầm ngồi xích lại gần hôn con trai một cái, cười tủm tỉm hỏi: “Gặp mẹ không vui sao?”


Tô Tiểu Tông lén le lưỡi với cái ót của bố mình một cái rồi cũng tới gần hôn lên mặt Tô Tầm một cái: “Vui ạ, con nhìn thấy mẹ liền rất vui.”

Từ trong kính chiếu hậu Lục Trình Dương nhìn thấy vẻ mặt bất mãn của Tô Tiểu Tông thì nhỏ giọng nói: “Ngồi yên, về nhà nào.” Nói xong thì lái xe ra ngoài.

Trong khoảng thời gian này Lục Trình Dương vừa đi làm vừa đưa đón Tô Tiểu Tông, còn phải chăm sóc Tô Tầm đang nằm viện nữa nên thật sự không thể phân thân ra được, đành phải thuê một người giúp việc.

Về đến nhà, dì giúp việc đã nấu cơm xong, Tô Tầm vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi canh xương quen thuộc. Trong khoảng thời gian này, cô ăn nhiều nhất chính là canh xương, Lục Trình Dương lấy lý do tay cô không tiện nên toàn đút cô ăn cơm, canh nhất định cũng phải uống hết. Ở bệnh viện một thời gian, cô cảm giác như mình đã béo ra.

Trên bàn cơm, Tô Tầm và Tô Tiểu Tông cùng uống canh xương. Hai tay Tô Tiểu Tông nâng chén nhỏ lên uống rất khoan khoái bởi vì cu cậu rất thích. Mấy ngày qua, ngày nào cu cậu cũng uống mà không cảm thấy ngán; ngược lại với Tô Tầm, vẻ mặt ghét bỏ nhìn chén canh xương, sau đó lại liếc Lục Trình Dương … ai bảo anh mỗi ngày đều bắt cô uống canh xương chứ!

Tô Tiểu Tông uống xong canh của mình, le lưỡi ra liếm xung quanh cái miệng rồi trượt xuống khỏi ghế của mình chạy đến bên cạnh Tô Tầm: “Mẹ ơi, con đút cho mẹ ăn.”

Tô Tầm nhìn khuôn mặt trắng non mềm mại của Tô Tiểu Tông, nhỏ giọng nói: “Con muốn uống nữa không?”

Tô Tiểu Tông nhìn chén canh thơm đượm mùi xương thì rất muốn uống nhưng bố đã nói là không thể giành với mẹ được nên cu cậu kiên định lắc đầu: “Con, con đã uống rất nhiều rồi! Mẹ nhanh uống đi.” Nói xong thì đưa tay sờ cái bụng nhỏ của mình.

Lục Trình Dương nhìn vẻ mặt ghét bỏ của Tô Tầm thì bất đắc dĩ xoa đầu cô, xoay người nói với dì giúp việc: “Tối mai đổi qua loại canh khác đi.”

Tô Tầm vừa nghe vậy thì nhịn không được, cong cong khóe miệng lên: “Thật tốt quá!”

Tô Tiểu Tông im lặng cúi đầu, bé thích canh xương nha!

Sau khi ở nhà nghỉ ngơi hơn một tuần, Lục Trình Dương đưa Tô Tầm đến bệnh viện tái khám, tiện thể tháo bỏ thạch cao. Cổ tay của Tô Tầm phục hồi rất tốt, trong khoảng thời gian này cần chú ý nghỉ ngơi, không sử dụng nhiều đến tay phải là được, cần một hoặc hai tháng nữa mới khôi phục hoàn toàn được.

Lục Trình Dương vốn định giúp cô xin nghỉ hai tháng nhưng Tô Tầm cảm thấy thời gian quá dài nên cuối cùng mỗi người lùi một bước, chuyển thành nghỉ một tháng.

Thạch cao đã tháo nên Tô Tầm cũng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm buổi tối cũng có thể tự mình tắm rửa rồi … Trước đây Lục Trình Dương lấy lý do tay cô không tiện nên ngay cả việc tắm rửa của cô anh cũng làm giúp. Mỗi lần tắm rửa đối với cô mà nói là một loại hành hạ, ngón tay thô ráp của anh xoa sữa tắm lên người cô khiến toàn thân cô đều nổi da gà. Anh hành hạ cô đồng thời cũng tra tấn chính mình, có lẽ là để ý đến suy nghĩ của cô nên từ sau khi cô bị thương, Lục Trình Dương không chạm vào cô.

Trong thời gian này Tô Tiểu Tông đều ngủ một mình ở phòng trẻ em. Bởi vì tay Tô Tầm bị thương nên khi Lục Trình Dương bảo cu cậu ngủ một mình thì cu cậu lập tức đồng ý, cu cậu sợ mình sẽ đụng phải cánh tay bị thương của mẹ.

Đêm nay thấy thạch cao trên tay Tô Tầm đã được tháo bỏ thì cu cậu cho rằng đêm nay mình sẽ được ngủ cùng bố mẹ nên sau khi tắm xong liền leo lên nằm ở giữa giường lớn chờ, vừa rung chân vừa nghêu ngao hát.

Lục Trình Dương tắm xong đi ra chính là thấy cảnh tượng như vậy, giữa giường lớn nhô lên một đống nho nhỏ, Tô Tiểu Tông đang trốn ở bên trong không biết đang hát cái gì, ngay cả đầu cũng rúc vào trong chăn.


Lục Trình Dương đi tới vén chăn lên, Tô Tiểu Tông đang nằm vểnh mông vùi mặt ở trên giường, anh xoa trán: “Tô Tiểu Tông, sao con lại ở đây?”

Tô Tiểu Tông nghe thấy âm thanh liền lập tức đứng lên, giẫm đạp trên chiếc giường mềm mại chạy đến mép giường, hai tay ôm lấy Lục Trình Dương: “Bố ơi, tối nay con có thể ngủ ở đây không?”

Lục Trình Dương kiên quyết từ chối: “Không được, tay của mẹ con còn chưa khỏi hẳn.” Vừa nói vừa nhấc tay lên, kẹp Tô Tiểu Tông đưa cu cậu ra khỏi phòng.

“A? Tại sao ạ?” Tô Tiểu Tông không vui đá chân, “Trên tay mẹ không phải là không còn … thạch cao nữa sao?”

“Không còn thạch cao không có nghĩa là đã khỏi.” Lục Trình Dương đưa Tô Tiểu Tông về phòng trẻ, nhét cu cậu vào trong chăn.

Thật vậy sao? Tô Tiểu Tông lấy tay che mặt, cu cậu có chút không vui, đã lâu rồi cu cậu không được ngủ cùng bố mẹ rồi, cu cậu lại chui từ trong chăn ra: “Bố ơi, con muốn đi hỏi mẹ …”

Tô Tầm thừa dịp lúc Lục Trình Dương giúp Tô Tiểu Tông tắm rửa thì lén cầm quần áo đi qua phòng tắm khác tắm, lúc anh tắm rửa xong đi ra thì cô còn chưa tắm xong.

Lục Trình Dương nhét Tô Tiểu Tông vào trong chăn một lần nữa, nghiêm túc nói: “Tay mẹ còn chưa có khỏi hẳn mà, chỉ mới tháo thạch cao thôi. Nếu như con không cẩn thận đụng vào tay của mẹ thì mẹ có thể sẽ phải đến bệnh viện đắp thạch cao lại đấy.”

Tô Tiểu Tông bị dọa sợ, hai cánh tay kéo chăn lên che mặt, chỉ để lộ ra hai con mắt đen lung liếng: “A … vậy con ngủ một mình vậy.” Cu cậu có chút phiền não, gần đây hình như bố cũng không quan tâm nhiều đến bé nữa.

Lục Trình Dương cúi đầu hôn lên mặt con trai một cái, nhỏ giọng nói: “Chờ tay mẹ khỏi rồi thì bố sẽ cho con ngủ cùng bố mẹ.” So với Tô Tiểu Tông thì bây giờ anh càng phải quan tâm đến Tô Tầm hơn; mặc dù cô đã đồng ý sẽ quên đi chuyện kia nhưng buổi tối khi ngủ thỉnh thoảng cô vẫn còn gặp ác mộng.

Mỗi khi nhìn thấy cô khóc trong mơ thì tim Lục Trình Dương đau như dao cắt, anh sợ Tô Tiểu Tông sẽ bị hù sợ cho nên trong thời gian nay anh đều dỗ con trai ngủ một mình nhưng mà anh đã quên mất một điều là Tô Tiểu Tông vẫn chỉ là một đứa trẻ hơn bốn tuổi, anh mới về được có mấy tháng, vẫn chưa có đền bù được mấy năm con trai thiếu vắng tình thương của bố …

Gần đây tâm tư của anh hầu như đặt hết lên người Tô Tầm nên không có để ý đến cảm giác của Tô Tiểu Tông, bé muốn có bố, muốn ở cùng với bố mẹ, muốn có bố mẹ chơi cùng giống như các bạn nhỏ khác. Trước đây anh không ngờ là mình sẽ có con trai nên trong những tháng năm đen tối đó, trong ký ức của anh chỉ toàn là hình ảnh của Tô Tầm, chuyện gì cũng đặt Tô Tầm ở vị trí đầu tiên.

Lục Trình Dương ôm Tô Tiểu Tông từ trong chăn ra, nhỏ giọng dịu dàng dỗ dành: “Tối mai, bố đưa con và mẹ đi xem phim nhé?”

Nghe bố nói vậy thì đôi mắt Tô Tiểu Tông sáng bừng: “Thật sao ạ?” Bé cảm thấy gần đây bố không thích mình, chỉ thích mình mẹ mà thôi cho nên bé có chút buồn.

“Thật, bố hứa với con.” Lục Trình Dương học theo con trai, đưa ngón tay út ra, Tô Tiểu Tông cũng lập tức duỗi tay ra ngoắc lại một cách vui vẻ.

Dỗ Tô Tiểu Tông xong, Lục Trình Dương đi ra ngoài tìm Tô Tầm nhưng cô còn chưa tắm xong.

Anh gõ cửa phòng tắm, nhỏ giọng hỏi: “Tầm Tầm, có ổn không? Có cần anh giúp không?”

Tô Tầm đang mặc quần áo, chợt nghe thấy tiếng động thì giật mình, vội vàng nói: “Xong ngay đây …” Vừa rồi cô gội đầu, tay phải không dám dùng sức nên có chút mệt, cô cũng không biết mình đã ở trong phòng tắm bao lâu rồi …

Lục Trình Dương không yên tâm nên vẫn đứng chờ ở cửa, một phút sau cửa phòng tắm mới mở ra.

Tay trái Tô Tầm cầm khăn lông lau tóc, Lục Trình Dương cầm lấy khắn trong tay cô, tỉ mỉ lau bọt nước trên tóc cho cô sau đó tiện tay ném khăn lông vào trong giỏ sau đó kéo cô đến phòng khách, tìm máy sấy sấy tóc cho cô.


Luồng gió ấm áp thổi qua mặt nên Tô Tầm nhắm mắt lại, để mặc tay anh luồn qua mái tóc của mình; ngón tay thon dài của anh xoa nhẹ trên da đầu Tô Tầm làm cô cảm thấy rất thoải mái nên có chút buồn ngủ.

Một lát sau, Lục Trình Dương lấy máy sấy ra thì phát hiện Tô Tầm đã nhắm mắt ngủ gà ngủ gật rồi, anh cười bất đắc dĩ, rút ổ cắm mấy sấy rồi khom lưng bế cô đi vào phòng.

Lúc này Tô Tầm mới tỉnh lại, cô ngẩng đầu nhìn anh, cằm dưới kiên nghị hoàn mỹ, môi mỏng nhẹ nhàng mím lại, nhìn vừa anh tuấn vừa mê người.

Tô Tầm nhịn không được gọi anh: “Lục Trình Dương.”

Lục Trình Dương dừng bước, cúi đầu nhìn cô: “Ừ, anh ở đây.”

Từ sau chuyện lần trước, Tô Tầm liền thích gọi tên anh, cho dù không có chuyện gì thì cô vẫn thích gọi anh, mỗi lần anh đều trả lời: “Ừ, anh ở đây.”

Cô nghĩ trên thế giới này không còn điều gì có thể làm cho cô an lòng hơn khi nghe thấy những chữ này.

Tô Tầm được Lục Trình Dương đặt lên trên giường, anh bắt đầu hôn cô, đầu lưỡi hơi lạnh thăm dò vào giữa răng và môi cô, hấp thu hơi thở của cô; hơi thở của anh dần dần trở nên nặng nề, những ngày nay anh liên tục kiềm chế, anh lo lắng Tô Tầm sẽ sợ, anh quá để ý đến cảm nhận của cô.

Trên cổ đột nhiên có một cánh tay quấn lấy, người dưới thân bắt đầu đáp lại nụ hôn của anh, thấy vậy anh càng ra sức hôn cô, bàn tay theo vạt áo ngủ đi vào thăm dò, nhẹ nhàng vuốt ve trên eo cô …

Thật là nhột … Tô Tầm né tránh bàn tay của anh, nhẹ ngâm lên một tiếng yêu kiều.

Lục Trình Dương nhỏ giọng nói bên tai cô: “Tầm Tầm, muốn anh không?”

Vấn đề này khó mà mở miệng trả lời được, Tô Tầm mím môi không trả lời. Cô biết cố kỵ và lo lắng của anh, bản thân cô cũng đang cố gắng quên đi, sau mấy giây im lặng thì cô cũng học theo cách anh đã trêu chọc mình, cắn vào tai anh một cái; Lục Trình Dương ngây người, con ngươi đen thâm trầm nhìn cô.

Tô Tầm biết là cô đang đùa với lửa nhưng anh chính là Lục Trình Dương, anh tốt như vậy … nên cô phải dũng cảm một chút.

Rất nhanh, Lục Trình Dương đè lên người Tô Tầm một lần nữa.



Tối hôm sau, Lục Trình Dương đưa Tô Tầm và Tô Tiểu Tông đến rạp xem phim. Tô Tiểu Tông ôm một hộp bắp rang to đùng ngồi ở trên đùi Lục Trình Dương, ăn đến mặt mũi tèm lem, ngay cả quần của Lục Trình Dương cũng bị dính bắp rang.

Lục Trình Dương cúi đầu nhìn Tô Tiểu Tông đang nghiêm túc xem phim, mặt mũi của cậu nhóc đều chôn vào hộp bắp rang rồi, anh nghĩ con trai hẳn là rất vui.

Tô Tầm nghiêng đầu nhìn Lục Trình Dương, cầm hai hạt bắp rang đưa đến bên miệng anh, trong ánh sáng mờ ảo Lục Trình Dương chăm chú nhìn vào mắt cô, sau đó cắn cả bắp răng lẫn ngón tay cô vào trong miệng.

Tô Tiểu Tông thấy Tô Tầm đút cho Lục Trình Dương thì cu cậu cũng muốn đút, nắm một tay bắp rang xoay người đút cho Lục Trình Dương.

Lục Trình Dương chỉ nhìn thấy một bàn tay nhỏ bé đầy dầu, trong bàn tay đó toàn là bắp rang …

Dưới con mắt đầy mong đợi của Tô Tiểu Tông, Lục Trình Dương lấy mấy hạt bắp rang từ trong hộp đút cho con trai ăn. Tô Tiểu Tông vui vẻ há miệng, đối với cu cậu mà nói thì bố đút bé ăn cũng như bé đút bố ăn vậy …


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận