Nhóc Con, Em Chẳng Bao Giờ Chịu Nghe Lời

Một cô gái nhỏ bé đang nằm ngủ ngon lành trên vai một kẻ xa lạ. Chàng trai ấy thoả chí ngắm nhìn cô một cách say mê. Cô gái ấy có một mái tóc vàng óng như những sợi nắng óng ánh vậy, đôi mi cong, đôi mắt to tròn,
môi đỏ hồng, cơ mà mũi không cao cho lắm. Còn chàng trai kia ngũ quan
cũng ưa nhìn nhưng mà đây không phải người quan trọng trong truyện đâu.
Chỉ là vô tình ngồi gần trên máy bay mà thôi

_Cô bé máy bay đáp rồi kìa

Tiểu Anh dụi dụi mắt, từ từ ngồi dậy rồi nhoẻn miệng cười nói lên tiếng cảm
ơn. Nhưng khi cô vừa mới đứng dậy định bước đi khỏi máy bay thì thanh
niên ấy nắm chặt tay cô lại

_Cho anh sđt của em đi

_Xin lỗi, em có bạn trai rồi - Vừa nói, Tiểu Anh vừa rút tay ra

Tên đó lưu luyến nhìn cô, rồi cuối cùng đưa ra một quyết định vô cùng long
trọng: "Về nhà nhất định sẽ không giặt cái áo này" (Thôi đi anh, tương
tư vừa vừa thôi. Đừng có mà đêm về đem áo ra hít hít ngửi ngửi đó nha)

Mái tóc vàng óng bước ra khỏi sân bay khiến cho mọi người khá là chú ý.
Tiểu Anh nhấc điện thoại lên gọi cho Thanh Thanh, cả hai đã hẹn gặp ở
đây trước đó nhưng cô không biết nhỏ ở đâu. Dù sao cũng chưa gặp nhau
lần nào mà

_Em ở đâu vậy

_Đây...


Tiểu Anh bắt đầu đổ mồ hôi. Rốt cuộc thì đây là đâu và đâu là đây vậy hả. Cô vẫn đang nghe điện thoại mà sao bên kia lại im lặng đến như vậy. Đúng
thật là... Nói thế ai mà biết đường đi tìm

*khều khều*

_Á...

Tiểu Anh xoay người nhìn thấy có một cô gái đang khều mình. Khều bất ngờ như thế ai mà không giật mình cho được cơ chứ. Thanh Thanh đúng là biết
cách hù người ta mà

_Em là Thanh Thanh

_Vâng

_Em định doạ chết chị à. Về thôi

_Mưa rồi - Thanh Thanh lại khều cô

Đương nhiên là cô biết có mưa rồi. Lúc còn 10' nữa thì đáp máy bay mà đột
nhiên mưa cái ào. Ít ra máy bay còn an toàn, chứ không toi đời cô luôn
rồi. À mà cũng mau cô có đem theo dù nữa.

Tiểu Anh nắm tay Thanh Thanh dắt đi ra ngoài như dắt trẻ vậy. Cô lấy một cây dù màu trắng trong suốt rồi cùng Thanh Thanh đón chiếc Taxi

Về nhà nào...

Nhưng mưa lớn lắm


Trên xe, cô quan sát cô gái tên Thanh Thanh này. Nhỏ cứ xoay mặt ra ngoài
cửa trong khi mưa trắng xoá chẳng ngắm được cảnh gì cả. Tiểu Anh lẳng
lặng trút hơi thở cuối cùng, à không, phải là trút lên tiếng thở dài não nề. Không biết con bé có thể thích ứng với môi trường mới hay không nữa

-------Tôi là đường phân cách không gian-------

_Z...z...z...

Hoàng Thiên đang ngủ như chết trên chiếc ghế sofa bỏ mặt Thiên Ân đang lau dọn bàn ghế

_Thằng điên kia, mày thức dậy ngay cho ông

_Z...z...z...

_Cái thằng này

*Cốp*

_Oái... Đứa nào dám phang cây vào đầu ông. Thiên Ân, mày nói xem thằng nào

Hoàng Thiên đang ngủ bổng nhiên thấy một vật êm ái nào đó "va chạm" vào cái
đầu thân yêu của mình liền bỗng nhiên choàng tỉnh. Ngồi bật dậy tìm ngay tên hung thủ kia là ai

_Tao

Đáp trả phản ứng thái quá của Hoàng Thiên, Thiên Ân chỉ thốt ra một chữ quá ưa là nhẹ nhàng

Hình như máu nóng của ai đang lên cao thì phải...

_Cái thằng khốn kiếp, chổ ông đang ngủ mà mày dám phá đám à

_Mày có chết tao cũng đào mồ lôi mày lên thôi. Bây giờ thì mày lau dọn nhà cửa ngay và luôn cho tao

Thiên Ân lấy cây lau nhà thẩy vào người Hoàng Thiên rồi sau đó biến vào trong nhà bếp làm cái quái gì đó. Bỏ mặc Hoàng Thiên ngoài này đang âm thầm
chửi rủa anh. Hoàng Thiên đây chơi suốt đêm qua tới 8:00 mới ngủ rồi tới tận chiều vẫn chẳng thèm thức

Bây giờ đã hơn 16:00 rồi, mưa chiều nay không chịu dứt gì hết


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận