Nhật Ký Anne Frank

Chủ Nhật , ngày 16 tháng 4 , 1944

Hãy nhớ đến ngày hôm qua , bởi vì đó là ngày đặc biệt đối với mình . Khi một người con gái nhận được cái hôn đầu tiên , đó luôn là ngày quan trọng . Đêm qua , khi mình ngồi cùng Peter trên ghế dài anh ấy đã choàng tay qua ôm mình . Mình cũng đưa tay qua ôm anh ấy và chúng tôi ngồi sát bên nhau .Trước đây chúng tôi đã ngồi như thế , nhưng chưa sát đến thế bao giờ như trong đêm qua . Anh muốn mình đặt đầu lên vai anh và đầu anh ngả sát đầu mình . Ôi thật là tuyệt diệu ! Anh vuốt ve má , tay và tóc mình .9 giờ 30 , chúng tôi phải đứng dậy để đi . Peter phải đi tuần tra ngôi nhà . Mình đứng kề bên anh ấy . Mình không biết phải làm sao , hành động thế nào bởi vì anh ấy đã hôn mình . Đó là cái hôn xuyên qua tóc mình , nửa trên má trái , nửa trên lỗ tai . Mình chạy vội xuống dưới và không nhìn trở lại .

Thứ Sáu , ngày 28 tháng 4 , 1944

Đêm qua , mình và Peter ngồi trên ghế dài như thường lệ , tay choàng qua nhau . Tình lình , cô gái Anne bình thường biến mất . Cô gái Anne tự tin , ồn ào - và một cô Anne khác vào thay thế . Cô Anne thứ hai này chỉ muốn sự dịu dàng và muốn yêu . Lệ trào trên mắt mình . Anh có nhận thấy chăng ? Anh không cử động . Anh có cảm thấy như mình cảm thấy không ? Anh nói rất ít . Không có câu trả lời cho câu hỏi của mình .

Lúc 8 giờ 30 , mình đứng dậy và đi lại nơi cửa sổ , nơi mà chúng mình luôn nói lời từ giã . Mình vẫn là cô Anne thứ hai . ANh đến bên mình và mình đưa tay choàng qua cổ anh và hôn anh lên má trái , mình định hôm lên má kia nhưng môi mình gặp môi anh và chúng mình hôn nhau , hôn nhau .

Đêm qua là đêm trái tim mình xúc động mạnh . Cô Anne dịu dàng không luôn xuất hiện và cô cũng không ra đi nhanh chóng . Ôi Peter , anh đã làm gì cho em ? Anh muốn gì ở em ?

Nếu mình lớn hơn và anh muốn cưới mình , mình sẽ nói làm sao ? Anne , hãy thành thật với mình ! Mình chưa thể lấy anh ấy . Peter chưa phải là một người đàn ông . Anh ấy còn là một đứa trẻ .

Thứ Ba , ngày 2 tháng 5 , 1944

Vào tối thứ Bảy , mình hỏi Peter có nên nói cho Bố biết chuyện của chúng mình . Anh bảo mình nên nói . Mình sung sướng vì điều đó có nghĩa anh mẫn cảm . Ngay khi đi xuống , mình đi với Bố để lấy một ít nước .

Khi Bố và mình trở lên , mình nói :"Bố ơi , khi anh Peter và con ngồi với nhau , thực sự chúng con không ngồi hai đầu phòng đối diện với nhau . Nhưng chắc Bố cũng có thể đoán ra điều ấy . Bố nghĩ chúng con có gì sai trái không ?" .


Bố nghĩ một lát , đoạn nói : "Không , Bố nghĩ không có gì sai trái . Nhưng Anne này , khi chúng con ngồi sát như thế , con phải cẩn thận ."

Sau này , vào một buổi sáng chủ nhật , Bố nói rõ hơn về vấn đề ấy : "Con phải là người phải giữ mình - vì người đàn ông luôn muốn đi xa hơn thế . Sống ở ngoài kia , thì khác . Con tự do , con thấy những đứa con trai và những đứa con gái khác , con có thể chơi thể thao và làm một số việc khác nhau . Nhưng ở đây , con và Peter gặp gỡ nhau luôn . Nên con phải cẩn thận , Anne ạ , và đừng để nó thành nghiêm trọng !" .

Bố bảo mình không nên lên trên thường xuyên , nhưng mình vẫn muốn đi . Đúng vậy , mình đang đi lên đây !

Thứ Tư , ngày 3 tháng 5 , 1944

Đã hai tuần qua , vào ngày thứ Bảy , chúng tôi ăn buổi tối vào lúc 7 giờ 30 . Từ ngày mai , mỗi ngày sẽ như thế . Nghĩa là mỗi ngày ăn bớt đi một nửa . Vẫn rất khó khăn tìm ra rau cải . Trưa nay , chúng tôi ăn một ít rau dấp héo nấu chín .Thêm vào một ít khoai tây hư , và bạn có một bữa ăn đủ ngon cho một vị vua !

Mình đã mất kinh hơn hai tháng , nhưng sau cùng chủ nhật tuần trước lại có lại .Mặc dù điều ấy làm mình bối rối , hoảng loạn , mình thấy sung sướng .

Bạn có thể tưởng tượng chúng tôi luôn hỏi : "Tại sao lại có chiến tranh? Tại sao , và tại sao , tại sao con người không thể sống với nhau một cách hoà bình?

Không một ai cho một câu trả lời thuyết phục . tại sao Anh Quốc chế tạo máy bay và bom to hơn và tố hơn , cùng lúc lại xây những ngôi nhà mới . tại sao các chính phủ bỏ ra triệu triệu đồng cho chiến tranh lại không chi cả cho y tế hoặc cho người nghèo . tại sao ở nơi này người ta không co thức ăn , còn ở những nơi kia của thế giới cả núi thực phẩm đang hư thối ? Tại sao con người lại điên khùng như vậy ?

Không phải chỉ chính quyền làm chiến tranh . Không , con người bình thường cũng phạm tội .Chúng ta đã cho các chính phủ quyền hành để làm thế . Có cái gì trong quần chúng đã cho chính quyền giết và giết . Trừ phi tính cách của con người thay đổi , nếu không vẫn còn có chiến tranh .


Mình luôn sầu não ở nơi đây , nhưng vẫn còn nhìn thấy cuộc sống trong "Ngôi nhà bí mật" như là một cuộc phiêu lưu . Thật nguy hiểm nhưng sôi động . Mình quyết định mình sẽ sống một cuộc sống khác , không giống các cô gái khác và không là một người nội trợ bình thường . Sống ở đây là sự mở đầu thú vị cho cuộc sống và do vậy mình cười vui với nó , mặc dù có khi nguy hiểm .

Mình còn trẻ , còn khoẻ , sung sướng và vui vẻ . Mình cảm thấy mỗi ngày mình trưởng thành hơn lên và sự kết thúc chiến tranh sẽ không còn xa . Thiên nhiên vẫn đẹp và những người chung quanh mình là những người tốt Mỗi ngày đấy là một cuộc phêu lưu thú vị , mình nghĩ thế ! Vậy tại sao mình lại buồn và sợ hãi ?

Thứ Bảy , ngày 6 tháng 5 , 1944

Thật khó thể tưởng khi Jan , ông Kukler và ông Kleiman kể cho chúng tôi nghe về giá cả thực phẩm ở bên ngoài . Mọi thứ đều rất đắt đỏ , người ta mua và bán ở chợ đen . Một người nào đó có thể bán cho bạn một miếng len nhỏ , người khác vài phiếu khẩu phần , người khác nữa vài miếng phó mát . Trộm cắp và giết người xảy ra mỗi ngày . Ngay cả cảnh sát và tuần đêm cũng làm y như thế , và họ không tìm đủ tiền để ăn .

Thứ Hai , ngày 8 tháng 5 , 1944

Mình đã nói cho bạn nghe về gia đình mình chưa ? Mình không nghĩ mình đã nói , giờ mình xin bắt đầu . Bố sinh tại Franjurt -am-Main và cha mẹ Bố rất giàu . Khi Bố còn trẻ , mỗi tuần đều có tiệc tùng và khiêu vũ , và họ sống trong một ngôi nhà khổng lồ . Nhưng khi ông nội mất , tiền bạc gần như mất hết và sau trên Đại Chiến và các chuyện xảy ra ở Đức thì không còn gì cả .

Gia đình của Mẹ không quá giàu , nhưng cũng có tiền , và Mẹ đã kể cho chúng tôi nghe những chiyện tiệc tùng và khiêu vũ tại nhà với 250 khách mời .

Giờ đây chúng tôi không còn giàu nữa , nhưng tôi hy vọng mọi điều sẽ tốt đẹp sau chiến tranh . Mình thích có được một năm ở Paris và London , được học ngoại ngữ và lịch sử nghệ thuật . Như mình đã nói với bạn trước đây , mình muốn thăm thú khắp thế giới và làm mọi điều thích thú ! Một chút đỉnh tiền rất có ích .


Thứ Sáu , ngày 19 tháng 5 , 1944

Hôm qua mình cảm thấy khốn khổ . Mình bị bệnh , bị nhức đầu . Hôm nay mình cảm thấy khá hơn . Mình rất đói nhưng mình sẽ không ăn đậu trong bữa ăn tối .

Giữa mình và Peter , mọi việc đều tốt đẹp . Mỗi tối chúng mình hôn nhau khi giã biệt và anh luôn đòi hôn thêm . Anh rất hạnh phúc khi biết có người yêu anh .

Mình không đứng quá sát anh như lúc trước . Tình yêu của mình không phải là đã lạnh nhạt . Peter là một chàng trai dễ thương , nhưng mình đã đóng cánh cửa cho cô Anne sâu thẳm vào bên trong . nếu anh lại muốn gặp , anh phải phá vỡ cánh cửa đi .

Thứ Hai , ngày 22 tháng 5 , 1944

Chúng tôi nghe vài điều đáng buồn và đáng sợ . Giờ đây dường như có một số người nghĩ khác về người Do Thái chúng tôi . Họ chống lại chúng tôi tuy rằng có lúc họ hoàn toàn đứng về phía chúng tôi . Vài người Thiên Chúa giáo bảo rằng người Do Thái khai báo cho bọn Đức . Họ nói người Do Thái báo cho chính quyền những người giúp đỡ họ , và những người này đã bị Đức bắt . Và sau đó , dĩ nhiên họ bị trừng phạt khủng khiếp . Đúng , quả đúng như vậy . Nhưng họ nên tự hỏi : nếu người Thiên Chúa giáo đứng ở địa vị chúng tôi , họ có thể làm khác đi chăng ? Ai có thể - người Do Thái hay là người Thiên Chúa giáo - có thể giữ im lặng khi bọn Đức cố làm cho họ nói ? Mọi người đều biết điều ấy hầu như không thể , vậy sao họ lại bảo chúng tôi - những người Do Thái - làm điều không thể ấy ?

Tôi chỉ hy vọng một điều : người Hà Lan không chống lại chúng tôi lâu . Họ nên nghe ở trái tim họ điều gì phải bởi vì sự giận hờn chúng tôi không có gì đúng cả .

Thứ Ba , ngày 23 tháng 5 , 1944

Giờ thì mỗi ngày đều có chuyện xảy ra . Sáng nay chúng bắt ông Van Hoeven , người đã mang khoai tây đến bán . Ông đã giúp đỡ người Do Thái ,họ đã trốn trong nhà ông . Thế giới bị đảo lộn . Nhựng người tốt nhất đều vào trại tập trung và tù ngục , trong lúc những kẻ tệ hại nhất lại là người đưa quyết định đưa họ vào đó . Thật khủng khiếp cho ông Van Hoeven và những người Do Thái khốn khổ đó và cũng rất khó khăn cho chúng tôi . Bep không thể mang tất cả đống khoai tây nặng nề , do vậy chúng tôi phải ăn ít khoai tây hơn . Mẹ bảo chúng tôi sẽ không ăn sáng nữa , ăn trưa với bánh mỳ và với vái gì đơn giản và ăn tối với khoai tây . Có thể mỗi tuần , chúng tôi ăn rau cải hay rau diếp một hay hai lần . tất cả chỉ có thế .

Thứ Hai , ngày 5 tháng 6 , 1944

Giờ đây , trong gian nhà bí mật này , đã xảy ra nhiều chuyện . Có chuyện tranh cãi giữa ông Dussel và gia đình mình . Chúng tôi không đồng ý về chuyện chia bơ .


Sau đó gia đình Van Daan không đồng ý chuyện chúng tôi làm bánh sinh nhật cho ông Kugler khi ngay cả chúng tôi cũng không có . Tính cách của người tầng trên : tệ . Bà Van Daan bị lạnh .

Thời tiết khủng khiếp . Đồng Minh bị dội bom ở Pas de Calais và bờ biển phía Tây nước Pháp . Không ai mua đồng đôla Mỹ trong lúc này và họ cũng không quan tâm đến vàng nữa . Chúng tôi sắp cạn túi . Làm sao chúng tôi có đủ tiền để sống tháng sau .

Thứ Ba , ngày 6 tháng 6 , 1944

"Đây là ngày D" - đài BBC báo lúc 12 giờ . "Đây là ngày cuộc đổ bộ bắt đầu" .

Tin tức người Đức cho biết lính Anh đã đến bờ biển nước Pháp và đang đánh với bọn Đức nơi đây .

Đến 1 giờ , đài BBC loan tin 11000 máy bay đã hổ trợ cuộc đổ bộ . Máy bay chở lính và thả bom . 4000 tàu chiến đang đến bờ biển giữa Cherbourg và Le Havre . Quân đội Anh và Mỹ sẵn sàng chiến đấu tại đây .

Chúng tôi không tin được điề đó ! Đấy phải chăng là sự mở đầu cho việc kết thúc chiến tranh . Chúng tôi bàn tán sôi nổi - nhưng việc đó có vẻ tốt lành hơn là sự thật . Đồnh Minh sẽ chiến thắng trong năm nay , năm 1944 ? Chúng tôi chưa biết . Nhưng đó là hy vọng , đó là cuộc sống . Nó lại làm cho chúng tôi can đảm và cương nghị hơn .

Giờ đây thì cuộc đổ bộ đã bắt đầu . Mình cảm thấy bạn bè đang đến ! Margot nói : "Có lẽ mình sẽ trở lại trường vào tháng 9 hoặc tháng 10 .

Thứ Sáu , ngày 9 tháng 6 , 1944

Tin tuyệt vời về cuộc đổ bộ ! Đồng Minh đã chiếm Bayeuse , một làng trên bờ biển nước Pháp . Giờ Đồng Minh đang chiến đấu ở thàng phố Caen .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận