Những Người Như Chúng Ta

Trời đông Sài Gòn se se lạnh,buổi sáng tôi bước ra ban công ngắm mặt trời lên,chợt nhận ra từ lúc nào đã là giáng sinh.Giáng sinh trong tâm trí tôi là những bài hát, những cái áo len và bữa tiệc thịt nướng.
Tôi và Hạnh Nhi hào hứng lên kế hoạch cho 1 buổi tối có ánh đèn,ánh nến ở nơi đó tôi sẽ nướng thịt cho Búp Bê ăn. Buổi tối hôm trước Hạnh Nhi treo lên cửa 1 chiếc chuông nhỏ có thắt dải ruy băng đỏ, trong nhà bài trí hết sức đơn giản. Còn Số Hưởng được chụp lên đầu 1 chiếc mũ len và 4 đôi tất chân.
Buổi chiều hôm noel, đang xem phim cùng Hạnh Nhi bỗng dưng có tiếng chuông cửa kêu leng keng. Hạnh Nhi trợn mắt la "anh nghe cái chuông của em kêu hay chưa,hay chưa?" rồi nét mặt nàng sa sầm “ủa mà ai gọi giờ này kì vậy?” Tôi ra mở cửa tức thì không thốt lên thành lời.
Từ trái qua phải áo váy chỉnh tề, nước hoa nồng nàn, 3 verdet miền trung tôi từng giúp đỡ giờ đây tề tựu trước cửa nhà tôi.
“trời đất,đứa nào vả mặt anh thử xem có đang nằm mơ không?” Cô bên ngoài cùng liền đưa tay đánh nhẹ lên má tôi. Cả 3 cô đồng thanh kêu : “merry christmas,noel vui vẻ anh trai”
Cô ở giữa nhanh chóng nhét vào tay tôi 1 viên kẹo giả to bằng cái bình thủy, bên trong chẳng biết đựng thứ gì. Tiếp theo 3 người đẹp ngang nhiên bước vào nhà. “ô là la, đó đến chừ mới được bước vô nhà anh đó hỉ” “ô là la,ai ri anh?” Hạnh Nhi bước ra , môi nàng mím lại.
Trên đây mới chỉ là mở đầu cho sự lạ sáng ngày hôm đó. Sau khi 3 verdet xuất hiện, tiếng chuông cửa kêu lên mỗi lúc 1 dập dồn.
“anh Tắc Kè,giáng sinh vui vẻ, yêu anh,hahaha” Bên ngoài cửa phòng huyên náo, một toán gái ăn mặc bốc lửa thi nhau ôm vai bá cổ tôi. Mùi nước hoa,mùi son phấn phảng phất bay. “anh có nấu nướng gì chưa? Hay là bọn em lại phải vào bếp đó?” “à đúng rồi, có quà tặng cho anh nè. Hi hi” Lại thêm vài gói quà nhét vội vào tay tôi,các cô tíu ta tíu tít cười nói ầm trời.
Tiếp theo đó lắt nhắt vài gái gọi,gái massage tìm tới,mỗi người quăng 1 câu chúc, 1 món quà nhỏ rồi sà vào nhập bọn. Tôi nhẩm tính sơ lược, ít nhất 13 cô đã có mặt đông đủ. Gái từ bắc chí nam không thiếu miền nào.
Chuông cửa lại kêu leng keng, lần này nhóm của Hạnh Nhi tìm tới. Quỳnh La La đặt quà lên tay tôi, Kim Phố Cổ và San San hùa vào nói : “giáng sinh vui vẻ, chu cha mẹ ơi đã tới đông thế rồi à?” Tôi nhìn hết thảy mọi người từ trong ra ngoài,quay sang hỏi nhóm Quỳnh La La : “ai làm ơn cho anh biết đang có chuyện gì xảy ra được không?tại sao không hẹn mà cùng đến 1 lượt thế này…”
San San uốn éo nói “thế anh không thích bọn em tới à. Bọn em là vì anh đến mà” “thôi đi cô, làm ơn nói thật đi” Kim Phố Cổ lên tiếng đáp : “Gái Hư hẹn bọn em ở đây mà. nó vẫn chưa có mặt à?”
“Gái Hư ???” tôi như lặng đi vì rối bời.
Chợt nghe giọng 1 cô to thật to vang lên “tối nay nấu món gì?bọn mày thích ăn món gì?” Phương Anh la lên “lẩu đê, lẩu đê. Con Hằng BigC có đem đủ đồ nghề kìa” Cô khác chen vào “lựa chọn chính xác. Để tao nướng thịt nữa,lò vi ba đâu?” “ê ê , dặn con bé Xuka mua thêm mấy thùng bia về đây.”

Ôi trời đất, tôi đến chóng cả mặt vội vàng chạy vào nhà an bài các cô ngồi đâu ra đấy. Căn hộ tôi không lớn lắm, chừng này người đứng ngồi nhấp nhô lên xuống trông đông nghịt. “Mấy đứa cứ để im đó, lát anh nấu cho”
Verdet miền trung tên Như Mây kêu “răng được,răng rứa được,để đó em lo” Chi Chi nói “chờ con Na Cộng Hòa về nấu, nó nấu ngon lắm.”
Quang cảnh trong nhà lúc này như nồi mì nấu rối. lâu lâu xen lẫn âm thanh cãi vả, cười nói ầm ĩ. Lại có giọng miền trung ở đâu lạc vào “ây ây, con mèo to bự ni dễ thương ghê hầy” Tức thì nghe tiếng Hạnh Nhi tru tréo “đừng có túm chân nó!!!”
“leng keng, leng keng..”- lúc này chuông cửa 1 lần nữa rung lên. My 7805 lẩm bẩm “chắc con Gái Hư chứ ai.”
Tôi vội vã chạy ra mở cửa. Mọi người cùng “ồ”lên. Gái Hư dẫn đầu các kiều nữ điềm nhiên bước vào phòng,bên cạnh còn có sự xuất hiện của Linh DJ, Sami, Ngọc Dao Lam 3 người.
Các nàng nhìn quanh quất khắp gian phòng, Sami bỏ kính mát ra la lên : “đến đủ rồi hả?quậy đi các em!” Mọi người hú hét ầm ĩ.
Chân tôi bỗng dưng đau điếng, hông nhói đau 1 cái, ra là búp bê ra tay hành hung –“sao anh nói dành trọn ngày cho em?bây giờ làm sao?giờ làm sao?” Cứ sau mỗi câu lại đánh lại cào. Làm sao ? tôi biết phải làm sao ? vào ăn chứ sao?
Gái Hư an bài vị trí cho từng người rồi nhìn tôi quan hoài hỏi :“Sao thế? Mất đồng nào đâu mà cau có thế?” “cau có lúc nào? Hôm nay rất vui mà” “bữa tối hôm nay tôi đặc biệt chuẩn bị cho anh. Bất ngờ chưa? Lúc ở Hải Phòng anh từng nói muốn cảm giác gia đình, đây chính là đại gia đình cave từ bắc tới nam ! anh nói muốn không khí ấm cúng, phòng nhỏ chật ních người rất ấm cúng. Anh nói muốn có cảm giác như ngày xưa ở bên Má Nuôi, anh xem 20 cô ở đây có cô nào giống Má Nuôi không?”
Tôi không nói lại Gái Hư, càng không có cớ để phản bác. Ý tốt của Gái xin ghi nhận.
Đêm hôm đó chúng tôi cùng nhau ăn uống tiệc tùng linh đinh, không phải vui mà là rất vui. Cái mặt Hạnh Nhi ban đầu xụ xuống như cái mâm nhưng đến nửa buổi cô nàng trở thành người tươi tắn nhất. Các cô gái quậy phá nhiệt tình , nhạc nhẽo thâu đêm.
Bài Jingle Bell phiên bản việt cất lên : “đêm noel , đêm noel ta hãy cùng vui lên. ..đêm noel ta nhớ chúc nhau câu cười.” Tất cả mọi người đồng thanh hát,mỗi người hát 1 giọng chả ai giống ai nhưng nghe vẫn hay đáo để.
Tôi chỉ đạo cho hai chục cô xếp hàng ngay ngắn như kiểu hát đồng ca .

“Mừng ngày giáng sinh an lành,nào mình nắm tay tươi cười...” - cả bọn nghiêng đầu về bên phải . “Mừng ngày giáng sinh an hòa, mừng hạnh phúc ọi nhà ...” - cả đám ngã về bên trái.
Linh DJ hô “lên là lên, quẩy lên, quẩy lên nào.” tiếp sau đó đọc 1 đoạn rap – cả nhà cười ầm.
Sau khi hát chán chê rồi,cả đại gia đình cave xúm xít chụp ảnh lưu niệm. Mỗi cô tạo riêng một dáng , tôi bị ép ngồi giữa 1 rừng hoa đào ngồn ngộn. Cái mặt tôi ban đầu méo, sau đó có bàn tay ai trong đám đông kéo cái mặt dãn ra thành mặt cười, sau đó lại có ai ấn đầu tôi xuống thấp để cái mặt nàng ló vào chính diện - ra là Sami. Hạnh Nhi hôn vào má tôi 1 cái - máy ảnh bắt được khoảnh khắc này ,3 ngày sau có 1 tấm hình ***g vào khung ảnh chiễm chệ trong phòng ngủ.
Trong đống ảnh lộn xộn hàng trăm tấm , tôi còn phát hiện cái nhìn kì lạ của Gái Hư về phía tôi... Cô nàng trong ảnh có vẻ dịu hiền và vô hại khác hẳn thường ngày. và rất nhiều thái độ , cử chỉ lạ thường khác trong xấp ảnh. .....
Tiệc bắt đầu từ sớm , tàn cũng khá sớm. 11 giờ đêm các cô đã túa đi các nơi. Có người tiếp tục sinh nhai, có người hẹn hò với bạn bè. Linh DJ ôm hôn tạm biệt tôi và Hạnh Nhi , cô nàng có phần lưu luyến nói : “bây giờ bọn em lên club chơi tiếp,anh với búp bê đi không?” Tôi làm bộ khề khà già cả đáp “thôi ,anh quá tuổi quy định rồi” Cô DJ cười phá lên,ngúng nguẩy bước đi.
Sami và Ngọc Dao Lam ra về. Sami nói với Gái Hư và tôi : “đám gái từ miền bắc vào xem thế nào chứ loạn quá nhé.À,Thắm Đĩ từ Đà Lạt trở lại Sài Gòn rồi đấy. Ngày mới về giá lên như diều nhưng vấp phải mấy con verdet bắc kỳ nào ấy, mấy hôm nay nó không được vui đâu.”
Gái Hư cười khổ nói “các đại ca cứ yên chí,em sẽ điều chỉnh ngay. Đợt noel này đang ếm hàng đấy thôi,sau tết mới đưa quân vào.”
Tôi không mấy hứng thú với vụ làm ăn của Gái Hư,bèn tìm cớ cắt ngang: “nghe bảo Thắm đang cặp với gã trẻ nào đó à? không biết cậu nhỏ bị Thắm đuổi ra đường mấy lần rồi?”
Sami cười đáp: “thằng nhóc Hai Mặt ấy mà ! Giờ này chúng nó đang ở nhà âu yếm đấy. chuyện dài dòng lắm. bữa nào gặp nhau nhiều chuyện à nghe.”
Ngọc Dao Lam không biết đang nghĩ gì mà trầm giọng nói : “về thôi,tao cứ bồn chồn thế nào ấy. Chắc ở nhà con Thắm xảy ra chuyện” Sami khoác giỏ xách lên,vẫy vẫy tay : “thôi nhé,về nhé.”
o0o.
Ngày hôm sau nguyên khu chung cư rộn ràng cả lên về căn phòng - vốn bao lâu nay rất yên ắng của tôi.

Buổi sáng,tôi và Hạnh Nhi thường tản bộ dưới khuôn viên cây xanh. Khuôn viên này rộng thì có rộng nhưng quá mức thoáng đãng,lại cách xa đường lộ,vì thế thứ âm thanh to nhỏ nào phát ra từ miệng người dân cũng có thể dễ dàng nghe thấy.
Bởi vậy tôi nghiệm ra 1 điều, chớ nên đem chuyện thị phi của người khác ra đàm tiếu, nếu không e rằng hậu quả khó lường. Như bây giờ bên kia hàng cây 1 đám thanh niên đang tụ tập trò chuyện rôm rả.bọn này bình thường ăn to nói lớn đã quen ,lại không nghĩ đến tình huống sẽ bị Tắc Kè Bông tôi nghe được nên chẳng thèm kiêng dè,đem chuyện của tôi ra bêu xấu.
Chỉ nghe một thằng nhóc trong đám đông nói :
"cái phòng ở lầu 4 bên góc trái ấy. Đĩ mẹ, hôm qua toàn em ngon. Tao nhìn mà muốn khóc . à quên tao không khóc nhưng thằng em tao khóc." Đứa khác gào lên : "sao mày ko rủ tao đi xem? hôm qua ngồi đánh điện tử đến tối mịt có nghe con mẹ gì đâu"
Một thằng có vẻ rành đời nhất lên tiếng: "ngon , ừ thì ngon mà toàn là gà mày ơi" "sao mày biết?" "ăn mặc,mùi nước hoa, dáng dâm như chó cái. Tao còn lạ mẹ gì"
Cả đám tức thì hùa vào : "nếu vậy một thằng - 20 con chưa chắc đã ngon đâu à." "chớ gì nữa ? sida nguyên ổ đó." "nhưng làm sao mày biết , thằng mà mày nói có phải đàn ông hay không?biết đâu người ta họp hội phụ nữ." ..... Dường như cảm thấy câu chuyện có điểm khôi hài,đám thanh niên đồng thanh cười phá lên rất vô duyên.
Câu chuyện của chúng tôi còn được biến tướng thành 1 mình tôi chinh chiến với tận 20 em cave trong 1 đêm. đứa thì bảo tôi có 1 tủ đồ chơi phụ trợ , đứa lại bảo đến người thứ 5 thì tôi xụi lơ hoàn toàn để mặc các cô tự xử ....
Bàn luận , tán dóc, cười đùa tục tĩu đã chán chê rồi,bấy giờ mới nghe thấy 1 tiếng thở dài từ giữa đám mất nết ấy : “ối chà,con gái con đứa,thời đại này toàn bọn hàng của thiên hạ." Lời này coi như tổng kết rồi,có lẽ bọn chúng tám chuyện đã tận hứng.
Cứ tưởng đám thanh niên mới lớn bàn tán về mức độ xinh đẹp của các cô gái,nào ngờ lại đang cười cợt,nói xấu sau lưng chúng tôi. Những lời này mới cay độc làm sao,chẳng khác nào tạt gáo nước lạnh vào mặt người khác. Nếu tôi vẫn còn là Tắc Kè Bông thanh niên năm nào theo Thầy ngang dọc chắc chắn sẽ ỗi đứa 1 đấm vỡ mặt mới thôi.
May mà tôi đã ba chục tuổi đầu,trải qua mười năm trong nghề,đạt tới trình độ bình tâm trước sóng gió,coi chó sủa heo kêu chỉ như mây bay ngang trời,chẳng buồn tính toán với bọn nhóc con miệng còn hôi sữa.
Thế nhưng Búp Bê Hà Thành vốn không được đầm tính như tôi. Cô nàng toan bước qua nói lời phải trái thì bị tôi đưa tay cản lại. Hạnh Nhi giận dữ nghiến răng nghiến lợi : "má nó!" "thôi, bỏ đi em” "nhưng mà...." “miệng 1 sao bằng miệng 10? kệ bọn họ đi. Những người như bọn mình còn lí nào để mà cãi với người ta? “ "em ghét người khác nói sai về mình lắm."
"bọn nó nói gì sai? sai chỗ nào? em tính cãi lý với bọn nó rằng ,bọn mày định nghĩa sai rồi,Gà là tiếng lóng để chỉ những cave đứng đường vẫy khách,hoặc chạy trên đường chào mời đàn ông. Kiếm ăn lắt nhắt nên gọi là Gà. Còn bọn em là gái gọi có môi giới hẳn hoi đẳng cấp khác hẳn. Em tính nói vậy sao?"
Hạnh Nhi dậm chân gắt : "không phải,em..."
"hay em muốn nói thực ra các gái gọi chuyên nghiệp đều có giấy khám của bệnh viện,ko bao giờ dùng bao cao su loại dởm,bệnh xã hội không lây lan từ đây . em muốn nói lên sự thật đó ko?"

Hạnh Nhi phát tiết cơn giận của nàng vào 1 gốc cây, cứ mỗi 1 đá lại la lên : "...tức quá , tức quá, tức ko chịu dc mà. Mà anh thực sự không cảm thấy bọn chó điên đó sủa khó nghe lắm sao?" Tôi hắng giọng 1 cái, nói “cũng không tức giận lắm,nhưng vô tình nghe thấy những lời ấu trĩ kia không được quen tai thôi”
Kì thực , chẳng ai trên thế gian này đành lòng để búp bê phải u sầu. thế nhưng nhìn bộ dáng nàng nổi cơn tanh bành thật là đáng yêu. Tôi nhìn ngắm nàng một chốc, bỗng nhớ lại hình ảnh hoạt bát của Bánh Đậu Ngọt trước đây , thở dài an ủi : "thôi đừng giận nữa búp bê. Anh bảo này,Hôm qua bọn mình ăn tập thể rồi , hôm nay lén lút đánh quả lẻ thôi. Anh hứa sẽ không để ai chen vào giữa bọn mình nữa. Chịu ko?"
Búp Bê Hà Thành chỉ cần xoa đúng chỗ ngứa thì chuyện khó mấy cũng thuyết phục thành công. Tôi dỗ dành nàng cũng không quên dùng tay xoa nhẹ đầu , Hạnh Nhi rất thích như thế. Quả nhiên thấy nàng tươi như hoa nở : "thật nha thật nha" .....
Trước khi đi tôi còn nghe được mấy câu bàn tán về mức độ ngon , mông mẩy , ngực bự trong đó loáng thoáng có khen 1 em dáng đẹp mặt chuẩn tóc hung đỏ váy trắng. Ái chà, lại là Gái Hư.
Cô ả này thuộc tuýp người : “giống bạn mà không phải bạn” – cô ta thành tâm với tôi về kế hoạch tìm kiếm Má Nuôi, có thành tâm muốn tôi được vui vẻ trong đêm noel. Thế nhưng vẫn vì lợi ích cá nhân mà đâm sau lưng tôi. Điển hình là phi vụ làm ăn với gái bắc đang gây ồn ào bấy lâu nay.
Nhắc tới phi vụ này, lại nhớ đến những lời Gái Hư dành cho tôi đêm hôm trước.
“Tắc Kè, tôi thành thật khuyên anh không nên tiếp tục lẩn tránh nữa. Lee Phong Lưu cử đội gái bắc vào chính là dấu hiệu. Ông ấy muốn kéo 2 miền ăn chơi lại gần nhau. Đều là chuyện tốt với anh. Sao anh cứ không chịu nhìn nhận ?”
“Hừ,không nhắc lại thì thôi,nhắc lại mới cay đắng làm sao.Gái Hư,uổng công tôi coi cô là bạn . Cô cùng ông ta đứng sau vụ này mà còn dám đùa cợt tôi, tại sao không nói cho tôi biết mọi chuyện lúc ở Hải Phòng?”
“lúc ở Hải Phòng tôi chưa nhận được chỉ thị từ ông ấy” Giọng Gái Hư chuyển về nhỏ nhẹ hết mức,bất giác khiến tôi mềm lòng. Chờ 3 giây bình tâm lại, tôi hỏi : “Bây giờ nhận được rồi phải không? cứ thẳng thắn đi."
Gái Hư nói : “Lee Phong Lưu muốn anh ra Hà Nội gặp ông ta một chuyến.”
Tôi gạt phắt ngay tức thì - “không thể đi !” “tại sao không thể đi? anh sợ hãi nên trốn khỏi miền bắc, bây giờ người ta tìm vào tận nam,anh còn trốn đi đâu?” “bây giờ Tắc Kè Bông có cuộc sống mới rồi.”
Gái Hư lại tiếp : “nhưng con người ta không thể mãi sống với nỗi sợ. nếu cứ sợ hãi không dám làm gì , vậy thì Tắc Kè Bông còn thua cả thằng buôn lậu.”
Tôi muốn chửi thề mà không tìm được nơi nào để phát tiết. Ngày xưa tôi chán nản ra đi. Bây giờ lại hèn nhát trốn chạy. rốt cuộc ông trời muốn tôi phải làm sao?
Đến cuối buổi, Gái Hư bỏ lại 1 câu trước khi ra về,câu nói đó khiến tôi nghĩ đến việc thu xếp hành lí : “Má Nuôi và Lee Phong Lưu là ngọn ngành của Tắc Kè Bông ngày hôm nay. Anh có bao giờ nghĩ nên tìm về nơi bắt đầu để kết thúc chưa?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận