Nhìn Anh Khóc Vì Em FULL


Kỳ Long bất ngờ quay lại, y mò mò tìm kiếm gì đó trong túi áo.

Qua một lúc lâu y đưa cho cậu một đồ vật.
"Cái này trả cho em!" Trên tay y là một mảnh ngọc vỡ, nhìn cứ như chiếc ngà voi nhỏ, trắng đục.

"Đây..." Kỳ Nhiên bất nhờ nhìn nó chằm chằm, trong ký ức của cậu loáng thoáng xuất hiện một vật tương tự.

Hình như đã thấy ở đâu rồi.
"Đây là mảnh ngọc em đã đưa cho anh lúc bé ấy." Kỳ Long mỉm cười nói, nụ cười y chứa đầy phóng khoáng hào sảng, anh tuấn như vậy.
"Khoan đã!" Đỗ Mạnh tựa hồ bất ngờ cực độ, mắt mở to đầy cả kinh, gấp gáp nói "mảnh ngọc này không phải của cậu sao, tớ thấy cậu vẫn luôn treo trên ba lô mà.


Sao lại nói là trả cho Kỳ Nhiên?"
Kỳ Long không để ý vẻ mặt của Đỗ Mạnh có bao nhiêu kinh ngạc, giải thích.
"Lúc còn nhỏ, mẹ tớ bắt tớ sang Mỹ cùng bà, một lần đó đi tận hai năm.

Lúc đó mình và tiểu Nhiên dính nhau không rời, làm sao có thể chịu được sự xa cách tận hai năm? Lúc đó mình khóc lóc không chịu, tiểu Nhiên còn nhỏ, không hiểu được hai năm là như thế nào, nó chạy lại an ủi tớ, còn tặng tớ mảnh ngọc này nói rằng 'mỗi khi anh nhớ em thì nhớ lấy mảnh ngọc này ra xem'.

Sau hai năm tớ trở về học trung học, mảnh ngọc này được tớ giữ bên người, hôm nay em ấy đi Pháp, tớ cũng nên trả bảo bối lại a."
Kỳ Long không nhận ra khuôn mặt khiếp sợ của Đỗ Mạnh, Kỳ Nhiên từ từ nhớ ra câu chuyện mà Kỳ Long đã kể, môi từ lúc nào đã cong lên.
Bất chợt, phía trước bọn họ truyền tới đóm ánh sáng chói mắt, ai cũng bị kinh hách mà bất động, Đỗ Mạnh là người phản ứng đầu tiên, nhanh như chóp quay sang ôm lấy Kỳ Long đứng yên không phản ứng.
Lúc đó, thời gian trong mắt cậu tựa hồ rất dài, dù ánh sáng đó chói mắt đến đâu thì cậu vẫn thấy được hình ảnh Đỗ Mạnh ôm lấy Kỳ Long bảo hộ y như bảo bối.

Khoảnh khắc đó như thước phim tua chậm, từ từ chạy qua ánh mắt bi thương cực hạn.
Kỳ Nhiên không biết vì sao cậu lại rất đau đớn, vì sao cậu lại thấy vô lực.

Ý thức cũng dần dần tan rã, trước khi chìm vào bóng tối cậu nghe thấy tiếng gọi rất quen thuộc, tiếng gọi đã từ lâu không cất lên...!Từ ba năm trước...
Đỗ Mạnh ôm Kỳ Long lăn vài vòng trên mặt đất, cả hai đều đang bị choáng váng nằm im một chỗ.

Tài xế trên xe đang lên cơn phê thuốc nên lạc tay láy, sau khi gã gây tai nạn thì hoảng sợ láy xe rời khỏi.

Bỏ lại mọi trách nhiệm mà phóng nhanh đi.
Kỳ Long lắc mạnh đầu, ngẫm lại sự việc vừa xảy ra, y giật mình ngồi dậy, liếc mắt tìm kiếm bóng dáng của Kỳ Nhiên.


Đồng tử co rút, tiếng thở bất chợt trở nên dồn dập, môi không ngừng run lên như đang đè nén cái gì, cuối cùng như chạm tới cực hạn, y gào lên đầy thống khổ.
"TIỂU NHIÊN!!!!!!"
Đỗ Mạnh nghe thấy tiếng gào mà bình tĩnh lại, hắn đứng dậy nhìn theo hướng chạy của Kỳ Long, nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc mà yếu ớt.
Cảm giác đầu tiên là chết lặng, sau đó là tim nhảy lên liên hồi, tay chân trở nên run rẩy.

Tâm lại như bị xe lớn nghiền qua...
Kỳ Nhiên an nhiên nằm đó, xung quanh là máu đỏ không ngừng chảy, mắt cậu nhắm nghiền tựa như đang ngủ, lồng ngực yếu ớt phập phồng.
Hắn đi từng bước đến bên cậu, chân dường bị gông xiềng xích lại, nặng nề bất kham, đầu hắn trở nên trống rỗng, mọi suy nghĩ như bị ngăn lại, ánh mắt chỉ tập trung vào một mình cậu.
Đến bên cạnh người đã chung sống với hắn bấy lâu, chân dường như mất đi sức lực, nặng nề quỳ bên cạnh cậu.
Hắn không nghe thấy tiếng Kỳ Long đau khổ khóc lớn, hắn cũng quên đi chuyện phải gọi xe cấp cứu, cứ như thế giới này chỉ còn lại một hình ảnh Kỳ Nhiên bất động này mà thôi.
Kỳ Long run rẩy gọi xe cấp cấp, tay y run tới nỗi không biết đã bấm sai số bao nhiêu lần, giọng nghẹn ngào cầu cứu viện.
Đỗ Mạnh nhìn chằm chằm vào đôi mắt nhắm chặt, chợt nhớ tới hình ảnh cậu bên hắn ba năm qua, tim lại như dao cắt ngang mà rỉ máu.
Ngay cả hắn cũng không biết, vì sao lúc nảy người đầu tiên hắn bảo vệ là Kỳ Long nhưng khi nhìn thấy cậu như vậy hắn lại đau đớn bi thống.
Đôi bàn tay lạnh lẽo của hắn giơ lên, mọi âm thanh màu sắc xung quanh tựa như đã biến mất, ánh mắt hắn vô hồn khẩn thiết.

Hắn chợt nhìn thấy thiếu niên của ba năm trước, thiếu niên ấy mỉm cười nhìn hắn, vui vẻ cùng hắn tưới cây.

Lúc đó hắn đã nói cái gì với thiếu niên?
"Tiểu Nhiên...!Em là bảo vật vô giá của anh..."
Lúc đó cậu không nói gì cả, chỉ hôn nhẹ lên môi hắn.
Từ lúc nào hai người lại trở nên như vậy? Từ lúc nào rào cản đã được dựng lên? Từ lúc nào mối tình nồng nhiệt ấy trở nên nguội lạnh?
Có lẽ là từ lúc hắn cố chấp không chịu quên đi Kỳ Long.
"Tiểu Nhiên..." Đỗ Mạnh vô thức gọi cậu, như ba năm trước, hắn đã gọi như vậy vào mỗi buổi sáng...!"Tỉnh dậy đi..."
Kỳ Long trước nay đều vô cùng mạnh mẽ, hiện giờ y không ngừng nức nở, tay chân lạnh băng run rẩy, không ngừng gọi tên Kỳ Nhiên.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận