Nợ Một Lời Xin Lỗi


Phải!cô nên nghe theo Phong Tranh cho dù có không tin Đoàn Thiếu Dương!
Trời cũng đã lạnh dù mặc áo ấm nhưng trong lòng cũng không ấm lên nổi….

"Tin tin"…đang đưa thức ăn lên miệng Vương Thừa Nhi thấy tin nhắn đến "em trai cô đang ở trong tay tôi,im lặng và đến một mình,nếu không nó sẽ giống mẹ cô"
Một số lạ,một tấm hình em cô đang bị trói!!!trong lòng cô nóng như lửa đốt!kẻ thù!phải chính là kẻ thù mới giở thủ đoạn này và biết mẹ cô chết đau đớn như thế nào…cô đứng bật dậy bấm số gọi cho Vương Thừa Định nhưng đáp lại chỉ là tiếng tút tút….

"Em sao vậy?có chuyện gì à" cô không để ý lời Phong Tranh nói
Cô nhấn số gọi cho số lạ thì không thấy nhấc máy…một tin nhắn nữa là địa điểm cần đến…làm sao đây rõ ràng có người muốn hại cô nên mới ở trong bóng tối giở trò và rõ ràng là hắn nắm rõ cô trong lòng bàn tay
"Tranh!anh có thể đưa tôi đến một nơi không?"
"Uhm "cả hai đi thẳng ra xe rất nhanh,Vương Thừa Nhi cho dừng xe gần ở địa điểm cô nhận được,cô không dám để Phong Tranh đi cùng …cô sợ hung thủ sẽ ra tay với Định
Phong Tranh thấy Vương Thừa Nhi khả nghi nên cũng lén lúc gọi cho Đoàn Thiếu Dương…cô bắt taxi đi thêm một đoạn nữa rẽ vào con đường mòn,trời cũng nhá nhem tối cô bảo xe dừng lại cạnh một chiếc xe màu đen.

.

thanh toán tiền taxi thì họ rời đi,người trong xe đen bước xuống!
Dáng vẻ hắn gầy gộc,nơi đây không có đèn chỉ có đèn xe của hắn rọi làm mọi thứ mờ ảo
"Em tôi đâu?"

"Không vội"
"Tên khốn,em tao mà có gì là mày không xong đâu"
Vương Thừa Nhi nhào tới túm cổ áo hắn kéo ghị lại
"Nóng thế bà chị?tôi được giao cho nhiệm vụ đón chị thôi"
Vương Thừa Nhi mở cửa xe dí hắn vào!không ngờ bên trong xe có thêm hai tên đàn ông ngồi sau mỉm cười
"Lên xe đi cô bé" một người trong xe lên tiếng giọng hắn trầm có vẻ chỉ lớn hơn cô vài tuổi,nhưng sao có giọng điệu của một người thủ lĩnh có uy
Vương Thừa Nhi lên xe mặc dù liều nhưng cô không còn cách nào khác,có lẽ bọn chúng chỉ nhắm vào cô
Chạy thêm 10 phút cô thấy xa xa có một ngôi nhà đang sáng đèn,dừng lại trước sân,một ngôi nhà dân bình thường có diện tích khá lớn xung quanh rào là cây cối cao ngang ngực cô
Ba tên trong xe bước xuống đẩy cô vào …đôi mắt trong veo bỗng hoá lạnh và ghìm xuống,cô đang cảm nhận sự nguy hiểm càng lúc càng gần!
Tên trẻ nhất đi trước,hai tên còn lại đi hai bên cô!không có vẻ bắt bớ hung tợn,có lẽ họ biết rõ cô không có ý định chạy trốn vì em cô nằm trong tay họ!.

Đi vào bên trong căn nhà khá rộng!nhìn thấy hai tên nữa đang đứng cạnh cái hồ to nồng nặc mùi hoá học!Vương Thừa Định bị treo ngược lại,đầu trút xuống
"Thả em ấy ra!các người muốn gì cũng được"
"Tôi muốn mạng em" tên cầm đầu có vẻ thích thú với trò chơi mạo hiểm!
"Tôi chơi với em một trò,nếu em thắng tôi sẽ thả em trai em ra"
"….

các anh muốn nhắm vào tôi!thì cứ việc tội gì dài dòng!em tôi không liên quan"Vương Thừa Nhi rất đau lòng,Vương Thừa Định cũng không dám động đậy sợ rơi xuống dưới là mất mạng…miệng bị nhét một cái giẻ lớn rõ là không thể lên tiếng
Cả đám người bỏ đi để lại sợi dây thừng treo Vương Thừa Định,cô nhìn thấy sợi dây định chạy lại cắt đứt,nhưng một mình cô không thể giữ sợi dây.

.

cái hồ này đủ nhúng 5 con người ướt sũng và tan rã…cô loay hoay lấy điện thoại ra gọi nhưng…nơi đây không có sóng….

"Gruuuuuu……"
"Chết tiệt….

chúng mày ở đâu ra….

"
Vương Thừa Nhi lùi người trong ánh đèn vàng mờ ảo…cô nhìn thấy hai con mắt màu đỏ,,à không rất nhiều 5 đến 7con chó săn…chúng được gọi là kẻ săn mồi…pitpull….


"Mấy tên khốn này"đúng thật bọn chúng không hề buông tha mình…
Những con chó màu đen trong bóng tối chúng như những con quỷ săn mồi,đôi mắt sáng rực,ánh đèn mờ rọi vào hàm răng chúng sáng loáng …chúng đi chầm chậm cùng tiếng gầm gừ…chúng có gương mặt đói khát,nước bọt tràn qua kẽ răng vãi xuống cả nền nhà …mùi hôi tanh từ chúng toát lên…có vẻ chúng được nuôi từ thịt tươi nên mới dạn dĩ săn mồi như vậy
Vương Thừa Định nhìn chị mình nguy hiểm em ấy vùng vẫy càng mạnh…tiếng kẽo kẹt từ cây cột nhà để cố định dây thừng có vẻ sắp không chịu nổi
"Định!!! ở yên chị lo được …" cô lùi nhẹ khum người xuống,dáng vẻ chậm chạp mắt Cô liết xung quanh thực chất không có vũ khí phòng thân nào cả…
Tay đưa nhẹ vào váy phía sau,cô đã lén cất một cái nĩa nhọn lúc ở quán ăn vào cái quần ngắn ở trong…trong mọi tình huống cô luôn liều lĩnh và phòng ngừa mọi chuyện một cách cẩn thận…
Đồng loạt bọn chúng vừa lao tới,Vương Thừa Nhi rất nhanh leo nhanh lên mấy cái thùng phuy gần đó,chúng hoàn toàn có thể phóng tới….

chúng được huấn luyện sao?hay chúng đang đói khát!
Cô lùi thêm một bước thì rõ là hết chỗ…phải nghĩ cách…
Một con lớn nhất phóng nhanh như bay lao thẳng vào cô,Vương Thừa nhi kịp né và nó rơi xuống dưới,chỉ kịp né một con thì con thứ hai đã phóng ngay mặt,cô né nhẹ sượt qua dùng cái nĩa đâm thẳng vào mắt nó,máu bắn tung toé lên cả mặt cô khi vừa rút cái nĩa về…
Nĩa cũng cong không thể cầm cự được…đồng loạt bọn chúng nhào tới…chân tay cũng chỉ có giới hạn,đánh trả nó đau nhưng nó không hề buông tha cho cô
Cô cố gắng không để nó cắn trúng bất kì chỗ nào trên người vì loài này nếu cắn được nó không hề nhả con mồi….

Nó bị cô đánh văng nhưng sức nó không hề bị lay động…Vương Thừa Nhi thì thở hổn hển lấy hơi mạnh!.

đứng trên thùng phuy cô nhìn thấy cái hồ đang nhả khói nhè nhẹ thầm nghĩ nếu để mấy con chó này trúng thứ nước đó thì nó sẽ sợ vài phần nhỉ!
Đám chó đồng loạt nhào về,lần này cô cởi cái áo khoác ra làm liều.

.

chạy nhanh về phía hồ nước …bị một con chó lớn nhất dùng răng cắn vào đôi bốt cao ở chân cô!

Không nhả ra nó còn mạnh bạo cắn dữ hơn! dám chó đói khát cũng nhào lên sắp tới …còn một bước chân nữa tới cái hồ…
Cô dùng hết sức quật chân lên để bước thêm một bước!dùng chiếc áo nhúng một nửa xuống cái hồ
Áo cũng bốc khói,mùi nồng,cô quật mạnh phần áo ướt vào người của nó…nó giật mình lùi người kêu gầm lớn! phần thịt nó đang bị tấy và có khói nhẹ! một mảng da trên người nó bong ra lộ cả phần trắng…
Vương Thừa Nhi liều nhúng thêm phẩy mạnh vào những con chó phía trước mặt,những con bị trúng lùi lại kêu la.

.

còn có con cắn được cái áo và lì không buông tha!
Không còn cách nào khác cô đành dùng chiếc áo váy cuối cùng trên người cởi lẹ để nhúng tiếp và đuổi chúng! lượng nước vừa đủ để chúng bị thương và sợ!
Tay chân cô cũng không may bị dính thứ nước như axit đó!.

đau đến thấu xương! chân bị thương người thì chỉ còn mỗi áo lót và quần sọt! cô có thói quen bên trong mặc một chiếc quần sọt chất liệu co giản!
Cô lê thân hình bị thương nát tìm cách cứu Định,vừa lết vừa lấy điện thoại cố gắng bắt sóng để gọi!
! lộ thân hình khiêu gợi và trầy trụa! cái hồ lớn đầy nước kinh tỏm đó cô không thể di chuyển chúng.

hình như chúng được xây nên để làm cái chuyện này với chị em cô!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui