Nhóm Tiên Sinh Kỳ Quái


Không tốt, cô bị buồn nôn rồi.

Nhĩ Khang nhìn Tử Vi cũng là ánh mắt này, nhão dính dính.

[ Nhân vật sến sện trong phim Hoàn Châu cách cách]Cô sờ soạng một phen cánh tay mình nổi lên da gà, tâm nói không phối hợp, vậy chỉ có thể làm chút kích thích.Nhược điểm lớn nhất của đàn ông là gì? Là mệnh căn.Tần Minh Hoàng không có hảo ý mà cười rộ lên, một chân đạp lên ghế dựa bên cạnh, tách hai chân Kỷ Luân, dùng dao đẩy dây lưng hắn ra."Tôi chỉ muốn bình an rời khỏi nơi này mà thôi, không muốn mạng của anh, anh cũng đừng diễn với tôi nữa.


Như vậy đi, anh giúp tôi mở cổng ra là được.

Nếu yêu cầu đơn giản như vậy cũng không thể được, tôi đây cũng chỉ có thể cắt anh, thế nào? Hẳn là anh không muốn làm chị em với tôi?”Kỷ Luân vẫn nhìn cô bằng ánh mắt dính nhớp của một tên tiểu tử trong tình yêu cuồng nhiệt nhìn thấy bạn gái nữ thần, hoàn toàn không chú ý hạnh phúc nửa đời sau của mình.Tần Minh Hoàng: không phải, người anh em, phản ứng này của anh làm tôi tiếp tục như thế nào? Như vậy hoàn toàn không có nửa điểm cảm giác uy hiếp a!Nheo mắt, Tần Minh Hoàng không tin mà dùng mũi đao cắt một vết ở bụng Kỷ Luân, đại khái là bị thương ngoài da, chỉ là chảy máu nhìn qua có vẻ khủng bố.Cô và máu, theo thể đao đi xuống, mắt thấy sắp phải cắt đến chỗ nào đó, Kỷ Luân vẫn bình tĩnh đến giống như không có việc gì.Đây không phải tra tấn thong thả trong tưởng tượng làm tất cả đàn ông áp lực sợ hãi, đây là vở kịch một vai.Tuyệt, nếu gã này không phải khờ thật, thì chính là đàn ông thật sự.Sự tình phát triển đến đây, Tần Minh Hoàng bắt đầu suy xét rốt cuộc hắn thật khờ hay giả ngốc.Trên bàn đặt một đồng tiền kỷ niệm bằng bạc, nhìn lớn nhỏ thích hợp, Tần Minh Hoàng tùy tay cầm lấy nhét vào trong miệng Kỷ Luân, "Tới, ăn.”Cô không tin gia hỏa này có thể diễn đến trình độ này, đến đồng bạc cũng ăn.Kết quả, hắn không chút do dự liền nuốt.

Tần Minh Hoàng như gặp động đất, một phen kéo đầu Kỷ Luân vạch miệng hắn ra nhìn vào trong, đồng bạc thật bị hắn nuốt xuống! Cô giống như mèo bị dẫm đuôi nhảy dựng lên, "Cmn, anh ăn thật! Xong rồi, thật sự bị tôi đánh thành đồ ngốc, không phải giả vờ!”Cô ẩn đầu đi tới đi lui, đối với những phím ẩn mệnh lệnh lung tung rối loạn đó mà đau đầu, lại xem một tiến sĩ ngốc còn đang si ngốc nhìn mình -- đầu càng đau.Tuy rằng bị đút thứ không thể ăn, nhưng loại hành vi đút ăn này ở trong tộc đàn chúng nó là hành vi thực thân mật, cho nên vừa rồi cô đút cho hắn đồ tương đương với vừa rồi cô thân cận cùng hắn.Đang vội vàng tiêu hóa một tin tức bắt giữ được, Kỷ Luân không quá thuần thục mà lộ ra một cái tươi cười, dựa theo thói quen của chủng tộc này là biểu đạt cảm xúc vui vẻ.A, thật khiến cho người ta cao hứng.Tần Minh Hoàng không hề để ý tới tên ngốc tiến sĩ này nữa, thử nghiệm các loại mệnh lệnh.Thông qua máy theo dõi, cô lập tức thấy mấy kiến trúc bên ngoài lạch cạch khóa lại, lập tức thấy chúng nó lại lạch cạch mở khóa, một tầng gara tự động của ký túc xá bị phong bể mở ra, trong chốc lát còn thấy hồ nước trong nhà bị phong bể, bắt đầu phun ra dạng khí nào đó.Tần Minh Hoàng: không phải là khí độc đi?Cô tùy tiện tìm tìm, không thấy ở trên màn hình theo dõi tung tích của bạch tuộc......!sứa khổng lồ, gia hỏa nguy hiểm này đã chạy đi đâu?Ngồi ở trên ghế, Kỷ Luân duỗi chân cọ cọ chân cô.

Hình thái này của hắn, tay bị trói chặt, cũng chỉ có thể sử dụng chân để thay thế thói quen các chi từ trước.Đang tự hỏi, Tần Minh Hoàng lấy lại tinh thần, né tránh hắn, "A - ặc –anh là biến thái sao?”Cô không nói hai lời cũng trói lại chân hắn đang lộn xộn.Cứ như vậy không sai biệt lắm thử hai giờ, rốt cuộc mở ra cửa chính căn cứ, trong nháy mắt Tần Minh Hoàng tự nhiên toát ra cảm xúc sung sướng.

Bắt giữ được cảm xúc này, Kỷ Luân cũng lộ ra mỉm cười tường hòa mê mang.Chủng tộc bọn họ dùng màu sắc của bản thân để biểu đạt cảm xúc cùng với lấy lòng giống cái, nhưng trước mắt hắn đã bước đầu nắm giữ được phương thức nhân loại dùng biểu tình để biểu đạt cảm xúc.Gia hỏa này ngây ngô cười cái gì đây? Tần Minh Hoàng nói thầm, dùng ghế xoay đẩy hắn rời khỏi tầng hầm ngầm, trở lại mặt đất.Cô muốn thừa dịp sửa khổng lồ nguy hiểm có độc không ở đây, rời khỏi nơi này.Trước từ gara lấy ra một chiếc xe, lấy đồ vật của mình, chứa thức ăn nước uống.

Cũng thả Ba Lý đã bị nhốt đến hơi thở thoi thóp ra.Người này tình huống không tốt hơn bao nhiêu so với tiến sĩ Kỷ Luân, hắn tựa hồ bị áp lực cực lớn tra tấn mà điên rồi, bị Tần Minh Hoàng kéo ra cọ rửa dơ bẩn trên người thì vừa khóc vừa cười, điên cuồng loạn vũ.Được rồi, trừ cô còn lại hai nam, một điên một choáng váng, đều là cô làm ra.


Làm cho cô càng ngày càng giống nhân vật vai ác.Nhét tổ đội hai người điên ngốc này vào trong xe, Tần Minh Hoàng lái xe rời căn cứ.

Trước khi rời đi, cô chưa quên hắt dầu thiêu hủy cái tầng hầm ngầm kia.

Bằng không có ai xông vào nhìn thấy những video theo dõi đó, rất có thể sẽ có vô số phiền toái.Cô đi vào thế giới này đã mấy ngày, nhưng vẫn luôn bị nhốt ở "điểm sinh ra", giờ mới xem như chân chính tiến vào thế giới mới.

Mang tâm tình chờ mong, cô thấy một mảnh hoang vu.Căn cứ này quả nhiên ở vùng ngoại thành hẻo lánh, ra khỏi căn cứ đến người sống cũng không nhìn thấy, chỉ có một quốc lộ phụ cận, không biết đi đến nơi nào.


Ven đường cây cối thưa thớt, đều không phải dáng vẻ rất cao hứng, ủ rũ cụp đuôi không có tinh thần.Tần Minh Hoàng ngẩng đầu nhìn bầu trời, hiện giờ ở trong phạm vi Không Hải bao trùm, rõ ràng là bạn ngày ban mặt nhưng vẫn ánh sáng tối tăm, có loại áp lực nói không nên lời.

Mặt đất là bụi đất tung bay, khu vực rộng lớn không dân cư, màn trời buông xuống, là một cảnh tượng tận thế.Sẽ không phải là thật bắt đầu tận thế đi? Tần Minh Hoàng lẩm bẩm: "Cục Cảnh sát bảo vệ nơi này còn đang làm việc đi.”Cô chuẩn bị nhét tên ngốc này vào cục cảnh sát trước, bằng không chẳng có lẽ lại bắt cô phụ trách hay sao.

Thôi đi, tuyệt đối không có khả năng đó, cô còn có thế giới tự do đang chờ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận