Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương

Một mình ngồi diễn thuyết mọi chuyện xảy ra từ đầu đến đuôi
xong mới chợt nhớ ra:

- A! Bảo Bối, không phải con lẽ ra bây giờ đang ở trường ngồi
học sao? Vì sao lại xuất hiện ở đây?

Vì quá ngạc nhiên nên cô hơi la lớn 1 chút, khiến mọi quay lại
nhìn cô với ánh mắt sắc như dao lam. Ai bảo cô còn ồn ào như vậy chứ?

Cười trừ với mọi người, cô quay sang ôm cánh tay Bảo Bối mà
giật giật:

- Bảo Bối à, rốt cuộc con đang suy nghĩ gì mà trầm tư như vậy
chứ? Không lẽ lúc nãy nói chuyện toàn mẹ ngồi 1 mình độc thoại thôi sao?(hờn dỗi
nói)

Ngẩng đầu lên nhìn cô thì thấy biểu hiện hờn dỗi đó chẳng khác
nào 1 đứa trẻ bị giật mất kẹo cả. Ai! Ngốc nghếch như vậy sau này nuôi con thế
nào đây?

- Không có đâu, vì người ta sẽ không thể biết được cô đang độc
thoại, tôi luôn nhìn cô mà.

- Được rồi không nói chuyện này nữa. Tại sao Bảo Bối lại ở
đây?

- Tôi trốn ra.


- Trốn ra? Con nhỏ như vậy mà 1 mình trốn ra rồi lại 1 mình
đến đây là rất nguy hiểm. Nếu như gặp 1 tên bệnh hoạn thì sao cơ chứ?

- Bệnh hoạn là bệnh gì?(khó hiểu)

- Mẹ cũng không biết, bệnh hoạn là bệnh hoạn thế thôi. Nói
tóm lại những tên này luôn có ý đồ không tốt.

- Ồ vậy sao? Tốt nhất bọn họ nên hy vọng là đừng có giáp mặt
với tôi.

- Đó chỉ là mẹ giả sử thôi lấy đâu ra có chứ. Vậy bây giờ
con tính sao?

- Tính cái gì?

- Thì tiếp tục đến trường hay về nhà.

- Tất nhiên là phải đến trường rồi.

- Được rồi hay là mẹ đến trường với con nhé.

- Không cần bây giờ cô về nhà đi. Nhớ không được lang thang
những nơi vắng vẻ đâu đấy.

- Biết rồi.

Sau đó 2 người đi theo 2 đường khác nhau, người về nhà, kẻ đến
trường.

Vân Phong đi đến chiếc xe có 2 tên vệ sĩ đang ngủ gục. Khi
đã ổn định chỗ ngồi rồi anh mới giải trừ thôi miên cho bọn họ.

- Hai người ngủ như vậy đủ rồi đấy. Định cho tôi nghỉ học
luôn sao?

- Cậu chủ, xin lỗi chúng tôi đã làm lỡ việc học của cậu. Xin
cậu hãy trách phạt chúng tôi.(lo lắng nhận tội)

- Ngồi đó mà trách phạt, còn không mau đưa tôi đến trường.

- Dạ,

Bọn họ vội vã cho xe chuyển động, chỉ là vẫn còn 1 chuyện
khiến họ nghi vấn:” Làm sao mình có thể ngủ gục trên xe khi đang lái xe chứ? Kỳ
lạ”


Và khi Vân Phong đi vào trường không cần phải nói nữa: náo
loạn toàn tập. Sức thu hút quá cao từ giáo viên đến những em mỗ giáo. Ai! Để
anh đến trường chỉ làm hại người ta thôi. Người ta nói rồi: đôi khi đẹp trai
cũng là có tội nhưng đẹp trai quá mức thì tội không thể dung thứ được. Cả trường
vì sự xuất hiện của anh mà điên đảo.

Quỷ Huyết sau khi chiếm đoạt thể xác của Liên Thành thì vô
cùng thoả mãn. Với ngoại hình như thế này thì khả năng kiếm ăn sẽ tốt hơn nhiều.

Dùng pháp lực để mở não bộ xem lại trí nhớ. Những hình ảnh cứ
từ từ hiện ra không sót 1 chi tiết nào. Từ những chuyện xảy ra trong quá khứ đến
những chuyện gần đây. Đóng lại não bộ hắn chậc lưỡi:

- Chậc chậc, cô ta như quỷ vậy mà cũng thích. Nhưng đứa con nuôi
thì đẹp quá đi, chỉ là có vẻ nhìn hơi quen mắt, mình đã từng thấy ở đâu nhỉ?
(lúc đáp ứng linh hồn bà ta trả thù, Quỷ Huyết có xem qua trí nhớ của bà ta)

- Thôi kệ không nghĩ tới nữa về nhà đã.

Sau đó hắn xoá sạch vết máu, hàn lại kính vỡ tan tành lái xe
về nhà. Từ đây hắn sẽ tiếp tục cuộc sống của Liên Thành.

Vừa về đến biệt thự thì đã có 1 cô gái chờ hắn trước cổng rồi.

Nhìn thấy chiếc xe xuất hiện cũng có nghĩa là anh đã trở về,
vội chạy ra la lớn:

- Liên Thành.

Dừng xe hắn nhíu mày nhìn cô gái, sao trong trí nhớ của hắn
không có bóng dáng của cô gái này?

- Liên Thành, Liên Thành à mở cửa xe xuống đi.


Ấn nút hạ cửa kính, mùi thơm của máu trinh nữ tràn vào khiến
hắn say mê, quan sát cơ thể cô gái hoá ra là vừa bị dao cắt vào tay. Mồi ngon.

- Có chuyện gì sao?(khẽ nuốt nước miếng vì thèm khát)

- Liên Thành cậu có thể nể mình từng là bạn học cũ mà tha
cho bố mình không? Ông ấy không thể mất việc.

- Vì cậu từng là bạn học mà bỏ qua sao? Không thể. Nhưng nếu
đáng ứng tôi 1 việc thì có thể.

- Việc gì?(vui mừng vì có thể giúp được cha)

- Đi cùng tôi đến 1 nơi thế nào?

- Đến nơi nào?

- Đi rồi sẽ rõ.

- Được, mình đồng ý.

Có lẽ cô gái này đã quá tin tưởng Liên Thành, vị học trưởng
mà cô thầm mến suốt 5 năm. Không 1 nghi ngờ mà đi theo.

Liên Thành trước kia đúng là rất đáng để tin tưởng nhưng bây
giờ không còn là Liên Thành nữa rồi mà là Quỷ Huyết.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận