Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nam Phụ


Dịch: An Linh
Đây rõ ràng là thẳng thừng tùy tiện mà lại ngây thơ dọa dẫm?
Chủ nhiệm lớp choáng váng.
Lẽ nào ông sẽ bị loại uy hiếp của học sinh tiểu học này dọa sợ sao?
Trầm mặc trong chốc lát, chủ nhiệm lớp im lặng.
Sẽ.
Trường THPT trực thuộc vốn là một trường rất tốt trong tỉnh, tỷ lệ nhập học có thể xếp vào top 5 các trường, hàng năm đều có trạng nguyên các kì tuyển sinh đại học, nếu như không có gì ngoài dự liệu thì đều là nằm trong top 5 những trường trọng điểm.
Không ít những học sinh xuất sắc như Trần Diệu Dương, Kiều Lam, v.v...!đều rất giỏi, nhưng bất kể thế nào cũng không giống Đàm Mặc, người có thể được gọi là thiên tài thì luôn luôn có lí do.
Chủ nhiệm lớp đã dẫn dắt nhiều học sinh như vậy nhưng chưa bao giờ gặp ai giống Đàm Mặc, khiến cho ông cảm thấy mình không có cách nào dạy được học sinh, dạy không nổi, kiến thức mà Đàm Mặc nắm giữ đã sớm vượt qua cấp phổ thông, lượng kiến thức quá lớn.
Học sinh như vậy, vô cùng vô cùng có khả năng giành ngôi trạng nguyên kì tuyển sinh đại học năm sau.
Người giỏi nhất kỳ tuyển sinh đại học, thử hỏi giáo viên nào mà không động tâm, không nói đến tiền thưởng sau cùng mà chủ yếu là vinh dự.
Cho nên dù Đàm Mặc uy hiếp ngây thơ như vậy, chủ nhiệm lớp vẫn là bị dọa rồi
Chỉ vì đổi một chỗ ngồi mà không chừng sẽ mất một hạt giống tốt, hỏi xem có thiệt thòi hay không.
Vả lại ngoại trừ việc Đàm Mặc dọa dẫm ra, chủ nhiệm lớp còn lo lắng một chuyện khác.
Mặc dù Kiều Lam lúc nãy nói cô tuyệt đối không yêu đương với Đàm Mặc, nhưng thái độ của Đàm Mặc rõ ràng là "lạy ông tôi ở bụi này".

Nếu như ông không nhìn ra được tâm tư của Đàm Mặc vậy chính là vừa ngu vừa ngốc đấy.
Chủ nhiệm lớp tuy nghiêm khắc nhưng cũng không cổ hủ.
Theo suy nghĩ thông thường, yêu đương ở trường cấp ba tuyệt đối là xấu nhiều hơn tốt, đại đa số học sinh cũng vì chuyện này mà thành tích học tập tuột dốc không phanh, nhưng cũng có ngoại lệ, có những ví dụ khích lệ lẫn nhau cuối cùng đều rất ưu tú.
Đối với loại chuyện này tốt hơn là không nhúng tay, can thiệp vào không chừng sẽ hoàn toàn phản tác dụng.
Đàm Mặc và Kiều Lam rốt cuộc thuộc về loại nào, chủ nhiệm lớp cũng không chắc chắn, ông nhìn thiếu niên vô cảm trước mặt, vừa quý lại vừa giận, suy nghĩ hồi lâu mới nói: "Em muốn tiếp tục ngồi chung với Kiều Lam, có thể, nhưng là có yêu cầu, thành tích tuyệt đối không được sa sút."
"Vâng."

Đàm Mặc ngược lại trả lời rất nhanh.
Chủ nhiệm lớp nửa tin nửa ngờ nhìn Đàm Mặc.

So với Kiều Lam, Đàm Mặc càng khiến ông bận tâm, ai có thể khiến Đàm Mặc nói ra lời uy hiếp "không cho cậu ngồi chung bàn với Kiều Lam thì không đi học nữa" này.
"Vậy thầy sẽ tin tưởng bọn em một lần"
Chủ nhiệm lớp nói, nói xong lại nghĩ đến gì đó vội vàng nghiêm giọng bổ sung một câu.
"Còn nữa, lên lớp không cho phép nói chuyện!"
"Biết ạ."
Đàm Mặc dễ dàng đồng ý
Có thể hoàn toàn không nói chuyện, nếu thực sự có việc muốn nói cậu vẫn có thể truyền tờ giấy nhỏ.
Đàm Mặc nhớ tới lần trước truyền giấy cho Kiều Lam tựa như đã là chuyện của nhiều năm trước vậy.
Có chút hoài niệm.
Bởi vì lúc đầu Hách Anh theo đuổi Kiều Lam bị chủ nhiệm lớp mắng một trận, cả tầng lầu cũng có thể nghe thấy tiếng chủ nhiệm lớp nổi đóa , đến lượt Đàm Mặc thì vững vàng ổn định đi vào văn phòng, rồi nhẹ nhàng hờ hững đi ra, đến tiết toán thì chủ nhiệm lớp gọi Đàm Mặc lên bảng trả lời câu hỏi, sau khi Đàm Mặc giải xong chủ nhiệm lớp mặt đầy vui vẻ mỉm cười nhẹ nhõm.
Cho dù Đàm Mặc và Kiều Lam rốt cuộc có quen nhau không, nhưng chỉ từ thái độ của chủ nhiệm lớp mà xét, đám học sinh nhìn qua vẻ mặt Hách Anh càng thêm thông cảm.
Đây là sự chênh lệch giữa học tra và học bá.
Học sinh trong lớp đều suy đoán giữa Kiều Lam và Đàm Mặc rốt cuộc là quan hệ gì, nghênh đón lớp 12 là kì thi tháng đầu tiên của học kỳ một, Kiều Lam vẫn như cũ ngồi vững trên ngai vàng hạng nhất khối, mà học sinh chỉ vừa mới học được nửa năm như Đàm Mặc đã chèn ép Trần Diệu Dương sau vị trí thứ hai.
Kiều Lam nhìn thành tích của Đàm Mặc, nhất thời cảm thấy mình đã quá tự tin khi đặt cược với Đàm Mặc ban đầu, nhớ lại chuyện cô đặt cược với Đàm Mặc.
Kỳ thật cô còn rất mong chờ Đàm Mặc sẽ có yêu cầu gì.
Ngữ văn lần này Đàm Mặc không làm lạc đề nữa, thành tích còn cao hơn Kiều Lam, điểm Sinh học thì thấp hơn chút, Đàm Mặc cầm một quyển sách luyện đề môn Sinh, Kiều Lam ngồi bên cạnh thì đang giảng môn Anh cho một nam sinh nào đó trong lớp mà cậu không nhớ tên.
Đàm Mặc nhìn chằm chằm tờ đề thầm đếm đến giây một trăm mà Kiều Lam vẫn chưa giảng xong.
Đàm Mặc không nhìn nữa, cầm bút lên vẽ nhanh mấy nét trên quyển sách, đưa sách đến trước mặt Kiều Lam.


"Không biết làm."
Nam sinh tìm Kiều Lam giảng bài sửng sốt, ngay cả Kiều Lam cũng hiếm khi ngẩn người một lúc, đại khái là chưa bao giờ nghĩ tới Đàm Mặc cũng sẽ không biết làm bài trong sách, không nghĩ ra thiên tài cũng sẽ hỏi bài người khác.
Mặc nam sinh bên cạnh kia đang nghĩ gì, Kiều Lam ngay lập tức thấy hứng thú.
Giảng đề cho Đàm Mặc đó, chưa bao giờ cô nghĩ mình lại có thể trở thành cô giáo nhỏ cho Đàm Mặc đâu!
Kiều Lam giảng vội hai ba câu cho cậu nam sinh bên cạnh xong, bỏ lại cậu nam sinh nào đó đang ngây ngốc, cầm lấy sách luyện đề Đàm Mặc đưa qua, mười phần động lực.

"Câu nào?"
Đàm Mặc đưa một trang đề đã được đánh dấu hơn phân nửa, nhìn thẳng Kiều Lam.
"Rất nhiều câu."
Kiều Lam quét qua một lượt các câu được đánh dấu trong đề, quả thật trọng điểm của bài có chút khó giải quyết, cầm bút nghiêm túc giải thích cho Đàm Mặc.
Bạch Ngọc ngồi phía sau ngẩn người, nhìn Đàm Mặc lúc nói chuyện với Kiều Lam trên mặt toàn ý cười, đợi đến lúc ăn cơm tối thì tán gẫu với Kiều Lam.
"Thành tích của cậu và Đàm Mặc đều có thể thi Bắc Đại đấy."
Kiều Lam gật đầu.
"Nếu như không ngoài dự tính."
"Đây là bọn cậu trao đổi xong rồi nên muốn nộp đơn cùng một trường đại học sao?"
"Không có."
Kiều Lam nói, cô không hỏi cũng chưa nghĩ tới, chỉ cảm thấy chắc là như vậy.
Bạch Ngọc cười một tiếng.

"Khỏi phải hỏi, Đàm Mặc thích cậu như thế chắc chắn thi chung trường với cậu, không lệch đi đâu được."
Kiều Lam suýt chút nữa bị sặc cơm, vội xua tay.


"Không có, không phải mà."
"Không có cái gì? Không thích cậu hay là không muốn thi chung trường với cậu?"
Bạch Ngọc cảm thấy Kiều Lam có thể hiến mắt cho mấy người có nhu cầu được rồi.
Trước kia là vì Đàm Mặc không đứng lên được nên mọi người sẽ không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ Đàm Mặc đã đứng được.

Nhớ lại lúc trước, nếu là người thì đều có thể nhìn ra Đàm Mặc thích Kiều Lam.
Cố ý thi kém hơn để nhường học bổng cho Kiều Lam, ngày nào cũng mang bữa sáng và đồ dinh dưỡng cho Kiều Lam, ngày nào cũng làm thầy giáo nhỏ phụ đạo môn Lý cho Kiều Lam, nhìn thấy người khác thì mặt lạnh tanh, chỉ có lúc nhìn Kiều Lam thì trên mặt mới có ý cười.
Còn có điều khiến cho Bạch Ngọc sẽ không bao giờ quên được là lúc Kiều Lam suýt chút nữa bị La Niên dẫn đi, Đàm Mặc đột nhiên xuất hiện trước cổng trường, lúc đó cô xoay lại nhìn Đàm Mặc, trên nét mặt cậu tràn ngập sự thù địch, đến giờ vẫn làm cô thấy sợ.
Nếu như đây còn không được xem là thích, vậy 80-90% các cặp tình nhân bây giờ chỉ sợ đều là yêu giả.
Nhưng Kiều Lam còn cực kì chắc chắn.

"Thật sự không có mà."
Lúc cô đọc quyển sách nói về hội chứng Asperger có nhìn thấy một đoạn như vầy___
Những người mắc bệnh Asperger thường bị "chướng ngại tình yêu", các chuyên gia cho rằng, một số người mắc bệnh Asperger có IQ cao hơn nhiều so với người bình thường, nhưng EQ thì lại thấp hơn nhiều, về mặt tình cảm, bọn họ càng giống với trẻ con hơn.
Cho nên Kiều Lam mới dám khẳng định như vậy, Đàm Mặc tuyệt đối sẽ không thích cô, cậu sẽ ỷ lại cô, chăm sóc cô, bảo vệ cô nhưng sẽ không thích cô trên phương diện nam nữ bởi vì Đàm Mặc không hiểu những điều này.
Các chuyên gia nói rằng những người mắc bệnh Asperger sẽ không bao giờ hiểu được tình yêu là gì trong suốt cuộc đời của họ, có lẽ sẽ có một số rất ít người hiểu được, nhưng bởi vì trời sinh khuyết thiếu cảm xúc mà có phần quá mức cố chấp.

Dục vọng chiếm hữu quá mạnh mẽ, vì quá mê luyến một người mà sinh ra vô số phiền phức, rất ít người bình thường chịu được tình yêu như vậy, từ đó mà rơi vào bi kịch.
Có lúc Kiều Lam cũng tự hỏi Đàm Mặc có phải là một phần rất nhỏ trong số đó không, nhưng mà cô quan sát rất lâu, sau cùng đến kết quả cũng không thấy.
Nhóm người bệnh Asperger hoàn toàn sẽ không che giấu cảm xúc, tất cả các biểu hiện đều là trực quan nhất, mà Kiều Lam cũng không nhìn thấy miêu tả tương tự nào từ trên người Đàm Mặc.
Cho dù Bạch Ngọc không hiểu đi nữa, Kiều Lam cũng không nói nguyên nhân với cô ấy được.
Đàm Mặc bị mắc hội chứng Asperger, bí mật như vậy càng ít người biết càng tốt, khó khăn lắm cậu mới thoát khỏi sự chế giễu của người khác, mỗi ngày đều nỗ lực để khiến mình giống một người bình thường, Đàm Mặc đã đủ vất vả rồi.
Kỳ nghỉ Quốc khách của lớp 12 chỉ có ba ngày ngắn ngủi, sau ba ngày lại khẩn trương ôn tập, vào giữa tháng mười, Đàm Mặc đón sinh nhật tuổi 17.
"Chị gái Kiều Lam", người mà tuổi tâm lý đã hơn 20 tuổi, nhớ tới vấn đề cuối cùng mà mình vướng mắc gần đây bỗng dưng sinh ra cảm giác tội lỗi không nói nên lời.
Đàm Mặc mới 17 tuổi, đối với phương diện tình cảm còn nhỏ hơn cô mấy tuổi, rốt cuộc cô suốt ngày cứ nghĩ cái quái gì vậy, nếu bị Đàm Mặc biết được thì sẽ nghĩ thế nào.
Kiều Lam giật mình một cái, dọn sạch lại mớ hỗn độn trong đầu, khuôn mặt cứng ngắc hơi chút ngượng ngùng nói với Đàm Mặc,.


"Mặc Mặc, ngày mai sinh nhật cậu, tớ dắt cậu đi ăn thạch sữa dâu tây nhé, lần trước dạo phố tớ tình cờ thấy."
Đàm Mặc cũng không sửa lại cái tên "Mặc Mặc" của Kiều Lam nữa, lúc mọi người đều gọi cậu là Đàm Mặc, thì Kiều Lam lại gọi cậu là "Mặc Mặc", hình như cũng rất tốt.
Nhưng không nói chuyện Mặc Mặc trước, đôi mắt Đàm Mặc khẽ động.

"Đi dạo phố một mình?"
Dạo phố sao có thể đi một người, là đi chung với ai, nam hay nữ? Có phải là Hách Anh kia không.
Kiều Lam đúng lúc đánh vỡ suy nghĩ lung tung của Đàm Mặc.
"Với Bạch Ngọc, bên kia có một trung tâm thương mại, bên cạnh là phim trường còn có cửa hàng đồ ngọt của nhà cậu ấy, bánh mousse dâu nhà cậu ấy làm ngon lắm, chắc chắn cậu sẽ thích."
Ánh mắt Đàm Mặc bình tĩnh trở lại, mặc dù cậu chưa ăn mousse dâu tây bao giờ nhưng dường như đã cảm giác được một chút vị ngọt của nó.
Đàm Mặc nhìn đôi mắt xinh đẹp của cô gái, bên môi nhàn nhạt ý cười, nhẹ giọng nói "được", tâm tư lại bắt đầu đập loạn không ngừng.
Cậu có thể xem đây là một cuộc "hẹn hò" giữa họ không.
Có thể nhỉ, đừng để Kiều Lam biết là được.
Đêm trước sinh nhật thứ 17, Đàm Mặc giống như tất cả các thiếu niên, thiếu nữ mới biết yêu lần đầu tiên vậy, vì "cuộc hẹn hò" ngày hôm sau mà khẩn trương không thôi, thậm chí còn khẩn trương hơn cả người bình thường.
Vì từ trước giờ cậu đều không thích đến những khu thương mại ồn ào đông người, trong lòng chưa từng tràn đầy mong ngóng chờ đợi cuộc hẹn ngày mai cùng một cô gái, cậu không thể ngừng đoán được bọn họ sẽ đi đến đâu, sẽ ăn gì, nói gì còn có mặc quần áo gì.
Bác Trần đứng ở cửa nhìn Đàm Mặc đang rối rắm thay quần áo, lòng vui mừng đến không nói nên lời, đã bao nhiêu năm rồi, cuối cùng ông cũng nhìn thấy được Đàm Mặc mang hơi thở thanh xuân của một thiếu niên mười mấy tuổi nên có.

Đàm Mặc thấp thỏm hỏi ông bộ này có được hay không, bác Trần vui vẻ luôn miệng khen đẹp.
Ngày hôm sau rời giường thật sớm ăn xong bữa sáng, Đàm Mặc căng thẳng đứng ngồi không yên, cho đến khi nhìn thấy cô gái ở đằng xa đi tới, không mặc đồng phục học sinh, mái tóc dài rũ lên đầu vai, thu hút người khác đến không dời được mắt.
Cô ấy thật xinh đẹp.
Đàm Mặc không nhịn được mà nghĩ, đến lúc nhìn lại mới nhận ra, Kiều Lam mặc một chiếc sơ mi và quần crop rất hợp với màu sắc quần áo của cậu.
Dường như Kiều Lam cũng phát hiện ra hai người ăn ý đụng đồ, ngạc nhiên giây lát, chóp tai lặng lẽ ửng đỏ.
Ý nghĩ không hẹn mà cùng trùng khớp với Đàm Mặc.
Sao cậu lại điển trai vậy chứ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận