Ninh Phi

Diệp Vân Thanh nổi tiếng ở bẩn. Nghe nói Tô Hy Tuần từng thấy cả mộc nhĩ hay cây nấm gì đấy ở trong phòng hắn. Còn nghe đâu nếu lật cái gối hắn đang dùng lên thì mặt trái mọc đầy nấm mốc đủ màu, đủ loại. Đừng bị ánh mắt nhiều lúc rất sắc bén của hắn lừa, hành động của hắn đôi khi rất ra dáng hiệp khách, nhưng sự lười nhác trong xương cốt của hắn có thể che hết tất cả các ưu điểm kia.

Ban đầu sơn trại cũng không biết vì sao hắn lại bẩn như vậy, sau khi thân phận hắn bị bại lộ thì mọi người mới chợt hiểu ra. Hóa ra là vậy, hóa ra là cành vàng lá ngọc lớn lên trong thâm cung, biết ngay rằng hắn có cung nữ chăm lo cái ăn cái mặc từ nhỏ, quần áo thì giơ tay ra mặc, cơm đến thì chỉ việc há mồm. Đến khi bản thân quyết định sống cuộc sống độc lập thì không còn ai lo tới những chuyện nhỏ nhặt đó nữa, thế là trở thành người như ngày hôm nay.

Dù phòng của Diệp Vân Thanh có tiếng là vùng đất của nấm mốc nhưng người chủ phòng là Diệp Vân Thanh đây vẫn làm theo ý mình như trước, ngày ngày sống tiêu diêu tự tại. Nhưng gần đây rõ ràng hắn đã lâm vào tình cảnh khó khăn, trong cuộc đời Diệp Vân Thanh có thêm một người phụ nữ, chính là người phụ nữ của Tô Hy Tuần!

Tô Hy Tuần và hắn cùng ở trong lầu trúc, hắn ta có bệnh ưa sạch sẽ. Tuy nhiên do phải quản lý cả sơn trại nên hắn cũng không có nhiều thời gian quan tâm tới việc dọn dẹp phòng ốc của Diệp Vân Thanh. Lâu nay hắn vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua bệnh lười của Diệp Vân Thanh, dù gì hắn cũng không ở trong phòng đó.


Nhưng giờ thì khác rồi, Tô Hy Tuần cưới một người phụ nữ, mà lại còn thuộc loại rất ghê gớm. Nói tóm tắt là như thế này, hôm nào mà phát hiện ra trong phòng của Diệp Vân Thanh lại mọc lên những thể loại như cây nấm hay mộc nhĩ thì phạt hắn giặt toàn bộ chăn đệm cả lầu một lần, không giặt sạch sẽ thì không cho ăn cơm.

Nghĩ tới đó, Diệp Vân Thanh không thể không so vai rụt cổ, ngoan ngoãn giặt những đồ từng mọc mộc nhĩ ở ven hồ. Một huynh đệ sơn trại đến khe suối tắm rửa thì thấy hắn từ xa xa liền vẫy tay chào hỏi, mặt mày tươi cười: "Ồ, Đại đương gia, gần đây chăm chỉ quá. Lại giặt quần áo à?" Quy tắc trong trại cho phép không cần câu nệ trong việc tư, lúc làm việc thì phải công tư rõ ràng.

Thấy bọn hắn có vẻ muốn trêu chọc mình, Diệp Vân Thanh sinh ra khó chịu, vắt quần áo khô nước rồi vứt vào giỏ. Hắn "hừ" một tiếng rồi đứng dậy đi.


Từ xa đã thấy quanh lầu trúc dựng những cái giá phơi, chăn đệm được vắt ngang trên đó. Mùi thảo dược thanh khiết lẫn trong gió bay tới. Một thời gian trước Đinh Hiếu chế ra rất nhiều thảo dược giặt tẩy, tặng cho lầu trúc hai thùng. Hai người Diệp - Tô và Ninh Phi cùng nhau giặt sạch tất cả chăn đệm một lần.

Tuy là phiền phức nhưng giờ nhìn thấy những chiếc chăn đang bay nhẹ trong gió kia, hắn lại thấy thoải mái hơn hẳn. Hắn nghiêng người đi qua những chiếc chăn đang phơi, thấy Tô Hy Tuần đang quạt lửa trước bếp lò trong vườn thuốc trước lầu trúc. Không biết là đang đun cái gì nữa. Ninh Phi ngồi bóc lạc trên ghế trúc. Hai người chẳng ai nói một lời nhưng thi thoảng lại nhìn nhau, giống như thầm hẹn từ trước vậy.

Diệp Vân Thanh dừng bước, tự cảm thấy mình không nên tới làm phiền đến họ. Hắn gãi gãi đầu, than thầm một tiếng rồi xoay người lặng lẽ bỏ đi. Trong cơn gió tỏa ra mùi canh gà thơm ngào ngạt, Diệp Vân Thanh lập tức cực kỳ vui sướng, quyết định lại đem quần áo trong giỏ đi giặt một lần nữa, khi trở về thì chắc canh gà đã được bày lên bàn rồi.

Từ khi Ninh Phi đến, cái ăn được cải thiện rất nhiều. Tuy việc nhà cửa ngày trước là "thích thì làm" nay đã trở thành "bắt buộc phải làm", nhưng Diệp Vân Thanh vẫn thấy rằng trong lầu trúc có một người phụ nữ thì tốt biết bao.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận