Nhật Ký Thực Nghiệm Của Tên Vu Yêu Điên Khùng

Hội nghị xác định, toàn thể nhân viên công tác cần chăm chỉ học tập và làm theo tấm gương đạo đức của thành chủ Adam, thiết thực nâng cao bồi dưỡng chức năng nghiệp vụ, tuân thủ những quy tắc điều lệ đã được định ra khi công tác.

Kết thúc hội nghị, Vô Miên giả đại nhân, tấm gương sáng của hệ thống tư pháp, vị quan toà đáng kính nhất của chúng ta, lên tiếng yêu cầu toàn thể đảng, chính quyền và các cơ quan công tác phải thiết thực lĩnh hội tinh thần của cấp trên, lấy Annie Levine làm hạch tâm của khối đoàn kết trung ương thành Sulfur đời thứ hai, không được có biểu hiện dao động, sao lãng, kiên trì quan điểm một hạch tâm, hai điểm tựa….

Thôi, thôi, ta không chém nổi nữa, tất cả những lời trên trừ câu cuối ý để Annie lên làm lão đại đều là lừa người cho vui…

“Đừng bảo ta là kẻ độc tài, ta tới để trưng cầu ý kiến của mọi người. Nói cho các ngươi một tin mới, tạm thời đừng truyền ra ngoài. Sau này Annie, ừ, chính là đứa bé con tư sinh bảo bối của Adam và Margareth ấy, sẽ là lão đại của toà thành này trong tương lai, mọi người tốt nhất không nên có ý kiến, nếu có ý kiến? Ha ha, ta sẽ tiếp thu, ân, ‘chỉ ‘tiếp thu’ thôi.”

Ta vốn cho là khi nghe đến cái tin tức nặng kí này, bọn họ sẽ vô cùng kinh ngạc, thế nhưng lúc này bốn tên sảnh trưởng – tứ đại thiên vương lại cúi đầu trầm mặc.

Bọn họ ngươi xem ta, ta xem ngươi, cuối cùng tất cả mọi người đều nhìn kẻ vốn luôn thành thật – Kevin, sau đó, thân thể hắn cứng ngắc, chầm chậm đứng lên:

“Đại nhân… Chẳng lẽ ngài mới biết sao, sự kiện này toàn thành đã biết từ nửa tháng trước. Chúng ta còn tưởng ngài gọi chúng ta tới để bàn việc đoạt quyền…”

“Cái gì!!”

Ta á khẩu, không nói được gì.

Sau một thời gian khá lâu, ta mới hiểu có chuyện gì xảy ra.

Nguyên bản, Margareth đã đoán được là ta sẽ không tiếp nhận quyền bính, nàng thương lượng với Adam chọn ra nhân tuyển, sau đó quyết ngầm chọn Annie, vốn tính thực hiện một cuộc giao quyền chớp nhoáng, người khác chưa biết mình làm xong rồi… Thế nhưng tên miệng dài ba thước như Adam lại tại trước mặt công chúng nói lỡ lời, sau đó, tin tức kình bạo như thế tự nhiên lan khắp thành…

“Annie là ai? Nếu thành chủ định từ chức thì nghị trưởng nghị hội Grant, Vô Miên giả chấp chưởng hệ thống tư pháp hay Margareth quản lí hành chính viện không phải nhân tuyển càng tốt hơn sao? Bọn họ nghĩ như thế nào vậy? Những ‘thủ hộ giả’ khác sẽ ly khai nơi này? Thế thì ai sẽ bảo hộ thành Sulfur?”

Với người dân bình thường, bọn họ sẽ không quan tâm người lên đài là ai, bọn họ chỉ quan tâm giá thịt cá rau dưa ngoài chợ có ‘lên đài’ không, giá phòng ở trung tâm thành có lắng xuống hay không.

Điều bọn họ thực sự quan tâm không phải những thứ dạng chính đảng tục quyền hay các đại nhân vật tranh đấu, mà là những sinh hoạt hàng ngày phải chăng bị cải biến, ngày mai liệu còn tràn đầy hi vọng giống hôm nay…

Nhưng nếu kẻ đứng đầu trong ba cự đầu tính toán từ chức, không định làm ‘thủ hộ giả’ cho thành Sulfur nữa, người kế nhiệm lại là một nha đầu vô danh không biết ở đâu ra, nếu thế, nàng trấn áp được tràng diện sao? Những thành chủ khác ở xung quanh có nhân cơ hội nhúng tay không? Những đại lão khác trong thành sẽ nghe lời chỉ huy của nàng chứ?

Cái này mới nhìn có vẻ không quan hệ gì với những thứ thường dân quan tâm, thế nhưng nếu cả thảy toà thành đều dậy sóng vì điều ấy, thậm chí nổ ra chiến tranh, như vậy, những điều kiện sinh hoạt thường ngày gần như gấp đôi so với các thành thị khác kia, sợ rằng, cũng sẽ bay đi mất.

Mấy ngày nay, những thị dân khá mẫn cảm với chính trị đều đã cảm thấy áp lực đè nặng lên đỉnh đầu, cảm giác mưa gió chuẩn bị nổi lên ấy khiến người không thở nổi.

“Cái thằng ngu này!!”


Ta cắn răng nghiến lợi, nếu hôm qua ta nghe được tin tức này, nhìn thấy cảnh Margareth và Adam bận rộn vướng víu có lẽ ta còn mở tiệc chúc mừng, thế nhưng giờ ta đã nhận nhiệm vụ, hành động của thằng ngu không phải tăng độ khó cho ta sao.

Nghĩ một chút ta liền có thể mường tượng ra ngoài kia đang loạn thế nào, tại địa phương nào cũng không thiếu những tên côn đồ đầy dã tâm, trước kia có sức ép từ ba cự đầu nên chúng mới thành thật, giờ Adam tính lui, như vậy, cơ hội ngóc đầu luôn luôn không thiếu.

Ta nằm trên ghế, vô số ý xấu hiện lên trong đầu, ngón tay gõ gõ cạnh bàn theo tập quán.

“Hẳn nên có người đã nhảy ra đi, ai phản đối, ai tán thành đây.”

Pháp vương sảnh trừ nội cần cũng đồng thời đảm nhiệm bộ môn tình báo của hệ thống tư pháp, nghe ta hỏi vậy Lilith đương nhiên không ngần ngừ gì liền đứng dậy.

“Đại bộ phận quan chức lãnh đạo đều đã phát biểu ý kiến của mình, chí ít, tại trên mặt ngoài họ tán đồng để Annie lên làm thành chủ. Thế nhưng có hai nhân vật có thực quyền chưa lên tiếng, mọi người đều đoán chắc họ có cách nghĩ riêng.”

“Ai?”

“Nghị trưởng nghị hội Grant…”

“Hắn? Đúng là một thằng ngu, khi một kẻ có dã tâm đã vượt quá năng lực của mình, lúc đó cái chết của hắn cũng đến gần rồi.”

Chẳng qua, nghị hội trên danh nghĩa là cơ quan đại biểu ý dân, nếu như hắn kiên quyết phản đối Annie thật sự khá phiền.

Còn tại sao lại nói là ‘trên danh nghĩa’, bởi lẽ trong đó có chút ít chuyện cũ.

Sau khi thành lập Sulfur, vì điều hoà mâu thuẫn chủng tộc đã ngày càng bén nhọn, Margareth mô phỏng chế độ của vương quốc tinh linh, thiết lập nghị hội, để các đại biểu của các chủng tộc thương nghị trong đó, lúc ban đầu, nghị hội quả thực có những thành quả tốt đẹp, thế kết cục thành quả lại biến thành hậu quả.

Ban sơ, chỉ có những tộc trưởng và nguyên lão các chủng tộc mới có tư cách tiến vào nghị hội, bọn họ có danh vọng cao trong tộc mình, mà khi bọn hắn trở thành đại biểu chủng tộc tự nhiên sẽ muốn chủng tộc của mình giành được lợi ích lớn hơn. Tuy nhiên, chiếc bánh ngọt chỉ có hạn, sau khi mấy chủng tộc cường đại trong đó liên hợp lại, những tài nguyên và quyền lợi các tộc nhỏ tự nhiên bị xâm phạm, dần dần, tuỳ theo những vòng tròn quan hệ nhỏ hẹp, bè lũ phe cánh được lập nên, các phương đều giao quấn lấy nhau bằng lợi ích, nghị hội càng lúc càng có quyền lên tiếng.

Khi một đề nghị kiến lập “Đặc khu nhân loại”, “Đặc khu Dwarf”… bị đề ra, những tên ‘đại nhân vật’ vì lợi ích của chính mình bừng bừng khí thế, những thế lực sau lưng bọn họ đã không thể coi là chuyện nhỏ như trước đây. Vị đại hiền giả ‘duệ trí’ cuối cùng cũng nếm tư vị đem đá đập chân mình.

Thế là, nàng cầu viện ma quỷ…

Ân, nàng cầu viện ta.

Ta tham khảo kinh nghiệm từ đời trước, sau đó đưa cho nàng một lời hứa, lời hứa của ma quỷ.


Lúc ấy, ngày ngày đều có người đi biểu tình, các loại đoàn thể tổ chức diễn giảng gây sự, hệ như quyền lợi của ‘nhân dân’ cao hơn hết thảy, ‘dân ý’ không thể bị vi phạm, chỉ cần một ngày là có thể đánh tan kẻ độc tài vạn ác, để nghị hội giành lấy chính quyền, thế nhưng điều đó trên thực tế đã sớm trở thành chủng tộc đa số bắt nạt chủng tộc thiểu số.

Nhìn đến tình huống như vậy, ta biết nếu để mặc cho nghị hội muốn làm gì thì làm, không may một chút sẽ dẫn đến bạo động, cứ thế thì nỗ lực vài chục năm qua chẳng phải trôi theo dòng nước, vì thế, ta nhớ lại một chiêu.

Các ngươi không phải đòi tăng lực lượng của nghị viện sao? Tốt, ta cho! Ta còn sợ các ngươi không đủ nhân lực, cho phép các ngươi mở rộng nghị viện, tăng thêm số ghế trong đó.

Nghị trưởng lúc đó là lão Baal vui mừng quá đỗi, thậm chí đặt tên cho ngày đó là ngày thắng lợi, nhưng là…

… Hiện tại, bọn họ định nghĩa ngày đó là ngày ngu xuẩn…

Nghị viện vốn chỉ có 30 người, chỉ có đại biểu các chủng tộc lớn mới có thể được tuyển vào.

“Như vậy sao được, nghị hội là đại biểu toàn bộ nhân dân, 30 người sao đủ, chủng tộc nhỏ cũng cần có nghị viện của mình, nhiều thêm đi.”

Ta vung tay, kí một cái, nghị hội lập tức mở rộng gấp mười, 300 người.

Thế là bọn họ vui đến điên rồi, tại trong lòng bọn họ, nhiều nghị viên thì tiếng nói trong dân cũng lớn.

Nhưng tiếp theo phiền toái bắt đầu, roẹt một cái số nghị viên nhiều ra mười lần, thế thì, những nghị viên thừa lại đến từ đâu???

Thế là, sau một thời gian, nào là thương nhân Kobold nha, nào là con rể của con gái thứ hai của trưởng lão tộc Gray Drawf nha, cậu hai của tộc trưởng tộc địa tinh nha… ai ai cũng muốn làm nghị viên, uy phong một chút.

“Phê, phê hết, mọi người đều đại biểu ý dân, ta vì sao phải cản?” tất cả những đơn xin làm nghị viên đến chỗ ta ta đều bật đèn xanh.

Vì vậy, số nghị viên ngày một nhiều, mà ta, vẫn hiềm không đủ…

“Ừ, quý này lại tăng 100 ghế đi, các ngươi tự phân. Không cần chỉ cho cường giả làm, các ngươi ăn thịt thì để người khác uống chút canh. Để những đại biểu của công tượng, nông dân, giáo sư, học giả có cơ hội tham chính nha.”

Nghị hội mở rộng, rồi sau đó lại mở rộng, cho đến một ngày, có người thấy tình huống không đúng cho lắm, thế nhưng lúc này tất cả mọi người đều đang tranh nhau danh ngạch đến điên cuồng, ai ngăn trở nghị hội mở rộng, kẻ đó là địch nhân của tất cả mọi người.

“Hừ, những đám bán long nhân các ngươi chỉ lèo tèo mấy mống, tất nhiên không muốn các chủng tộc khác tăng số lượng nghị viên. Ta nhổ vào đám thằn lằn vì tư lợi các ngươi.”


“Phì, không tăng số ghế, thế thì đám đầu đen đám tai nhọn các ngươi phải nhường ghế cho những đứa con của đại địa bọn ta…”

Được rồi, lược quá trình nhàm chán này đi, để chúng ta xem kết quả… hiện nay, thành Sulfur có tổng số dân không đến ba triệu, thế nhưng số nghị viên đã lên đến mười ngàn…

Có thể tưởng tượng mười ngàn người chui trong cái lễ đường bé tí tẹo mở hội nghị là tình huống thế nào sao? Có thể tưởng tưởng để thông qua một đề nghị cần chín ngàn chữ kí đồng ý cần bao lâu ư? Có biết rằng thời gian để nghị viên kí tên cũng mất cả một ngày không?

Được rồi, do quá độ ung thũng và hiệu suất làm việc kém cỏi, đến lúc bọn hắn muốn thông qua một cái đề nghị đơn giản cũng cần một tháng, nghị hội liền trở thành vật trưng bày.

Đương nhiên, bọn họ cũng định rút gọn nhân số lại, thế nhưng quyền lợi đã thả ra muốn thu về đâu có dễ, ai cũng là đại biểu cho dân, để cho ai đi ra bây giờ? Ngươi muốn ta đi ra? Không phải tất cả nghị viên đều bình đẳng sao? Vì sao không phải ngươi đi ra mà lại là ta đi ra?

Thân phận của nghị viên chính là đại biểu cho lợi ích trực tiếp, sau lưng mỗi người đều có vài thương nhân tài trợ, ngươi để ai đi ra kẻ đó liền liều mạng với ngươi.

“Này, uy, nghị hội cần có càng nhiều cơ tầng tham dự, ta cảm thấy, mỗi cơ tầng dân chúng đều phải có quyền lên tiếng của mình.”

Đến khi trong nghị hội có lượng lớn những bác gái tổ dân phố hay người bán cá bán thịt, khi thân phận nghị viên không khác gì rau cải trắng, cái gọi là âm mưu đoạt chính quyền, cái gọi là sự tranh đoạt lợi ích của gia tộc và chủng tộc tự nhiên biến thành trò cười.

Còn việc can thiệp đến quyết nghị của các cơ quan quan trọng khác? Ha ha, trước khi đề nghị của nghị hội hoàn thành nửa năm thì chính phủ đã làm xong rồi.

“Làm sao? Đợi ý kiến các ngươi? Xin nhờ, các ngươi quá chậm, không kịp thời xử lí thị những nông sản kia hư hết/ phiến tường thành kia đổ rồi/ thành thị bang giao liền tuyên chiến cùng chúng ta…

Còn nữa, muốn chỉnh sửa chế độ hội nghị, tất nhiên cần thông qua cơ quan lập pháp. Thế nhưng cơ quan lập pháp lại nằm trong tay ta… Khà khà, các ngươi cứ cãi cọ, ta mang bỏng ngô đến ngồi xem giác đấu… Khục, xem bàn bạc dân chủ.

Nghị hội đại biểu dân ý, quả thực rất ngầu, rất quan trọng, thế nhưng một nghị hội hiện nay cái gì cũng không làm được, chín thành thời gian bọn họ đang ma luyện lẫn nhau bằng cách lục đục. Còn những thanh âm của các vị ‘đại nhân vật’? Ha ha, xin lỗi, mọi người đều là nghị viên, tất cả bình đẳng, chẳng có đại nhân vật nào hết.

Thế là, cường quyền giả, dã tâm gia bị vùi dập trong biển người.

Không phải không có người thông minh, thế nhưng chế độ đại nghị với người ở thế giới này vẫn là một thứ xa lạ, còn ta lại là kẻ lão làng rồi, cho đén khi bọn hắn phát hiện sự việc hỏng bét hết thì đã không thể quay đầu lại.

“Tăng thêm số ghế, tăng quyền lực nghị hội không phải điều các ngươi muốn sao? Thế nào, hiện tại đòi đi ngược dân ý, các ngươi định giải thích thế nào với người dân???”

Bọn họ cắn chặt hàm đến nỗi răng sắp vỡ nhưng vẫn phải nuốt cục tức vào trong bụng.

Đến bước này họ còn không biết mọi chuyện là ý của ta, vậy thì ngu hết chỗ nói rồi. vì lẽ đó, ta vinh dự được bọn họ tặng mấy danh hiệu như “Vô Miên giả giảo hoạt”, “tên quỷ đeo mặt nạ”, các nghị viên, nghị trưởng và những thế lực sau lưng họ đương nhiên cũng có quan hệ rất kém với các nhân viên trong sở tư pháp của ta.

“Grant phản đối nằm trong dự tính, hắn và tên Baal cha hắn đều là những kẻ bừng bừng dã tâm, đáng tiếc, chí ít cha hắn còn khá tinh minh, còn hắn thì ngu như con lợn. Hắn thực sự không biết nếu Adam và Margareth thực sự quyết tâm thì cả thành Sulfur này làm gì có ai ngăn trở được bọn họ? Việc hắn làm chỉ như châu chấu đá xe, tưởng hổ không ăn người ba năm tức là nó ăn chay. Hừ, còn người không lên tiếng kia là ai?”

Đột nhiên tất cả hội trường yên tĩnh, ngay cả Lilith vừa nãy còn đang a dua khen ta nói hay cũng ách họng.

Sau đó, tất cả lại nhìn Kevin đáng thương…


Thế nhưng lần này tên kị sĩ thành thật lại ngửa mặt lên trời, làm bộ như chính mình không tồn tại, mãi nửa ngày, tại lúc ta đoán mình vừa nói ra một câu nói rất ngu học, Lilith mới dùng biểu tình của tráng sĩ đứng dậy chứng minh suy đoán của ta:

“Người còn lại… là ngài, chính vì thế nên chúng ta mới tưởng ngài gọi chúng ta lại đây vì muốn chuẩn bị đoạt quyền…”

Ta không còn gì để nói.

“Eliza, chuyện quan trọng như vậy sao không nói cho ta? Có lẽ ta nên cắt giảm kinh phí của tổ chức tình báo.”

Dựa vào nguyên tắc đã có tứ thiên vương tất nhiên phải có cái thứ năm, thiên vương thứ năm của ta chính là Eliza, chủ quản “Bàng thính giả” – bộ môn tình báo ngầm.

Tại trong liên tiếp tinh thần, nữ bộc trưởng của ta hồi đáp:

“Thật xin lỗi, ngày tin tức truyền đến ngài đang qua đêm ở phòng tạm giam của thành quản, ta lẻn vào đưa tình báo cho ngài thực không tốt lắm. Sau đó ta đặt báo cáo ở trên bàn làm việc của ngài, ngài không thấy nó sao?”

Ta nhớ đã lâu lắm rồi ta không làm việc nghiêm túc, sau đó lại nhìn đến núi văn kiện đã nhiều tới mức muốn vặn gãy chân bàn, ta lặng lẽ cắt đứt kết nối.

Dù cách nàng rất xa, dù nghe giọng nói đầy kinh ngạc và tôn trọng của nàng, ta cũng có thể tưởng tượng đến khuôn mặt cười đắc ý của nàng hiện tại.

Nhắm mắt lại, nằm ngã ra ghế, ta sa vào trầm tư, việc quá khứ không cần suy nghĩ nhiều làm gì, quan trọng nhất, vẫn là tương lai!

Tuy bản thân nghị hội là vô dụng, thế nhưng nếu những đại gia tộc có dây mơ rễ má với nhau kia đồng loạt phản đối, đó đúng là một phiền toái lớn, cùng đám lão già đó đọ sức chỉ có vũ lực thuần tuý là không đủ, vì lẽ đó, Adam mới nhờ đến ta.

Những chủ ý tuyệt diệu lần lượt diễu hành qua trước mắt, ừ, cũng có thể nói là âm mưu cũng được… dần dần, một kế hoạch hoàn mĩ dần hình thành.

“Được rồi, nghe phương án của ta đi…”

Ta đắc ý nói ra toàn bộ phương án, thế nhưng bọn họ nghe xong hoàn toàn sửng sốt.

“Đại… đại nhân, như vậy có quá đáng hay không?”

“Vô Miên giả đại nhân, tuy như vậy không vi phạm pháp luật, thế nhưng có vẻ vi phạm lẽ thường? Có chút không hợp chuẩn phạm đạo đức?”

“Lão hủ phản đối, chủ ý này quá điên cuồng, nếu người ngoài biết thì tất cả thanh danh của bốn sanh một viện chúng ta chui vào đống rác.”

“Ta lại cảm thấy rất thú vị, lão đại, lên đi, ngươi bảo ta làm gì ta làm đó.”

Nhìn vào tư pháp tứ thiên vương đang cãi cọ ầm ĩ phía dưới, ta cười, cười cực kì đắc ý.

“Khà khà, đây là lễ vật chia tay, để chúng ta làm cho ra trò đi. Khà khà.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận