Nhóc Con Dễ Thương ! Em Là Của Tôi

Tôi xiêu lòng để Thiên Ân đi. Cánh cửa đóng nhẹ, nhưng đủ để tôi biết hắn đã ra ngoài. Hai con ngươi ngóng phía ra vào. Không hiểu sao tôi lại ghét sự xa cách. Dù là một phút, một giây, tôi cũng không hề muốn ở một mình. Cạch. Thiên Ân về rồi ư? Không phải đó là một người khác, Maria. Sao cô ta đến đây? Hay lại chuẩn bị *** hại tôi thêm một lần nữa? Ba năm qua, Maria vẫn không nhận ra bản thân đã chuốc lấy vết nhơ. Tôi những tưởng thấy tôi thế này thì cô ấy sẽ thay đổi chính mình. Không ngờ suy nghĩ tôi lại lệch lạc quá mức. Maria kéo ghế, ngồi lịch sự bên giường tôi, cười quý phái, nói rất nhẹ.

- Cuối cùng, cô cũng tỉnh rồi, Jenny. Đã một khoảng thời gian dài. Hôm nay, tôi đến đây là có chuyện cần nói. Xin lỗi vì đã khiến cô thành ra thế này. Cô hận tôi cũng không sao cả. Nhưng những điều tôi nói lúc này đều là sự thật. Tôi mong cô sẽ sớm khỏe lại. Tạm biệt.

- Không… sao…

Nói xong, Maria quay lưng bỏ đi, cái dáng cô đơn đó làm tôi không còn thấy hiềm khích nào với cô ấy. Tôi biết Maria rất yêu Thiên Ân. Tiếc là cô ấy lại không hiểu yêu là mong cho người mình yêu hạnh phúc. Có lẽ Maria có tính sở hữu cao nên chưa được chín chắn. Giờ thì ổn rồi. Cô ấy đã hiểu ra và tôi tin rằng một ngày nào đó cô ấy sẽ tim được người yêu mình thật lòng.

- Tiểu Hương à, sao bây giờ bà mới tỉnh lại hả? Bà có biết tôi lo lắm không?

- Jen, cậu thấy thế nào rồi? Đã ba năm, cậu mới tỉnh, mình đã rất buồn.

Chẳng biết từ đâu Tiểu Ngọc và Tử Nhi xông vào hùng hục, lại còn hét rất to. Tôi thì vừa mới tỉnh dậy nên việc nói còn rất khó khăn. Ối giời ơi! Một người nắm tay phải, một người nắm tay trái. Bạn có biết không? Tiểu Ngọc và Tử Nhi đều là hai đứa rất nhiều lời. Thế mà hôm nay lại cả hai lại cùng hợp tác thì hoàn cảnh của tôi sẽ thế nào? Rất là thảm thương. Hu hu hu. Hai nhỏ tranh nhau nói, không thể cho tôi thốt được câu nào. Lúc thì quay sang bên Tử Nhi, lúc thì quay sang Tiểu Ngọc. Quả này chắc khỏi bệnh tôi lại phải khám cổ.

- Stop!


Ô ô ô ô. Thiên Ân đã trở về. Như vậy, tôi sắp thoát khỏi hai nhỏ này rồi. Quả đúng như dự đoán. Thiên đặt lồng cháo xuống bàn rồi lôi Tiểu Ngọc và Tử Nhi ra chỗ khác, gắt nhẹ.

- Tôi gọi cho hai người đến đây là để thăm bệnh chứ không phải hành hạ, hiểu chưa?

- Vâng.

Chu oa! Hai nhỏ im thiệt kìa. Éc. Bụng tôi bắt đầu cuộc biểu tình dữ dội. Trời ạ, sao lại đúng vào lúc này cơ chứ? Mặt tôi đỏ rần, không dám nhìn ba người. Nào ngờ, Tiểu Ngọc và Tử Nhi còn che miệng cười khùng khục. Xấu hổ quá. Giá mà có cái lỗ nào để chui nhỉ? Bỗng Tiểu Ngọc hắng giọng, cho dù vẫn còn muốn cười nữa.

- È hèm. Bà nghỉ ngơi cho khỏe đi. Chúng tôi về đấy.

Thêm cái nháy mắt làm tôi nổi hết cả da gà. Ý là gì? Thôi, quan tâm làm gì ệt nhỉ? Ọt… ọt… Đói quá. Ngồi xuống ghế, Thiên Ân mở nắp lồng cháo, cười cười.

- Nhìn em giống như người chết đói mười năm rồi đấy.

- Cái… gì…?

Tôi phồng má, chu môi nhìn Thiên Ân tròng trọc như kiểu không vừa ý. Rồi hắn khuấy cháo, bón từng thìa một. Mùi cháo thơm nức. Tôi há miệng, ăn ngon lành. Cháo cứ vơi dần trong cặp lồng. Đến khi ăn xong, Thiên Ân lau miệng cho tôi, lại còn hỏi.

- Sao bấy lâu em lại không muốn thức dậy? Là tại anh phải không?

“Anh” Thay đổi cách xưng hô thế này, tôi thấy không quen cho lắm nhưng làm thế thì Thiên Ân sẽ vui.

- Không… phải… đâu… Là… em… muốn… có… thời… gian… để… trấn… tĩnh…

- Vậy, từ nay em không được dại dột nữa đâu đấy. Anh không muốn.


- Vâng.

Tôi không còn cảm thấy cô đơn, buồn tủi. Ba, mẹ, con không thể lên với ba mẹ rồi. Đừng giận con nhé. Tôi cùng Thiên nói chuyện rất vui vẻ đến nỗi quên cả thời gian cơ mà. Hơn một tháng sau.

Ngày tôi mong mỏi nhất đã đến. Tôi được xuất viện. Trong khi ở bệnh viện, tôi đã được rất nhiều người đến thăm. Nào là mấy đứa bạn cũ, nào là học sinh nam của trường K.W, nào là Kin, nào là Triết Vũ, Hải Đăng, cuối cùng là gia đình nhà dì Ly. Tôi đã làm dì lo lắng rất nhiều. Ôi! Cần phải chuộc lỗi với nhiều người quá. 

Mà nhắc đến Kin, tôi không còn buồn nữa rồi. Trái lại là rất vui luôn. Nghe Thiên Ân kể lại thì trước cái hôm tôi gặp sự cố, Kin đã gặp hắn và nói sẽ coi tôi là em gái vì chỉ có Thiên Ân có thể làm tôi hạnh phúc. Anh ấy nghĩ sâu sa nhỉ? Nhưng vậy cũng tốt. Mà giờ Kin cũng đã tìm được một nửa mình. 

Hồi phục hoàn toàn nên tôi chạy nhảy thoải mái không sợ vết thương bị rách hay sao đấy. Tự dưng tôi thấy tức quá. Chẳng thấy mặt mũi Thiên ân đâu cả. Đã hứa với tôi vậy mà. 1 tiếng bị bỏ quên. Anh Quân giục tôi lên xe và tôi đành làm theo. Mặc kệ cái tên Thiên Ân đấy. Hứ.

Tôi thấy hụt hẫng. Hay Thiên Ân chán tôi rồi? Tranh thủ, tôi ngắm cảnh vật bên đường, lâu lắm rồi tôi không biết đến thế giới bên ngoài. Ba năm chứ ít gì. Ơ? Tôi nhận ra đây đâu phải là đường về nhà. Dù có thay đổi đến mấy tôi vẫn biết được đường nào có thể về nhà chứ. Nhưng con đường này lạ hoắc. Kít. Anh Quân nhấn phanh, quay lại nhìn tôi, bảo.

- Em xuống đi. Có người cần gặp em ở đây đấy.

- Vâng.

Tôi mở cửa, đặt chân xuống, khom người chui ra khỏi xe. Vừa mới đóng cửa lại, anh Quân đã lao đi, không quay lại. Cái gì thế này? Hết Thiên Ân rồi đến anh Quân. Whoa! Ai mà biết được là tôi đang dừng trước một rừng hoa hồng trắng, xen kẽ hoa hồng đỏ. Lạ nhỉ? Người muốn gặp tôi rốt cuộc là ai? Tôi bước đi từng bước, lại còn ngắt một bông hoa, hít hà mùi thơm thoang thoảng. Đứng trước một cái hồ nhỏ giữa rừng hoa. Tôi ngạc nhiên, vui mừng, hạnh phúc đến rớt nước mắt. Hàng trăm cây nến trên mặt hồ tạo thành một dòng chữ.


- LẤY ANH NHÉ, JENNY.

Bất ngờ, Thiên Ân từ một cái cây gần đó đi ra, đến chỗ tôi, xoa đầu, nói.

- Em có đồng ý không?

Hắn quỳ xuống, lấy một hộp nhỏ trong áo, giơ ra trước mặt tôi. Một chiếc nhẫn đính hôn. Đây là sự thật đúng không? Tôi nghẹn ngào trong dòng nước mắt, tôi khóc òa theo dòng cảm xúc, nước mắt tuôn trào ướt đẩm cả cổ áo. Tôi lao đến ôm chặt Thiên Ân, hắn siết lấy tôi. Một nụ cười hạnh phúc nở trên đôi môi.

- Em đồng ý.

Thế là dưới ánh nắng rực rỡ, dưới những bông hoa hồng,… đã sinh ra một cặp đôi chỉ dành cho nhau cùng một nụ hôn ngọt ngào. Sự ấm áp. Niềm vui. Thiên Ân bỗng bế tôi lên, hét như cho cả thế giới biết.

- Nhóc con dễ thương, em là của tôi.

THE END


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận